THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - YÊU EM, ĐÀ NẴNG - THƠ TÌNH TRONG TRÍ NHỚ

Lê Minh Quốc - YÊU EM, ĐÀ NẴNG - THƠ TÌNH TRONG TRÍ NHỚ

Mục lục
Lê Minh Quốc - YÊU EM, ĐÀ NẴNG
THAY LỜI TỰA
TẾT CỦA TUỔI THƠ (I)
GẶP LẠI ĐÀ NẲNG
THƠ TÌNH
SEN HỒNG
MỸ KHÊ VÀ EM
CUỐI NĂM VỀ QUÊ CŨ
QUÊ HƯƠNG
KÝ ỨC CỦA BÀN CHÂN
TRÒ CHUYỆN VỚI CHUỒN CHUỒN
CÀ PHÊ
VỀ ĐÀ NẴNG
MÙA XUÂN VỀ NHÀ CŨ
VỀ QUÊ ĂN TẾT (I)
NIỀM VUI
CHIỀU RA ĐỨNG NGÕ SAU
LỘC BIẾC
GỬI ĐÀ NẴNG (I)
CHIỀU XƯA
GỬI ĐÀ NẴNG (II)
ÁO ĐỎ
TỪ SÂN GA HÒA HƯNG ĐẾN ĐÀ NẴNG
QUÊ NHÀ
VỀ QUÊ
TIẾNG GÀ
THƠ TÌNH TRONG TRÍ NHỚ
GHI TRÊN SÓNG TIÊN SA
THƠ VIẾT TRÊN ĐƯỜNG TRIỆU NỮ VƯƠNG
NGŨ NGÔN BÀ NÀ
GIAO THỪA
GIAO MÙA
MAI XA ĐÀ NẴNG
TRONG CON MẮT CỦA ĐÊM
THẤT LẠC
GIẤC MƠ TUỔI NHỎ
LỜI TỪ BIỆT ĐÀ NẴNG
QUA BẾN ĐÒ XU
SAO KIM
THƠ CỦA MẸ
Tất cả các trang

 

THƠ TÌNH TRONG TRÍ NHỚ

(tặng Lê Minh Tuấn, em trai út)

 

trong hơi thở của tôi còn mang âm hưởng

dòng sông Hàn biếc xanh

nên mỗi lần cúi xuống hôn em

những nụ hôn sẽ ngọt

nên dù xa quê nhưng những lời chim hót

vẫn còn ấm trong giọng nói của tôi

gió núi Sơn Trà là đà trên môi

tôi biết hát trước khi tập nói

tôi biết yêu trong lần nhìn lá mới

của vòm cây đang reo

Đà Nẵng là nguồn nước trong veo

chảy qua từng mạch máu

tôi đi giang hồ từ năm mười sáu

còn quay đầu nhìn lại Ngũ Hành Sơn

còn giữ giữa ngực vệt hoàng hôn

của ngày xa Đà Nẵng

còn giữ trong mơ những vùng cát trắng

dù bữa cơm chưa độn sắn, khoai lang

nhưng tôi yêu em như gió núi ngang tàng

chân bước chưa qua mà tình đã hái

môi thâm khô nhưng dịu dàng biết mấy

lúc tình tự với em

sông Hàn còn ru tôi nhịp sóng vỗ từng đêm

trong hư vô mộng mị

nên tôi thành gã làm thơ đãng trí

sống nơi này mà hồn gửi nơi kia...

LÊ MINH QUỐC



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson