THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - YÊU EM, ĐÀ NẴNG - TRONG CON MẮT CỦA ĐÊM

Lê Minh Quốc - YÊU EM, ĐÀ NẴNG - TRONG CON MẮT CỦA ĐÊM

Mục lục
Lê Minh Quốc - YÊU EM, ĐÀ NẴNG
THAY LỜI TỰA
TẾT CỦA TUỔI THƠ (I)
GẶP LẠI ĐÀ NẲNG
THƠ TÌNH
SEN HỒNG
MỸ KHÊ VÀ EM
CUỐI NĂM VỀ QUÊ CŨ
QUÊ HƯƠNG
KÝ ỨC CỦA BÀN CHÂN
TRÒ CHUYỆN VỚI CHUỒN CHUỒN
CÀ PHÊ
VỀ ĐÀ NẴNG
MÙA XUÂN VỀ NHÀ CŨ
VỀ QUÊ ĂN TẾT (I)
NIỀM VUI
CHIỀU RA ĐỨNG NGÕ SAU
LỘC BIẾC
GỬI ĐÀ NẴNG (I)
CHIỀU XƯA
GỬI ĐÀ NẴNG (II)
ÁO ĐỎ
TỪ SÂN GA HÒA HƯNG ĐẾN ĐÀ NẴNG
QUÊ NHÀ
VỀ QUÊ
TIẾNG GÀ
THƠ TÌNH TRONG TRÍ NHỚ
GHI TRÊN SÓNG TIÊN SA
THƠ VIẾT TRÊN ĐƯỜNG TRIỆU NỮ VƯƠNG
NGŨ NGÔN BÀ NÀ
GIAO THỪA
GIAO MÙA
MAI XA ĐÀ NẴNG
TRONG CON MẮT CỦA ĐÊM
THẤT LẠC
GIẤC MƠ TUỔI NHỎ
LỜI TỪ BIỆT ĐÀ NẴNG
QUA BẾN ĐÒ XU
SAO KIM
THƠ CỦA MẸ
Tất cả các trang

 

TRONG CON MẮT CỦA ĐÊM

1.

người du mục huýt sáo trên đồng cỏ

chiều tàn tạ dưới chân

từng vạt nắng hấp hối

ngày sắp hết hay một đời sắp hết

tôi vục mặt xuống vũng nước đầy lá mục

uống từng ngụm thanh khiết

dẫu có mùi vị của bùn nhão nhoẹt

cũng chẳng sao

con ngựa già khấp khểnh non cao

cất tiếng hí vang về cội nguồn đã lạc

tôi đặt vào giữa ngực

bông hoa cầm chướng màu đen

thay thế trái tim ẩm mục

2.

đường đi mông lung không một bóng người

sao không đưa tôi về Đà Nẵng?

đêm đã đến trong tiếng gió thở dài

ngày xưa tôi mới mười bảy tuổi

đi dọc đường có gió nhọn như gai

đâm vào mười ngón tay

bây giờ còn run lẩy bẩy

ngồi tựa bóng vào hoàng hôn

tiễn một ngày mệt lã

tôi đi nhặt cỏ khô vấn điếu thuốc lá

ngậm trên môi và đốt cháy

khói bay vòng vèo lên trời

có gặp linh hồn tôi không?

xin hãy đưa nhau đến đó

suốt một đời tôi vẫn hoài trông

3.

quái lạ, gặp Đà Nẵng là tôi mộng mị

như con cá nhảy từ suối này qua sông khác

tưởng sẽ ngồi chung với những thiên thần

nhưng ngoãnh lại thấy mình tóc bạc

tội nghiệp chưa?

tôi phá bĩnh tôi là cứ phỉnh lừa

rằng ba tôi vẫn trăm năm như thế

nhưng chỉ có hồn ma bóng quế

đi về trên trang thơ

những ngọn gió hư vô

ù ù thổi qua

một mình tôi làm sao chống chọi?

con gà trống vỗ cánh trong đêm tối

kiêu hãnh gáy ò ó o

vục mặt xuống ngã tư đường tôi ngáy khò khò

làm sao biết cửa trời đã mở

chạy hụt hơi đến hồi tắt thở

mới chạm được trời xanh

lúc ấy tôi càng hoảng sợ

không thấy gì ngoài bóng cây đổ dài trên phố

chiều nay mưa rồi chiều mốt cũng mưa

tôi dang tay ném viên sỏi nhỏ

vào tấm gương rực đỏ

phía chân trời

mảnh vụn tan ra tôi xếp lại thành lời

xếp từng mẫu tự

nối đuôi nhau hóa ra dòng chữ

như ngàn triệu năm xưa

từ quê nhà xao xác tiếng gà trưa

vẫn còn trong vũ trụ

căn nhà tuổi thơ vỗ về tôi yên tâm nằm ngủ

nhủ thầm rằng đừng hoang phí niềm vui

4.

tôi hí vang một bài kinh thánh

những kẻ yêu nhau sẽ biết đường tìm về nước trời

nếu tôi điên cuồng như vó ngựa bất kham

xin hãy lấy tình yêu buột chân tôi lại

tôi sẽ trở nên hiền lành như mây trời lơ đễnh

rong chơi trên mái tóc người tình

đôi lúc tôi thèm đi rong quá đỗi

một sớm mai kia nhảy lên xe đò tốc hành

trả tiền vé bằng những vần thơ

để tài xế đưa tôi lên trên núi

bàn chân dẫm mỏm đá lởm chởm

rướm máu dọc đường về

mỗi giọt máu rơi xuống trái đất

sẽ nở ra một đóa hồng

sẽ mở ra bát ngát dòng sông

tôi là người mơ ước rất viễn vông

đôi khi thức dậy ước gì mình mọc cánh

như một loài chim

vút bay lên trời xanh

đưa người yêu đi đến cõi địa đàng

tha hồ hít thở

mùi vị trong lành

tội nghiệp tôi như một bóng cây xanh

ngày từng ngày héo úa

khói xe lam, xe dream, xe đò, xe cộ

nhả khói vây quanh những ngã tư đường

tôi đứng như một người ho lao

nói cũng khói mà thở ra cũng khói

khói động cơ ô nhiễm môi trường

chỉ còn lại những câu thơ trắng toát

như là sương mỏng rất là sương

5.

có thể một nhày kia

tôi vùng dậy khỏi giường chạy ra giữa phố

tâm sự với hàng cây trụ điện

rằng đã có lần tôi quỳ lạy Sạc-lô:

chàng từng dạy tôi: “đừng sợ sống”

vâng, đó là lúc đắm chìm trong mơ mộng

trong hư vô tôi gặp tôi rét cóng

đi trong trần gian mà réo gọi mưa về

những cơn mưa nồng nàn như ngọn lửa

rồi từng đêm gõ cửa

vào giấc mơ

tìm người bạn mới

6.

bạn của tôi là con mèo cái

đêm khuya đi lang thang trên mái nhà

nó nhủ với tôi rằng mày nên nhắm mắt

dẫn giấc ngủ về

đó là lúc chập choạng cơn mê

cơn ác mộng ùa về trên da thịt

tôi nghe văng vẳng từ xa tiếng khóc trẻ thơ

đồ rê son fa mi

mà mọi âm thanh từ cây đàn ghi-ta

không thể nào sánh nổi

âm thanh ấy ám ảnh và vang dội

trong trí nhớ của tôi

có bao giờ bạn nghe tiếng hét của sóng khơi

hoặc tiếng gầm của một loài sư tử

hoặc tiếng cựa mình của đại ngàn

hoặc tiếng than van của muôn trùng ngôn ngữ

sẽ không đủ sức gây bàng hoàng

bằng tiếng khóc của trẻ thơ giữa khuya hiu quạnh

nó là những vết dao sắc cạnh

cứa vào mạch máu tôi

ầm ầm như thác lũ cuốn trôi

mọi cản trở chàng ràng trên mặt đất

con mèo cái đã dạy cho tôi bài học này

vào lúc nó trèo lên cành cây

với hy vọng bấu lấy mặt trời

giữa đêm đen mưa gió

7.

có những lúc đi chơi về khuya

tôi không biết thả bước chân đến đâu

hoặc về đâu trong khối vuông Đà Nẵng

ngọn đèn đường vàng vọt như màu thuốc sốt rét

xám ngoét

lẫn trong sương bay

lúc ấy tôi tin có tôi hạnh ngộ

từ muôn trùng tiến kiếp trở về đây

xòe ra hai bàn tay

vuốt ve những viên gạch trên phố

mày còn nhớ tao những duyên cùng nợ

không đủ sức chống chọi với thời gian

đã trở nên rêu phong

hằn vết hoài nghi trong kỷ niệm

ngọn đèn đường vàng như con mắt tím

hay là em đang nhìn xuống tôi?

mờ mịt và lẻ loi

dẫn tôi đi qua con đường có xe lửa chạy

nghe gió hư không hiện hữu trong đời

nghe tôi làm thơ trên mùa lá rụng

nghe ve kêu náo nức những mùa thi

nghe đến tận cùng con đường sẽ đến

là quay về nơi xuất phát chân đi

8.

cần quái gì một chút hư danh

được nổi danh lừng danh trên đường phố

một triệu nhà thơ cũng không bằng ngọn gió

khiêu vũ trên vòm cây

tôi kiếp trước và kiếp này là gió

đi qua trái đất rất vô danh

đi qua cơn điên bằng những bước chân

chậm rãi và vội vã

tôi sợ hãi đêm đen người đi chen như cá

đi hụt hơi

đi như bơi

chẳng biết đi đâu mà sắp hết nửa đời

râu sắp mọc tôi sắp già và sắp

trong lồng ngực ngọn nến nào đang thắp

một đức tin

trong trí nhớ đâu đó có tiếng chim

lanh lảnh hót

cần quái gì suy tư về cái chết

như triết gia

cần quái gì chui tọt ở trong nhà

tìm không khí trên những tờ sách nát

tôi là gió và gió thì phải hát

9.

một ngày bắt đầu là lúc đêm sắp hết

tôi hân hoan đi giữa dòng người

cầm con dao rạch từng mảng đêm

dày đặc

để tìm ra gương mặt

những người tình

các em cười lấp lánh ánh bình minh

tôi trinh bạch chịu làm sao vết cắn

nhức nhối và hoài nghi

thong thả đến và lén lút ra đi

em chẳng để gì ngoài vài lời hứa hẹn

ngoài dăm đám mây bay

ôi những đám mây thời cổ điển

đến thời tôi tích điện

nổ vang trời

tôi cứ đi giữa cõi con người

tìm ngọn lửa hồng hoang lang thang qua sóng sông Hàn

đã thất lạc

tìm danh vọng là ném mình vào canh bạc

thua đến nhẵn tay

tôi hồn nhiên mộng du trên những đường ray

xe lửa chạy xe lửa dừng xin em đừng đưa tiễn

ngày đã hết và đêm thêm xao xuyến

Đà Nẵng ơi

tôi cúi xuống hôn em

lúc bấy giờ chỉ mới tám giờ đêm

cớ sao em lại khóc?

LÊ MINH QUỐC



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson