THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - YÊU EM, ĐÀ NẴNG - THƠ VIẾT TRÊN ĐƯỜNG TRIỆU NỮ VƯƠNG

Lê Minh Quốc - YÊU EM, ĐÀ NẴNG - THƠ VIẾT TRÊN ĐƯỜNG TRIỆU NỮ VƯƠNG

Mục lục
Lê Minh Quốc - YÊU EM, ĐÀ NẴNG
THAY LỜI TỰA
TẾT CỦA TUỔI THƠ (I)
GẶP LẠI ĐÀ NẲNG
THƠ TÌNH
SEN HỒNG
MỸ KHÊ VÀ EM
CUỐI NĂM VỀ QUÊ CŨ
QUÊ HƯƠNG
KÝ ỨC CỦA BÀN CHÂN
TRÒ CHUYỆN VỚI CHUỒN CHUỒN
CÀ PHÊ
VỀ ĐÀ NẴNG
MÙA XUÂN VỀ NHÀ CŨ
VỀ QUÊ ĂN TẾT (I)
NIỀM VUI
CHIỀU RA ĐỨNG NGÕ SAU
LỘC BIẾC
GỬI ĐÀ NẴNG (I)
CHIỀU XƯA
GỬI ĐÀ NẴNG (II)
ÁO ĐỎ
TỪ SÂN GA HÒA HƯNG ĐẾN ĐÀ NẴNG
QUÊ NHÀ
VỀ QUÊ
TIẾNG GÀ
THƠ TÌNH TRONG TRÍ NHỚ
GHI TRÊN SÓNG TIÊN SA
THƠ VIẾT TRÊN ĐƯỜNG TRIỆU NỮ VƯƠNG
NGŨ NGÔN BÀ NÀ
GIAO THỪA
GIAO MÙA
MAI XA ĐÀ NẴNG
TRONG CON MẮT CỦA ĐÊM
THẤT LẠC
GIẤC MƠ TUỔI NHỎ
LỜI TỪ BIỆT ĐÀ NẴNG
QUA BẾN ĐÒ XU
SAO KIM
THƠ CỦA MẸ
Tất cả các trang

 

THƠ VIẾT TRÊN ĐƯỜNG TRIỆU NỮ VƯƠNG

 

GỬI BẾN SÔNG HÀN

Tôi gieo cảm hứng xuống sông

Ai đi gánh nước thong dong trong chiều

Vớt giùm một tiếng chim kêu

Lẫn trong bóng nước rải đều vào thơ

 

NHỚ QUÊ

Chưa về tắm biển quê hương

Nghe tiếng sóng bóng trùng dương chập chùng

Xa quê giấc ngủ ung dung

Chợt nghe sóng dội tận cùng chiêm bao

 

HỒNG NHAN

Một mai tôi sống ai còn nhớ

Lăn xuống hồng nhan cái bụi trần

Lặn trong vô tận ngày sau cũng

Đột ngột đi về hai bước chân

 

TRƯA NẮNG

Áo đỏ người đi đem lửa theo

Thắp sáng hồn tôi dẫu bọt bèo

Trưa nắng chang chang là rét quá

Làm sao sưởi ấm tiếng chin reo?

 

TRÒN MÉO

Trái đất hình vuông hay hình tròn

Làm sao thấu hiểu hết càn khôn

Vuông, tròn hay méo đều vô nghỉa

Khi chưa kịp sống đã hoàng hôn

 

NGẪU NHIÊN

Lặng lẽ đi qua cõi đời này

Bàn tay vừa chạm nắng ban mai

Không kịp bình tâm mà níu giữ

Tóc đã bạc rồi mây trắng bay

 

QUÀ TẶNG

Ngoài sân nửa đêm hoa đã cúc

Thiếu nữ đi qua gót vẫn sen

Tôi vội bước ra. Và nhặt lấy

Làn hương trinh bạch tặng cho em

 

DỌN LÒNG

Bỏ ngoài tai chuyện tầm phào

Những lời lớn búa to đao chán phèo

Dọn lòng chờ tiếng chim gieo

Rơi đều xuống đất mọc đều như cây

 

GIỌT SƯƠNG

Hồng lệ đầm đìa mí mắt em

Là giọt sương trên cánh hoa sen

Nghìn năm soi mặt tôi nhìn thấy

Tiền kiếp tôi là nhan sắc em

 

MÊ NGỘ

Mê là ngộ cõi chiêm bao

Ngộ là mê giữa ba đào tử sinh

Sương gieo ngọn cỏ bình minh

Trong giây phút đã hữu hình thiên thu

 

NGỘ MÊ

Nếu không thấy rõ chân tâm

Kinh rơi xuống đất bến lầm cõi mê

Nắng xuân thong thả bước về

Trong chớp mắt đã hẹn thề hoàng hôn

 

NGẪU NHIÊN

Vui nỗi gì mà phải hôn em

Mắt nhắm hờ mà mơ tưởng sông Sein

Quỷ quái quá có nơi chưa đến

Ám ảnh hoài trí nhớ khó quên

 

NGẨU DUYÊN

Hay hớm gì phải siết lấy em

Ngực nóng run mà lòng lạnh như kem

Cúi xuống hôn nhau mà nghẹt thở

Nhưng chẳng bao giờ nhớ được tên

LÊ MINH QUỐC



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson