THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: Những đời xanh tro bụi lại quay về

LÊ MINH QUỐC: Những đời xanh tro bụi lại quay về

NGAY-KHI-PHUC-VIEN-198RR

 

sao lại không yêu thương hình bóng chính mình?

em là tôi của tháng ngày tuổi trẻ

đêm rất khuya một người ngồi lặng lẽ

ngôi sao rơi trong mắt nhạt nhòa

tiếng pháo gầm nhức nhối đỉnh trời xa

tôi úp mặt xuống một dòng suối cạn

chết trong mơ bốn bề không ánh sáng

chiếc ba lô rách toạc ngóng chiều lên

cánh rừng nào vây bủa bóng đêm

ngếch nòng súng thấy ngày thăm thẳm quá

tiếng gà gáy giữa rừng nghe cũng lạ

tôi giật mình quê mẹ đã xa xăm

chân trời nào giục giã bước hành quân

vác trái đất trên vai ba mươi ký

nàng vũ nữ trên tường rêu thầm thĩ

ngực căng tròn như an ủi đớn đau

lá khộp rơi khô khốc rớt ngang đầu

tôi làm thơ “Đất bên ngoài Tổ quốc”

đường chiến binh nhớ thương cây thốt nốt

lúc bấy giờ em đang ở trong tôi?

lửa cháy rừng hừng hực cũng lẻ loi

chiếc bi đông đã không còn giọt nước

tôi nằm mơ bầu vú tròn cỏ mượt

để ngày sau chết đuối dưới sông dài

tôi thương tôi không có tuổi con trai

thuở vừa lớn ngực đã hằn vết đạn

trong tiếng cười đã thở dài ngao ngán

Apsara che mặt giữa hư không

tiếng cầu kinh theo máu chảy ròng ròng

tôi đã nghe vọng về từ vách đá

lời Phật dạy từ bi hỉ xả

một kiếp người nháy mắt đã trôi mau

lúc bấy giờ em đang ở nơi đâu?

mười tám tuổi đã bụi mờ cái chết

đồng đội tôi gương mặt gầy ngờ ngệch

lúc vấp mìn há miệng gọi “mẹ ơi”

lúc bấy giờ em đang ở trong tôi

từ xa khuất của giấc mơ tiền kiếp?

tôi đánh mất trên quê hương Chùa Tháp

một niềm vui tuổi ngọc đầu mùa

một nụ hôn chưa kịp chín đã chua

nắng chưa lên đã nhập nhòe bóng xế

làm sao được quay về ngày tuổi trẻ

được yêu em thong thả hẹn và hò

có những ngày tôi lại thấy buồn xo

ngoảnh phía sau đi tìm em thuở ấy

tôi chỉ thấy một cánh rừng lửa cháy

những đời xanh tro bụi lại quay về

L.M.Q

(29.XII.2009)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson