Chiều ngày 11.8.2015 BẠN ĐẾN THĂM NHÀ THĂM MẸ

 

IMG_3983ban-den-tham-nha-1-RTừ trái: Nhà báo, nhà thơ Lê Minh Quốc, Phan Kim Thịnh, Lê Công Sơn, Trương Nam Hương, mẹ Lê Minh Quốc & Minh Lê

 

IMG_3983ban-den-tham-nha-2-RTừ trái: Nhà báo, nhà thơ Phan Kim Thịnh, Lê Công Sơn, Trương Nam Hương, mẹ Lê Minh Quốc & Lê Minh Quốc

 

IMG_3983ban-den-tham-nha-3-R

Từ trái: Nhà thơ Trương Nam Hương và mẹ Lê Minh Quốc

 

IMG_3983ban-den-tham-nha-4-R

Từ trái: Nhà báo Lê Công Sơn và mẹ Lê Minh Quốc

 

IMG_3983ban-den-tham-nha-5-RVợ chồng bạn thơ Trương Nam Hương

 

IMG_3983ban-den-tham-nha-6-R

Từ trái (đứng): nhà thơ Lê Hòa, Trương Nam Hương; (ngồi): Phan Kim Thịnh, Lê Minh Quốc

 

IMG_3983ban-den-tham-nha-7-RTừ trái (đứng): Nhà thơ Trương Nam Hương , Tùng (Hoa Niên), Trương Thanh Sơn (Giám đốc NXB Khoa học Kỹ thuật); (ngồi): nhà báo Phan Kim Thịnh, Lê Minh Quốc

 

Ghi chú

Chiều ngày 11.8.2105, nhóm bạn đến nhà  thăm mẹ LÊ MINH QUỐC vừa khỏi bệnh.

ẢNH: MINH LÊ

 

 

MẸ


Níu giữ anh ở lại với cuộc vui chỉ có thơ?

Thơ viết viết hoa thì may ra

Chứ thơ viết thường cũng chẳng là gì cả

Nhưng anh là thi sĩ?

Thi sĩ là ai quái quỷ ở cõi đời

Huống gì anh là kẻ lạc loài


Em ạ,

Níu giữ anh chỉ có thể bằng tiếng hát

Giai điệu dịu êm kỷ niệm thuở trai tơ

Anh lắng nghe với bao tà áo xanh đây mùa thu

Anh thổn thức lòng ta dăm con hạc gầy vút bay

Xòe ra mười ngón tay

Anh vuốt mặt và nghiêng chai xuống rót

Giọt rượu giọt bia giọt ái tình giọt đớn đau phiền muộn

Nốc cạn niềm vui lẫn lộn nỗi buồn

Anh ngồi lại mơ hồ tay vuốt mặt

Rưng rưng chiếc ghế cái mặt bàn ngổn ngang ly chén

Anh ngồi yên nghe từng nhịp đồng hồ

Trên đỉnh trời ngôi sao mọc như thơ

Chẳng là cái quái quỷ gì chỉ còn âm nhạc

Nhưng anh phải về

Chẳng có gì níu kéo anh rời khỏi cơn mê

Ngoài một điều duy nhất

Mẹ

Vâng, mẹ tựa cửa mẹ hiền lành mẹ nhẫn nại như đất

Chờ anh về từ lúc chiều đã khuất...

 

NGÀY MẸ VỀ ĐÀ NẴNG


Lang thang sang Thái Lan

Trở về không gặp mẹ

Căn nhà rộng gấp hai

Con hóa thành đứa trẻ

Đây giường nằm của mẹ

Sợi tóc bạc vẫn còn

Bảy mươi còn xuôi ngược

Cũng vì cháu với con

Chập choạng bóng hoàng hôn

Bếp lửa giờ tắt ngúm

Buổi sáng nắng mai lên

Con mải mê ngủ nướng

Không được nghe từng tiếng

Gọi con dậy đi làm

Bốn mươi còn làm biếng

Mẹ không lời than van

Lang thang sang Thái Lan

Mơ về nhà gặp mẹ

Bây giờ chỉ mình con

Bơ vơ như đứa trẻ


MẸ TÔI


Có những điều dễ nhớ lại mau quên

Đã cưu mang tôi sung túc ấm êm

 

Từng sống một thời trong nhung lụa

Có bao giờ biết mơ về về hạt lúa?

 

Hạt lúa to bằng cả bầu trời

Lại bé tẹo như chân lý mà thôi

 

Tôi đã lãng quên khi đầy đủ nhất

Hạt lúa giấu mình bình thường như sự thật

 

Tôi đã nhớ nhung lúc đói rã rời

Hạt lúa hiện về như một con người

 

Mỗi lúc cầm trên tay hạt lúa

Là tôi nghĩ đến mẹ tôi góa bụa

LÊ MINH QUỐC

Chia sẻ liên kết này...

trinhduyson