THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - TÔI CHẠY THEO THƠ

Lê Minh Quốc - TÔI CHẠY THEO THƠ

Mục lục
Lê Minh Quốc - TÔI CHẠY THEO THƠ
THAY LỜI TỰA
TÔI CHẠY THEO THƠ
NGHĨ VỀ THƠ
THƯ GỬI NÀNG THƠ
TỪ ĐÂU ĐẾN
CA NGỢI ĐỒNG TIỀN
CHUYỆN NGHỀ
NGHỀ VĂN
THI PHÁP
NGỒI NHÌN MÂY TRẮNG
SÂN KHẤU
CHỊU CHƠI
CHỌN CHỮ
TÌM GIỮA TRANG THƠ
ĐỪNG TƯỞNG BỞ
CON CÓC
CẢM HỨNG SÔNG THƠ
SỰ TÍCH CỦA THƠ
LÀM VIỆC THIỆN
TỰ TRÁCH
BIẾT ĐẾN BAO GIỜ
THƠ TRONG ĐỜI
THƠ TRONG THƠ
THI SĨ
NÀNG THƠ THẾ KỶ XXI
HÔN THƠ MỘT CHÚT
NGẪU HỨNG TỪ THƠ TUỆ TRUNG THƯỢNG SĨ
TÂM SỰ CỦA DIỄN VIÊN NGÔI SAO
UỐNG TRÀ
UỐNG BIA
TRƯƠNG CHI
NGÀY THỨ SÁU
CÂU CÁ
VÂY MƯỢN
TỰ VẤN
ĐỜI SỐNG
SOI GƯƠNG (1)
SOI GƯƠNG (2)
SOI GƯƠNG (3)
CHIẾC ĐỒNG HỒ
CHIẾC LÁ
GIỌT NƯỚC
NGỌN NẾN
ĐỌC LẠI “NỖI ĐAU CHÀNG WERTHER” CỦA GOETHE
HỌC TẬP THƠ ĐƯỜNG
ĐI RA ĐI VÀO
S.O.S
HỘI NGỘ
TRƯA CÂM
NGHỀ ĐI RONG
MÊ CHỮ
PHÙ PHIẾM
NỖI BUỒN THÁNH THIỆN
MỘT CHỦ NHẬT
PHẢN BỘI
ĐỊNH NGHĨA VỀ NỖI NHỚ
CHỐNG LẠI CHÍNH MÌNH
VAN XIN
MOBI FONE EM
ĐÁM CƯỚI
THƠ TÌNH ĐÊM SINH NHẬT
ẤM ÁP NGÀY DÀI
NGÀY LÀNH THÁNG TỐT
NHỮNG NGÀY TRONG SẠCH
THẮP ĐUỐC TÌM NGƯỜ
GIEO HẠT GIÓNG
XEM TRANH NGỰA
CHUYỆN CỦA HAI NGƯỜI
AN ỦI
TRÁI CHÍN
ĐI TRÊN SÓNG
CHÀNG NGỐC
DẬY THÌ
NGUYÊN VẸN
PHIÊU BỒNG
ĂN CỎ
ĐÂU RỒI?
TRONG NGÔI NHÀ CỦA GÃ ĐỘC THÂN
KẺ LẠ
NIỀM VUI CỦA TRẺ NHỎ
CŨNG LÀ VUI
ĐÊM TRỞ GIÓ
SINH NHẬT
CHỌN LỰA
NHỮNG NGÀY EM ĐI XA
TỰ SỰ NỬA KHUYA
THƠ MỪNG SINH NHẬT 41 TUỔI
NHỮNG NGÀY VUI
DỖ EM
VẺ ĐẸP
SỢ QUÁI GÌ
QUỐC ƠI
THƠ ƠI
Tất cả các trang

8

LỜI THƯA,

Tập thơ Tôi chạy theo thơ (NXB Trẻ) in xong và nộp lưu chiểu vào tháng 1.2003. Hình bài là chân dung tác giả chụp thuở lên mười ở Đà Nẳng. Đẹp trai và trong sáng. Nhìn lại mình thuở nhỏ, trong lòng ai lại không dội về một niềm trắc ẩn và xao xuyến?

Trong tập thơ này, tôi trình bày một vài quan niệm về thơ và nghĩ đến một vài chuyện tình.

Sau này, tôi lại viết một suy nghĩ ngắn “Thơ mãi mãi là niềm bí ẩn” -  cũng nằm trong mạch cảm hứng đó, nhân trả lời câu hỏi của bạn đọc tập san Áo Trắng.

Nay post lại như tìm gặp một người bạn cũ đã có những chia sẻ về thơ (http://diaoc.tuoitre.vn/Index.aspx?ArticleID=279345&ChannelID=414).

“Làm gì để có một bài thơ hay? Chẳng phải làm gì cả. Tự nó sẽ đến nếu trong sâu thẳm tâm hồn của bạn thúc giục phải viết một cái gì đó. Viết như một sự tự giải thoát trong một tâm trạng đang khốn cùng, không lối thoát. Tôi không nghĩ có thơ hay hoặc dở.

Thơ là tâm trạng của người đó. Ta không thấy hay, nhưng chính họ và người khác (nếu có) cảm nhận hay thì sao? Vì thế, có những câu thơ, những bài thơ với ta tẻ nhạt, nhưng với người khác lại là một niềm chia sẻ.

Thơ trẻ hiện nay có nhiều phá cách? Thì cũng tốt thôi. Tâm trạng họ thế nào thì họ biểu hiện thế ấy, miễn là đừng làm dáng, đừng chạy theo mode thời thượng. Vào một chiều nhạt nắng, nhịp điệu tâm hồn êm ả với nhịp lục bát thì làm sao có thể buộc họ phải phóng túng với thể loại tự do? Ngược lại, lúc tâm trạng rối bời, không định hướng, làm sao có thể bắt họ phải nhịp nhàng, chỉn chu trong vần điệu? Làm thơ có giống như viết tiểu thuyết, viết biên khảo không? Chắc chắn là không. Thơ mãi mãi là một niềm bí ẩn.

Nó đến và đi ngoài tham vọng, sắp xếp của người sáng tác. Thơ không cần đến thói quen. Không cần đến sự khéo tay. Thói quen và sự khéo tay chỉ cần cho những nghề "thủ công mỹ nghệ". Tại sao? Làm sao ai có thể sắp xếp, bố cục được tâm trạng và nguồn cảm hứng của tâm hồn mình để dồn nén trong bài thơ? Thơ không cần phải có "mở đầu", "thân bài" và cuối cùng là "kết luận". Thơ là sự ngẫu hứng trong bất chợt của nhịp điệu tâm hồn lúc ấy, khoảnh khắc ấy.

Nói thì nói thế thôi.

Hành trình thơ ca của một dân tộc ở mỗi thời đại đều có dấu ấn riêng biệt của nó. Nó phải khác trước. Tại sao phải khác? Bởi ngọn gió của thời đại này không giống thế kỷ trước. Thổi qua tâm hồn của con người thời đại computer không là ngọn gió của quan niệm "tấc đất, ngọn rau, ơn chúa" mà là sự va chạm của nhiều nền văn hóa với nhau - chỉ cần một click chuột đã mở ra một thế giới khác - vì thế cách viết, cách thể hiện cũng phải khác trước. Khác như thế nào thì phải là cảm xúc của chính mình qui định, chứ không phải hùa theo đám đông.

Thế nào là thơ hay hoặc thơ dở? Tôi tin vào sự sàng lọc của thời gian, chứ không tin vào những lời nhận xét, đánh giá của các nhà phê bình, nghiên cứu văn học về thơ. Bởi hiện nay có quá nhiều trang viết tung hô, lăng-xê ngoài mục đích văn chương; hoặc chỉ căn cứ vào sự "tân kỳ” của văn bản.

Tôi không quan niệm thơ hiện đại thì hình thức phải thế này, phải thế kia. Một chiếc áo dài "hai phần gió thổi một phần mây" vẫn hấp dẫn như chiếc áo pull hở rốn đấy thôi. Tính hiện đại của bài thơ nằm ở tư tưởng của nó. Và cách thể hiện? Tất nhiên là quan trọng, nhưng vẫn không phải là yếu tố quan trọng nhất. Một bài thơ lục bát, tứ tuyệt... nếu gánh vác được tâm tư, tình cảm của thời đại nhà thơ đang sống vẫn thuyết phục hơn cách viết "tân kỳ” nhưng chỉ là sự lảm nhảm vô nghĩa, vô hồn.

Anh thích nhất bài thơ nào? Hỏi như thế nào khác gì trong những nhan sắc đã bước qua đời mình, ai là người để lại dấu ấn sâu đậm nhất? Dù sâu đậm hay không thì nhan sắc ấy đã từng gắn bó với một phần máu thịt của đời sống của chính mình. Làm sao có thể lãng quên hoặc cố tình chối bỏ?

Yếu tố may mắn có cần cho một tác phẩm văn chương, một nhà văn? Tất nhiên là cần, nhưng chỉ nhất thời. Nội lực của chính người sáng tác mới là điều quyết định lâu dài khi họ đánh đu trên hành trình bể dâu của trò chơi chữ nghĩa. Cái trò chơi này nhiều bất trắc, nhưng cũng có ma lực hấp dẫn lạ thường. Nó hấp dẫn bởi ta đến với nó vì bất cứ một lý do gì, dù ngoài văn chương hoặc "sống chết" vì văn chương thì cũng có thể đến cuối đời vẫn không là gì cả. Nhìn lại thấy trên bàn tay vẫn trống trơn, chỉ thấy ngọn gió hư vô đi qua.

Không có gì. Nhưng ngược lại, có người chỉ bước qua như một kẻ lãng du nhưng lại gặt hái được lắm thứ mà bao kẻ cần cù, lao lực "đóng cửa phòng văn hì hục viết" vẫn không thể... Có người ra biển chỉ một lần nhưng vớ được một mẻ cá tươi roi rói, có kẻ lao ra trùng khơi trùng trùng gió vỗ, thậm chí đắm thuyền nhưng rồi chỉ đem về một mớ cá nhép.

Nhưng đừng vui và cũng đừng buồn.

Khi chơi, nếu không tính toán, không sắp xếp, không mưu cầu một lợi lộc gì thì mới là chơi. Mà văn chương là gì? Là trò chơi của lũ con trẻ. Cao Bá Quát đã nói thế. Nghĩ như thế để thấy nhẹ lòng trong cuộc chơi khốc liệt này.

Tôi không tin vào yếu tố may mắn, nhưng tôi tin vào thời điểm ra đời của một tác phẩm. Phải có một "điểm rơi" đúng thời điểm. Nếu kiệt tác vàng ròng Truyện Kiều, vì một lý do gì đó nay mới công bố thì liệu nó có tạo ra một hiệu sóng ngầm khủng khiếp từ thế kỷ trước sang thế kỷ này và mãi đến ngàn sau?

Giấy vắn tình dài. Câu nói này rất cũ, nhưng không lỗi thời. Xin tạm dừng bút tại đây”.

 

LÊ MINH QUỐC

1.5.2012


 

THAY LỜI TỰA

1.

đóng cửa lại viết

cánh rừng dòng sông con suối hiện lên trang bản thảo

nhân vật đi đứng nằm ngồi lao nhao láo nháo

rồi cũng hết đời văn

rồi cũng vào mùa xuân

rồi cũng xanh lộc biếc

chẳng lẽ đợi đến lúc tóc bạc rồi mới tiếc

thời gian đã qua?

tôi nào dám dậy sau tiếng gà

rạng sáng đã lao vào bàn viết

gió thổi ngoài sân

chim reo mùa tết

nhắm mắt bịt tai quên hết

viết rồi lại viết

uống cà phê cầm hơi

trán toát mồ hôi

viết

cảm hứng gì cái nghề keo kiệt

lấy chữ đổi ra tiền

tiền tiêu rồi cũng hết

lấy chữ đổi ra danh

danh phai dần không còn dấu vết

một ngày kia tôi chết

còn để lại gì không?

đừng nản lòng

2.

đời sống nhà văn như Ngu Công dời núi

có dời được đâu sức đã kiệt rồi

núi sừng sững

văn chương là thứ đồ chơi con trẻ

những muốn lưu danh mà giương cung bắn sẻ

mũi tên bay ngoài cõi vô cùng

sẻ vẫn thản nhiên hồn nhiên tiếng hót

nào hay biết gì đâu

những muốn lao vào bể dâu

làm nên sáng tạo

những chỉ nhặt được vài trang văn lơ láo

lượm được vài bài báo

kiếm ăn

tôi ngồi vào bàn với hăm hở của kẻ đi săn

nòng súng giương lên tay siết cò tiếng nổ

đạn trúng con cheo

tưởng giết được hổ

đạn trúng con mèo

tưởng giết được thỏ

huênh hoang

ngoài cửa nắng xuân đi ngang

cắm cúi viết nên tôi chẳng biết

mơn trớn thiên nhiên ngọn gió thu vàng

tôi chẳng hay

chao ôi cái nghề chết tiệt

đi săn không được gì mà cầm súng mỏi tay

3.

lặn dưới đáy đại dương tìm ngọc trai

ngọc đây rồi nhiều quá

tôi nhặt đầy hai tay

nhặt nữa

dù đang mệt lã

dù sắp ngã

nghẹt thở

dưới biển sâu

nhặt nữa

nhặt nữa

nhặt nữa

thời gian gọi tôi lên vì đời sắp đóng cửa

ngoi đầu lên

thấy trên tay chỉ toàn sỏi đá

4.

với tâm thế của một người nông dân vất vả

một nắng hai sương

tôi bước vào văn chương

cắm mặt xuống trang viết

lấy tâm trạng nối mạng với internet

cày ra thơ

ù ù bên tai ngọn gió hư vô

thổi nhòe nét chữ

thở hụt hơi

suối cạn nguồn rồi mà con cá vẫn bơi

bơi quái gì chỉ giẫy đành đạch

giống như tôi viết lách

cảm hứng mòn rồi

khô kiệt cả mồ hôi

đừng nản lòng

hạt đã gieo trên mái ngói

mai kia mùa vàng reo phơi phới

hạt đã gieo trên núi

mai kia sẽ tượng hình dòng sông

hạt đã gieo trong lòng

sẽ hiện lên con chữ

như sống như ăn một ngày hít thở

5.

một chuyến viễn du ra biển cả

giong buồm lên đối mặt với đại dương

ra khơi...

26.IX.1997- 6.I.2002


 

TÔI CHẠY THEO THƠ

Mở mắt ra là chạy

Đuổi rượt theo thời gian

Phố đông không dừng lại

Đường quy hoạch trống trải

Ngõ giải tỏa bể dâu

Thèm danh vọng bên trái

Khệ nệ đặt trên đầu

Mê tiền tài bên phải

Khiến tâm hồn buốt đau

Thế là co chân chạy

Ôi mênh mông trang giấy

Chạy hoài muốn hụt hơi

Đã cạn tuổi ba mươi

Sao vẫn chưa được nghỉ ?

Tôi chạy lên Ngũ hành

Chỉ gặp toàn máy móc

Computer vận hành

Âm dương nhân thiên địa

Thủy hỏa thổ mộc kim

Đành chạy về bát quái

Gặp tiền kiếp lãng quên

Kiền ly khôn tốn khảm

Cấn chấn đoài đứng yên

Vậy tại sao lại chạy

Như nửa tỉnh nửa điên ?

Chạy về internet

Trắng toát đến vô biên

Mồ hôi ròng ròng chảy

Mặt trời xám nám đen

Không chạy theo đường quen

Tôi gặp tôi sững lại

Bóng in trên vách tường

Chợt hiện ra biến mất

Những thơ thẩn văn chương

Chạy hoài với hư không

Biết bao giờ tới đích ?

Người cõi âm bịt mắt

Tôi chạy theo lối nào ?

Chúi đầu xuống dòng sâu

Biển bây giờ bốc cháy

Nước chảy ngược trời cao

Lúc này tôi mới thấy

Càn khôn đã lật nhào

Chạy trên nguồn cảm hứng

Là chạy về nơi đâu ?

Chỉ riêng trong lồng ngực

Vớ vẩn thơ dày vò

Đành chạy vào tiềm thức

Nghe gà gáy ó o

Làm sao tôi lẫn trốn

Trước trang giấy hư vô ?

9.XI.1995- 20.V.2001


 

NGHĨ VỀ THƠ

sẽ có một ngày người đàn bà đến vỗ vai chàng và nói:

“ta cần ân ái với mi để sinh một đứa con”

lúc ấy chàng nhìn về phía hoàng hôn

mỉm cười với dòng sông

soi mặt vào bóng nước

tuổi mười bảy với đam mê chưa hề được biết trước

chàng rơi xuống vực sâu

những hẹn hò như lướt sóng ra khơi

giông bão dìm chàng xuống chín tầng địa ngục

đang hồn nhiên như thiên thần chàng hóa ra trần tục

giữa cõi người

kiêu hãnh thay một đóa hoa tươi

trên thân thể chàng người đàn bà đã hái

sẽ có một ngày ngồi nhớ tuổi mười bảy

chàng thấy mọi con đường bốc cháy

lúc hoàng hôn

“ta thèm ân ái với mi để sinh một đứa con”

chàng rùng mình đâm đầu vào canh bạc

là những suối sông mênh mông như sa mạc

dẫn chàng ra khơi

chàng lú lẫn tham dự một trò chơi

không bắt đầu và không kết thúc

11.V.1995


 

THƯ GỬI NÀNG THƠ

Đêm bình yên nàng thơ đi nhậu ở đâu mà không thấy về nhảy múa dưới ngòi bút của tôi? Nàng ạ! Lúc này không gian ngon lành để sáng tác thơ này nhé gió nhẹ trăng trong thời gian bềnh bồng nhàn rỗi. Nàng mau về đêm sắp khuya và trời sắp tối. Tôi đang hứng nghĩa là tôi muốn mình phạm tội.

Thi sĩ phạm tội ngay từ trang giấy mới. Hắn tái phạm nhiều lần. Mỗi lần viết xong bài thơ thì lòng rỗng không muốn ăn năn và xin được cứu rỗi. Hắn kiệt khô thân xác như một kẻ không hồn. Hắn thấy mình vừa chạm được hoàng hôn... Chỉ có thơ là gia tài lớn nhất.

Rồi hắn chợt ngộ ra bài thơ hôm qua chỉ là cái xác. Linh  hồn đang phiêu dạt ở nơi nào? Hắn tìm kiếm không ra rồi đau đớn chúi đầu vào tờ giấy trắng suốt bốn mùa xuân hạ thu đông ngày mưa đêm nắng. Hùng hục làm thơ như đập đá dời non. Gieo chữ này thấy ngon. Ừ ngon! Nhưng đọc lại thì thấy không ngon. Hắn điên tiết xóa đi rồi viết lại. Làm sao tát hết biển đông hỡi con người ngây dại?

Thi sĩ ơi! Mày phạm tội nữa rồi!

Đêm nay tôi thất vọng bởi tôi. Tôi gọi nàng thơ bơ phờ lờ đờ như một ngôi sao rớt ra ngoài vũ trụ.

1997


 

TỪ ĐÂU ĐẾN

Chẳng ai có thể biết

Thơ anh đến từ đâu

Ngoài con sông dòng suối

Ngoài hồn lau bãi dâu

Ngoài chân mây xa tít

Ngoài nắng phai lưng đèo

Ngoài giấc mơ anh gặp

Ngoài ngọn gió đang reo

Cũng giống như giọng nói

Khiến anh giật thót người

Là khi em bước tới

Mãi mãi tuổi hai mươi

Đừng đưa anh lên trời

Không có em nơi đó

Dưới mặt đất rong chơi

Anh tồn tại như cỏ

Thơ hữu hình như gió

Đi đến đâu về đâu

Không một ai biết rõ

Ngoài mầm lá xanh non

Ngoài những đêm mất ngủ

Ngoài mắt biếc môi ngon

Cũng giống như em đến

Trong giây phút tình cờ

Anh giật mình trẻ lại

Ú ớ mớ ra thơ...

2001


 

CA NGỢI ĐỒNG TIỀN

Những đồng tiền lương thiện

Đều ứa ra mồ hôi

Như phập phồng hơi thở

Với ước vọng sinh sôi

Tôi nhặt từ mây trắng

Một câu thơ tuyệt vời

Đổi ra tiền để sống

Cho đến hết một đời

Tìm trong tâm tưởng tôi

Những câu văn tươi rói

Vác ra bán chợ đời

Đem về đồng tiền mới

Đó là điều tôi nói

Cần mẫn lẫn cần lao

Ai hay mồ hôi chảy

Trong đồng bạc nát nhầu ?

Chỉ đồng tiền bất chính

Ai cầm cũng lo âu

Mùi vị tanh như máu

Chẳng bao giờ bền lâu

Tôi nhận tiền nhuận bút

Thấp thoáng một niềm vui

Cầm trên tay thấy nặng

Dù số lượng nhỏ nhoi

2001


 

CHUYỆN NGHỀ

Lóc cóc tay gõ lóc xóc

Từng trang rồi lại từng trang

Nhân vật đứng nằm lỏng chỏng

Khóc cười ỏe ọe tình tang

Loàng xoàng uống cà phê đắng

Từng giọt chểnh vểnh cầm tay

Máu đỏ thành đen loẹt quẹt

Vì uống suốt tháng quanh năm

Lóc chóc chữ đi mệt nhọc

Khói thuốc bay ám trần nhà

Nhện chạy loạng choạng ngộ độc

Huống gì lá phổi của ta

Lóc cóc chữ vàng chữ ngọc

Lao lực... ngày mai lên hương

Vắt kiệt tâm hồn loẹt xoẹt

Nào ngờ chữ ốm giơ xương

Hùng hục như ngựa leo dốc

Lên trang ọp ẹp xuống dòng

Lóc ngóc như tay đô vật

Mồ hôi túa chảy ròng ròng

Công việc một đời đơn độc

Chẳng bao giờ dám nghĩ ngơi

Nhân vật lủng lẳng lăn lóc

Đuổi theo cũng muốn hụt hơi

Tay lóc ngóc gõ lọc xọc

Một tảng đá ngồi trước bàn

Vận dụng nội lực lên dốc

Chẳng bao giờ chịu đầu hàng

Nhoay nhoáy đêm ngày xoèn xoẹt

Chữ ơi ốm béo ngắn dài

Văn chương cái nghề cực nhọc

Tự nguyện làm tù khổ sai

9.IX.1997


 

NGHỀ VĂN

võ đài mênh mông như trang giấy

không thua và thắng

không có ai ngoài tôi

khán giả ngủ lâu rồi

không những tiếng vỗ tay

không một lời dè bỉu

chỉ có riêng tôi và tôi chế giễu

chính tôi

thách đấu với bóng mây trôi

gió thổi mây bay thăng trầm biến hóa

thách đấu với kẻ mặt lạ

lúc soi gương lại nhận ra tôi

thách đấu với mưa rơi

tôi ngập lụt một ngày cô độc

thách đấu với nắng mai

tôi xế bóng cuối ngày bóng tối

thách đấu với ai?

không có ai thì làm sao từ chối

chính tôi

trận cuối cùng trên đôi bờ sinh tử

lần đầu tiên những con chữ dàn binh bố trận

ngày sắp phai đêm đã về thời vận

cũng đỏ đen xồng xộc đuổi phía sau

tôi vội múa đao

rồi lộn nhào

từng con chữ knock-out trên trang giấy

tôi chiến thắng cũng chính tôi chiến bại

dù khôn ngoan vẫn là khờ dại

trơ trọi một mình gặm nhấm buồn vui

25.VII.1998


 

THI PHÁP

một đêm nằm bên người phụ nữ lạ

lòng chợt nhiên nhớ nhà

nhớ tung tăng trong hồ đùa bơi những cá

trước hiên nhà ấm áp cúc vàng hoa

tôi cảm giác như mình đã đi xa

không sao được quay về chốn cũ

chung quanh tôi một người phụ nữ

xa lạ đến ngượng ngùng

làm sao tôi có thể nằm chung

chuyện trò bằng ngôn ngữ mới?

suy nghĩ cũ đã thành quen thói

làm sao tôi có thể vượt qua?

người đàn bà lạ lẫm đến hôm qua

dẫn tôi vào mê cung siêu thực

lập thể tượng trưng đè lên giữa ngực

làm sao thở hỡi tôi?

nằm bên người cong cớn mắt môi

tràn đầy sức sống

tôi chợt nhớ nhà nhưng không còn hy vọng

quay trở về

xa rời dòng sông cổ điển thuở đam mê

đành chấp nhận nằm bên thi pháp khác

dẫu vẫn nhớ tình xưa hiền lành câu lục bát

bốn ngàn năm nặng nghĩa phu thê

có tứ tuyệt lê thê

có bát cú sồ sề

có ngày thất ngôn có đêm song thất

đã từng vỗ về nhau

bây giờ ngoại tình với người phụ nữ lạ

chợt nhớ nhà

đêm rất dài là đêm sẽ đi qua...

12.IX.1997


 

NGỒI NHÌN MÂY TRẮNG

trang giấy mỏng manh như mây trời

có sức nặng ngàn tấn

đè giữa ngực tôi

ngôi sao băng qua vòm trời

tôi vẫn ngồi cắn bút

làm sao thở?

làm sao ăn?

trang giấy trắng như tờ giấy nợ

luôn nhắc nhở

sao không viết gì?

thời gian dài mệt mỏi chân đi

tôi muốn chạy nước rút

tôi thèm bay vụt

lên trời

trang giấy trắng mênh mông trước chỗ tôi ngồi

như sa mạc

làm sao vượt qua được?

bao nhiêu người đi trước

sống như kẻ vô danh

cát bụi ngàn năm lấp kín

chẳng một ai nhớ đến tuổi tên

trang giấy trắng như đỉnh núi gập ghềnh

như thác lũ chênh vênh vực thẳm

tôi vẫn ngồi im lặng

nhìn mây bay phiêu lãng giữa đời mình

6.X.1998


 

SÂN KHẤU

Từng hàng ghế trống

Không một ai ngồi

Căn phòng quá rộng

Ai chở che tôi?

Lỡ lên sân khấu

Phải đọc thơ chơi

Từng dòng từng chữ

Đuổi muốn hụt hơi

Khua môi múa mép

Tôi đọc thơ tôi

Đâu rồi người đẹp

Vỗ tay liên hồi?

Tôi nghe chí chát

Như tiếng đập ruồi

Ngọn đèn méo xệch

Ghế không ai ngồi

Sao tôi cứ đọc

Thơ bật khỏi môi

Lưỡi khô nước bọt

Tôi mệt lả trôi

Tôi quên bước xuống

Màn hạ lâu rồi

Bỗng nghe bis bis

Réo gọi tên tôi

29.IV.1996


 

CHỊU CHƠI

Mỗi ngày miệt mài gõ máy chữ

Chẳng biết ngoài kia gió đã lên

Chẳng hay đêm xuống vầng trăng mọc

Hương cúc tương tư ướt đẫm thềm

Tôi ngồi ngớ ngẩn ngao ngán ngó

Chữ chạy chán chường chẳng chịu chơi

Văn chương chổng chểnh trên trang giấy

Mê hoặc tôi theo hết một đời

Mỗi ngày dẫn nhau ngồi vào ghế

Tôi bắt buột tôi gõ liền tay

A, B, C, D... Từng chữ cái

Xếp lại thành văn ngắn lẫn dài

Chẳng hay thế giới đang hội nhập

Hoặc sắp hòa tan vũ trụ này?

Chọn chữ cõi còm câu cú cũng

Phơi bày gan ruột mỏi hai tay

Chán chường cũng cố chung chạ chữ

Chia chác chồng chềnh chấp chứa chung

Tôi viết ngàn sau ai còn nhớ

Câu thơ hun hút giữa vô cùng?

21.X.1998


 

CHỌN CHỮ

lúc làm thơ cần tỉnh như sáo

chọn chữ nhọc nhằn cũng đổ mồ hôi

chọn chữ này thay chữ kia chọn mãi

không một phút lơ tơ mơ

chọn chữ cho thơ

như dựng vợ gả chồng

chọn giống chọn giòng

suy đi tính lại

có khác nào so đo thắng bại

trước mỗi quân cờ

chọn chữ này thì sẽ ra thơ

chọn chữ kia hóa thành vè vớ vẩn

sáng sắp bão giông thì chọn ngay chiều nắng

đêm đã xuân xanh lại chọn thu vàng

chọn chữ cho thơ như trước chốn sa tràng

phải biết cách dàn binh bố trận

chiến thuật nghi binh, chọc thẳng, vu hồi

lợi dụng ngôi sao lẫn bóng trăng soi

để đánh thắng

đến với thơ bằng con đường ngắn

có khi phải đi vòng

trên bàn cờ con tốt muốn qua sông

tướng sĩ tượng phải tung hoành đi trước

xe pháo mã nhiều khi đi ngược

mới chạm đến hư vô

chữ của thơ muôn thuở vẫn mơ hồ

chọn rồi lại xóa

chợt ngoảnh lại thấy thời gian biến hóa

ròng ròng mồ hôi

thần xác rã rời

chọn chữ chưa xong mà sắp hết một đời...

14.VII.2000


 

TÌM GIỮA TRANG THƠ

như thằng hề trong rạp xiếc bình dân

tôi đi qua trần gian

bằng cử động của người máy

không nói không ăn không nhìn không thấy

chỉ sợ mùi hương kia nhẫn nại

cứ bám riết lấy mình

từng đêm quay về trang giấy trắng tinh

hình của tôi mới nhập vào chiếc bóng

hình bóng nhà thơ chao ơi bé bỏng

ngu ngơ sao trước dâu biển luân hồi

tôi quét sân nhặt lại bóng trăng soi

gìn giữ tiếng chim reo gieo mơ hồ trên trái đất

tìm kiếm lại thời gian đã mất

cho đỡ buồn

trên đỉnh trời một ngôi sao lạnh run

là tôi đó có ai chia hạnh phúc?

đã xa lắc tình yêu lần thứ nhất

môi hết đắm say khi gọi lá sang mùa

ngay lúc trời đang đổ cơn mưa

tôi cứ đi mê mải

thả niềm vui trong giấc mơ

đêm ấy tôi tìm được giữa trang thơ

giọt nước mắt

lặng lẽ rơi xuống đất

mọc lên tình yêu vĩnh cửu của một ngày

19.VII.2000


 

ĐỪNG TƯỞNG BỞ

(Tặng Đoàn Vị Thượng)

năm 16 tuổi, tôi ước mơ được dự bữa tiệc của thần linh

những trang thơ lấp lánh ánh bình minh

con chữ va chạm vào nhau reo vang như tiếng ngọc

từng dòng văn tạo nên gấm vóc

nâng đỡ tâm hồn tôi bay đến cõi địa đàng

con chữ quý như vàng

tỏa ánh sáng dìu chân tôi bước tới

30 năm sau cõi thần linh có tôi bước tới

cùng ngồi dự tiệc

cũng là lần đầu tiên tôi biết

trong menu không chỉ có thơ

còn có cả tị hiềm đã nồng men đố kỵ

rượu phản trắc khai vị

mời nhau

những trò này có lạ gì đâu

tốt hơn hết tôi nhủ tôi cút xéo

quay về quê nhà với bữa cơm rau héo

vẫn ngon lành

đừng viễn mơ tơ tưởng với trời xanh

hai chân tôi đạp đất

cần lao trên trang viết

yêu đời

20.II.2001


 

CON CÓC

Chọn bài thơ hay nhất

Của thi ca Việt Nam

Tôi chọn bài con cóc

Ngàn năm ngồi trong hang

Chỉ con cóc cả gan

Nhảy ra rồi ngồi đó

Trong cái cõi càn khôn

Điềm nhiên giương mắt ngó

Thấp lè tè ngọn cỏ

Cũng che khuất cóc mà

Nhưng nghiến răng là lúc

Lay chuyển cả sơn hà

Năng lượng của thi ca

Phải biết giấu ngòi nổ

Như con cóc nhảy ra

Là đất trời hội ngộ

Núi cùng sông đổi chỗ

Âm với dương dời ngôi

Sáng tạo đến tuyệt lộ

Là khát vọng của tôi

3.VII.2000


 

CẢM HỨNG SÔNG THƠ

Sông nào cũng là sông

Chảy vào thơ suồng sã

Sao Nguyễn Du dạy Kiều

Không trầm mình sông Mã

Hoặc nhảy xuống sông Thương

Hay vì luật nhân quả

Xô nàng ngã Tiền Đường?

Đêm đạn gầm chiến trường

Méo đất trời xộc xệch

Lửa xoèn xoẹt Mê Công

Nòng súng đang xoen xoét

Đạn cháy hình cầu vồng

Hữu hình như cái chết

Tôi làm thơ trong hầm

Nhưng làm sao hiểu hết

Bí mật của dòng sông

Máu tiền nhân đổ xuống

Dựng lên con sông Hồng

Những tiết trinh hội tụ

Biến hóa thành sông Hương

Giọt mồ hôi nhẫn nại

Tượng hình con sông Hàn

Giọt lệ Kiều đọng lại

Nhiều hơn nước Tiền Đường

Tôi chờ sông cạn nước

Lao xuống cũng vẫy vùng

Tuyên bố đang lội ngược

Trong bão táp của sông

Nghe những lời hài hước

Thử hỏi tội nghiệp không?

Tôi, nhà thơ cà chớn

Tìm vui trong đám đông

Không dám ra sông rộng

Mơ chết trên môi hồng

Thôi thì, thôi thì vậy

Sông nào cũng là sông

Tôi đi trên mặt nước

Sông có cũng như không

9.X.1995


 

SỰ TÍCH CỦA THƠ

nàng khỏa thân và lao xuống biển

con sóng xanh bủa vây lấy nàng

bằng những tiếng động tục tằn và cuồng nhiệt

cuốn ra khơi

khi nàng sải cánh tay bơi

biển bắt đầu biết hát

cát bắt đầu biết thở

gió bắt đầu biết nghe

thiên nhiên lần đầu mắc cỡ

mở mắt nhìn nàng bằng cái nhìn phàm tục

chàng ném con mắt của chàng vào ngay giữa ngực

của nàng

nàng rú lên cười

sóng gào lên cười

bọt biển tung hô trắng xóa

chàng tìm kiếm một cái gì rất lạ

trong thân thể nàng

nhưng bất lực

sóng biển bắt đầu rạo rực

siết chặt lấy nàng

bằng tiếng kêu hân hoan

từ ngút ngàn trùng dương

sóng vỗ

chàng đớn đau nghẹt thở

ngã xuống giữa trời xanh

hóa thành con dã tràng

chui sâu vào trong cát

vũ khí chiếm đoạt lại nàng

chỉ bằng tiếng hát

rơi giữa hư không...

1992


 

LÀM VIỆC THIỆN

(Tặng Nguyễn Thái Dương)

có một đêm lòng vui như mở hội

ngôi sao rơi vào mắt em

tan thành giọt lệ trong trẻo

và lăn trên môi tôi

thơm hơn hương hoa hồng

tôi bỗng thấy mình như mây khói thong dong

sâu thẳm tâm linh muốn làm việc thiện

hồn nhiên như trẻ thơ

chẳng kèn cựa so đo tính toán

làm sao so đo với nụ cười trong sáng

trong đôi mắt em?

làm sao tính toán với ngôi sao đêm

trên tóc em?

đêm vui như mở hội

tâm hồn tẩy sạch mọi nghi ngờ

đó là lúc tôi làm việc thiện

bằng cách ngồi đọc thơ...

20.VIII.2001


 

TỰ TRÁCH

Vớ được câu thơ hay

Ngâm suốt ngày không chán

Dù ai đổi nghìn vàng

Không dại gì đem bán

Chuyện xưa nghe cũng nản

Như sống cõi bồng lai

Suốt ngày vò võ trán

Mong tìm được thơ hay

Thơ hay ai còn đọc?

Chứ huống gì thơ tồi

Chuyện văn chương chữ nghĩa

Như nước cuốn mây trôi

Tôi ước cho riêng tôi

Có nghìn vàng nghìn bạc

Thì bao nhiêu bài thơ

Cũng ném vào sọt rác

Nghĩ lại thấy mình bạc

Từng được thơ cưu mang

Trong những ngày khốn khó

Sao đem đổi nghìn vàng?

Trong cái vòng lẩn quẩn

Của số phận dã tràng

Đêm ngày hùng hục viết

Tiếc phí phạm thời gian

27.VI. 2000


 

BIẾT ĐẾN BAO GIỜ

Lên xe. Nổ máy. Rồ ga

Sao vượt qua được ta bà âm dương

Bánh xe dằn vặt mặt đường

Linh hồn thấp thỏm thất thường lo âu

Rú ga. Xe chạy. Về đâu?

Mặt đường toang hoác nát nhầu mặt tôi

Vật vờ như cá đang trôi

Ồ trên đại lộ mày bơi hướng nào?

Hướng A cây đã ngã nhào

Hướng Ă dị nghị bị rào bốn bên

Hướng  bầm dập gập ghềnh

Hướng nào vọng lại vang rền tiếng thơ?

Hướng tôi ngầy ngật ngất ngơ

Rú ga nghễnh ngãng vu vơ chạy hoài

Trái tim lạnh cóng sóng soài

Bật ra khỏi ngực rớt vào hư không

Một ngày lơ láo lông nhông

Xác thân làm biếng viển vông thời giờ

Tôi đi tìm kiếm nàng thơ

Bây giờ biết đến bao giờ gặp em?

11.IX.1996


 

THƠ TRONG ĐỜI

Nhà thơ đi làm quảng cáo

Tâm hồn dọn sạch mộng mơ

Thực dụng so đo tính toán

Chi li kẻ tóc chân tơ

Chính xác từng cen-ti-mét

Này trang ruột, nọ trang bìa

Hoa hồng phần trăm tính đủ

Cộng trừ rồi lại nhân chia

Những tưởng phen này trúng đậm

Nhưng đời nhiều chuyện bất ngờ

Tay tổng giám đốc hào phóng

Chiêu đãi bữa tiệc toàn…thơ !

Nhà thơ nghe thơ ngán ngẩm

Trong đầu chỉ mơ đến tiền

Ký được dăm kỳ quảng cáo

Vợ con sẽ sướng như điên

Này tiền thơm như áo đẹp

Con thơ lụa mới đến trường

Này tiền vợ đi giữa chợ

Nụ cười cũng bớt phong sương

Nhưng đời oái oăm đến lạ

Tổng giám đốc giữa đời thường

Xem tiền chỉ như cỏ rác

Chỉ toàn nói chuyện văn chương !

Nhà thơ đi làm quảng cáo

Tâm hồn ngộ độc vì thơ

Quay về nhìn lên trang báo

Đêm ấy ngủ không nằm mơ…

1998


 

THƠ TRONG THƠ

Thơ như cây kim nhỏ

Ghim hoài giữa ngực tôi

Trong lặng yên sâu thẳm

Một vết xước nhỏ nhoi

Tàn tiệc vui lại nhớ

Không thơ cạnh chỗ ngồi

Đường xa hun hút gió

Giấc mơ đầy mưa rơi

Đi trong nắng sớm mai

Giữa dòng tin thời sự

Chợt thơ lại quay về

Chập chờn từng con chữ

Chim chóc reo tình tự

Từng đôi lứa hẹn hò

Chờ vỗ về thơ nhé

Những vần điệu thơm tho

Suốt một ngày hít thở

Vẫn đau nhói không thôi

Những bài thơ tôi viết

Dành riêng cho một người

Không một ai được biết

Ngoài giọt máu đỏ tươi

X.2001


 

THI SĨ

hái những bông hoa trên trời

ăn cho đỡ đói

đi tìm dòng trong sạch trong mỗi giấc mơ

uống cho đỡ khát

trên đường anh đi không có bạn đồng hành

anh đối thoại cùng anh

như một kẻ lú lẫn

không thấy hạt bụi trong mắt mình

nhưng nhìn rõ bông hoa trên đỉnh núi

thấy nhịp đập trong nỗi đau kẻ khác

đang lan truyền sang anh

mơ về cánh đồng lúa ngọt lành

khi lang thang trên sa mạc

cổ họng cháy khát

dù úp mặt xuống dòng sông

anh đi tìm những gì trên trái đất?

là đi tìm tiền kiếp

của chính anh

thi sĩ hồn nhiên như một đứa trẻ ranh

mỗi một ngày chờ đợi bình minh

để tiếp tục treo giấc mơ trong trẻo

ngay giữa trái tim

anh dằn vặt một điều đã quên

lại quên đi những điều cần phải nhớ

anh tự nhủ phải thở

bằng hơi thở chính anh

22.VI.2002


 

NÀNG THƠ THẾ KỶ XXI

Không phải người con gái áo lụa Hà Đông

Nền nã áo the rụt rè guốc mộc

Hương bồ kết tự tình mái tóc

Nón quai thao đứng dựa cội trúc đào

Dạ tiệc ồn ào không kịp ngắm trăng sao

Điện thoại cầm tay bất ngờ nghẽn mạch

Con đường thơ phải phóng xe luồn lách

Áo pull em bó sát mộng xuân thì

Tha thướt trên vai một mái tóc thề

Đã nhẹ dạ trước lời mời nhan sắc

Em thể nghiệm bao nhiêu là hóa chất

Tóc mới đỏ rượu vang nay đã hoe vàng

Tôi nhìn nàng thơ đôi lúc cũng hoang mang

Chẳng lẽ quần jeans và môi son đỏng đảnh?

Đâu cô Tấm bốn ngàn năm rất thánh

Đi trong thơ thon thả nhịp đồng dao?

Xa lộ thông tin nàng đã bước chân vào

Những Website mở ra chân trời lạ

Đâu tuyết nguyệt trăng hoa bên vòm lá

Nón nghiêng che khép nép sợi tơ hồng?

Nàng thơ bây giờ đã đến chốn chợ đông

Vẫn hấp dẫn những tâm hồn thơ thẩn

Vẫn tôi lơ mơ thất tình và lận đận

Vội vã theo em đang sải bước qua đường...

21.II.2001


 

HÔN THƠ MỘT CHÚT

giết thời gian như giết một bài thơ

lối em về ngũ ngôn hay tứ tuyệt

vòm cây xanh biếc

chim chóc hót vu vơ rất mất thời giờ

chợt nhớ thơ da diết

nằm dài trên giường đọc tiểu thuyết

đi giữa những những câu văn

nước đang chảy xiết

lên thác xuống ghềnh

giết thời gian là giết sự lãng quên

đầu óc đỡ mụ mẫm

linh hồn tôi ngớ ngẩn

ướt nhòe nhoẹt mưa

bây giờ thơ đã về chưa

thời gian tôi giết đã vừa một đêm

ngoài sân bướm trắng bay lên

trong tôi náo động thác ghềnh bủa vây

giết thời gian buổi sớm mai

nghe vu vơ nắng rơi đầy mái hiên

giết thời gian của tình duyên

tôi nghe sám hối mọc trên hình hài

giết thời gian giết mây bay

cõi nhân sinh vỗ cánh quay về trời

bàn chân còn bước rong chơi

hôn thơ một chút giữa trời đổ mưa

14.XI.1998 - IX.2001


 

NGẪU HỨNG TỪ THƠ TUỆ TRUNG THƯỢNG SĨ

Mặt nào cũng là mặt

Dù mặt Phật hay phàm

Cũng mũi dọc mày ngang

Cũng có hai con mắt

Tôi đam mê tửu sắc

Nhọ nhem cái mặt này

Tâm tính đầy dục vọng

Vuốt mặt sượng bàn tay

Làm sao nghe tiếng sóng

Vang dội cõi mây bay ?

Làm sao có thể hiểu

Sự trầm tĩnh hoa mai ?

Tôi đeo mặt nạ này

Khi vui mừng nhếch mép

Như dại lại như ngây

Khi trúng số độc đắc

Lăn nhanh giọt lệ gầy

Tôi mọc nhiều khuôn mặt

Lẫn lộn mặt Phật - phàm

Chỉ riêng hai con mắt

Bất lực lúc hóa trang

Tròng đen chen tròng trắng

Cứ nhìn đời láo liên

Chỉ riêng tâm người ngợm

Nửa ngửa rồi nửa nghiêng

Cõi đời này ngắn quá

Tôi không sao định thiền

Dù đeo gương mặt Phật

Tâm hồn cũng đảo điên

Trơ trẽn cái mặt thật

Cũng mũi dọc mày ngang

Trái tim nằm trong ngực

Như vó ngựa bất kham

Dù mặt Phật hay phàm

Cũng là tôi mê muội

Trước danh lợi tầm thường

Tôi quay về bóng tối

Lột da mặt chạm xương...

1999


 

TÂM SỰ CỦA DIỄN VIÊN NGÔI SAO

kịch đóng tôi hay tôi đóng kịch

trên sàn diễn tôi rơi cái bịch

rất kịch

lịch kịch

thiên hạ cười ran

bốn bức tường mở ra những không gian

phía tương lai có Shakespeare, Bretolt Brecht...

phía chân trời có Charlot...

phía khán giả có bình minh cỏ biếc

chờ tôi

không khí ngây ngất niềm vui

tiếng vỗ tay lốp bốp

tiếng hoan hô choáng ngợp

nhịp tim reo hồi hộp

mặc kệ nơi kia trời mưa

mặc kệ chỗ nọ giông tố

tôi đứng như thằng ngố

trong vai kẻ câm lẫn điếc

đóng kịch nửa chừng nhưng tôi lại tiếc

sao thời gian chóng hết

khán giả đang vỗ tay vui như tết

vì sao lại hạ màn?

kịch đóng tôi hay tôi đóng kịch

lúc chưa kịp rục rịch

nằm bẹp

trong không gian chật hẹp

chưa kịp vẽ nhọ bôi hề

chưa kịp hóa trang

vì sao lại mở màn?

nhưng khổ nỗi dòng đời cứ chảy xiết

giữa muôn trùng ly biệt

như con rối tôi kêu thảm thiết

kịch đóng tôi hay tôi đóng kịch

vì sao lại mở màn

vì sao lại hạ màn

chẳng rõ

1996


 

UỐNG TRÀ

Bỏ bia bụng bớt béo

Nâng ly trà khề khà

Uống tà tà buổi sáng

Nhai luôn cả xác trà

Một ly thì cảm hứng

Dạt dào như gió reo

Hai ly mây gió thổi

Đưa tôi lượn qua đèo

Ba ly như mọc cánh

Bay lên cõi trời xa

Bốn ly thì cảm thấy

Thiên thai dưới mái nhà

Năm ly thôi uống nữa

Thấy nhũng nhẵng mồ hôi

Giọt giọt tuôn nóng hổi

Hương trà thơm gấp đôi

Uống từ khuya đến sáng

Một ly rồi một ly

Thấy hồi xuân mộng mị

Như đứa trẻ dậy thì

Bỏ bia bụng bớt béo

Trân trọng tri ngộ trà

Trống trơn nộ ái ố

Bụng xẹp vào sát da...

17.VII.1999


 

UỐNG BIA

uống bia là để nói

không nói uống làm gì?

có kẻ uống xong mắt trắng dã như chì

mặt ngốc nghếch nói năng ngọng nghịu

có kẻ uống xong miệng cười như mếu

men mét mặt mày ú ớ ú a

dù ngồi dưới mái nhà

lại mơ về sóng biển

rủ rỉ rù rì như lời chim sẻ

rót xuống đầy ly bia

nốc cạn dễ như chơi

nhưng ngồi im như thóc

có kẻ uống xong lại ôm mặt khóc

hậm hực hú hù hu

có kẻ uống bia từ nắng sớm đầu thu

mơ bọt bia ngon như mưa cuối hạ

từng giọt lạnh giá

tê cóng môi

liếm môi

muốn há mồm hét một hơi

cho đã đời

cho sướng

nhưng uống xong lại câm như hến

khổ nhau không?

có kẻ uống xong tưởng mình ngồi trước phủ Khai Phong

mặt mày lấm la lấm lét

dù ngứa mồm muốn hét

lại ngồi im

uống bia là lúc tưởng mình bay lên như chim

nhưng lại không được hót

vì âm thanh chòng chành ướt đẫm những bia

uống bia bao giờ cũng khó

tựa làm thơ...

1997


 

TRƯƠNG CHI

gió đã khiêu vũ trên núm vú của em

run rẩy từng dòng âm nhạc

đời sống chẳng còn ai đam mê giọng hát

bến sông lau sậy bỏ buồn cho ai ?

từ khước cái đẹp nhịp nhàng và khoan thai

cái đẹp của sóng vỗ mạn thuyền

anh lao đi vội vã

gió thổi điệu ngả nghiêng

bao nhiêu năm sẽ có cuộc đắm thuyền

em ướt nhòe nước mắt

trên tay còn nâng niu giọng hát

vọng về từ cõi âm

núi ngũ hành mìn phá đá ì ầm

để tạo nên chân dung nhan sắc

khuôn mặt em nụ cười như Di Lặc

khiến lòng anh từ bi

khiến tâm anh sân si

đêm nằm ngủ còn mơ một hàm răng trắng

trên bến sông vẫn một dòng ánh sáng

đổ xuống từ trời đen

chẳng lẽ cứ tỏ tình bằng điệu lý trao duyên

nghe hoài cũng chán

đem giọng hát trời cho xuống chợ đời rao bán

chẳng có ai mua...

14.VII.2000


 

NGÀY THỨ SÁU

những buổi chiều nhợt nhạt gió cuốn tôi đi

đường phố vắng tênh nụ cười bè bạn

vòm cây cụt đầu ngờ nghệch

một ngày sắp hết

có người ôm trái tim không tì vết

trong veo như pha lê giấu trong ngực

lang thang không rõ đi đâu

không còn mùa này không có mùa sau

cây rụng lá lả tả ngả vào đêm

tôi chìm vào đêm, đêm chìm vào ánh sáng

không đủ can đảm với cuộc tình lãng mạn

như Roméo và Juliet

đành quay trở về nhà

cưỡng bức tâm linh đày đọa cảm hứng

làm thơ

dòng chữ chạy vô hồn như trẻ nhỏ bơ vơ

trước ngã bảy trần gian ngã ba vũ trụ

dòng chữ chạy như một người mất ngủ

ú a ú ớ cơn mê

gió từ trên trời tàn nhẫn cuốn tôi đi

tuổi bốn mươi tàn tạ xuân thì

ngày thứ sáu...

9.X.1998


 

CÂU CÁ

Dưới một dòng sông nhỏ

Có con cá đang bơi

Giữa ngược xuôi đại lộ

Có một người đang trôi

Tôi trôi không có bóng

Chiếc bóng chìm mất rồi

Chỉ xác thân đứng lại

Mê muội một trò chơi

Chờ câu lên danh vọng

Nước xiết chảy gập gềnh

Chờ câu lên chiếc bóng

Từ tiền kiếp lãng quên

Tôi câu được bóng đêm

Suốt một đời mệt lả

Trần gian câu được tôi

Tênh hênh như xác cá

8.V.2001


 

VÂY MƯỢN

Một căn phòng rộng nhện giăng tơ từ ngày này qua tháng nọ. Em ở nơi đâu trong đời sống của tôi? Vệt son đỏ trên môi. Bao giờ tôi sẽ cắn? Vay mượn không khí để sống, sau khi chết đi biết lấy gì để trả? Vay mượn em một ít niềm vui, nhưng chỉ gặp nỗi buồn. Chẳng lẽ trả em gió núi với mưa nguồn?

Một căn phòng sao bây giờ xa lạ? Chính nơi đây tôi đã sống từng ngày. Từng giây. Từng phút. Tôi đã sống trong khổ đau, hạnh phúc. Biết lấy gì để trả lại cho em? Tôi đã vay sự đồng lõa bóng đêm. Em cho mượn không đắn đo, chọn lựa.

Tôi đã vay trái tim dịu dàng và nồng nàn như lửa, như tảng băng tê cóng cả đêm dài. Tôi đã vay năm ngón tay và cả một bàn tay, để vỗ về niềm vui trong chốc lát. Tôi đã vay tiếng khóc. Chẳng lẽ trả em bằng những nụ cười?

Một căn phòng chật hẹp một con người. Tôi đã sống làm thơ và đọc sách. Tiêu hoang từng ngày như xé từng tờ lịch. Ba vạn sáu ngàn ngày. Chỉ có em độ lượng cho vay. Vay cả cuộc đời chẳng bao giờ lấy lãi. Tôi biết lấy gì để trả? Giọt máu hồng chìm khuất ở trong nhau...

28.V.1998


 

TỰ VẤN

có hay không số mệnh mỗi đời người?

đi trong vô tận dưới vòm trời

tôi nhìn về tiền kiếp

thấy nhân gian đậm đặc tiếng khóc cười

chỗ này ta ngồi

xưa kia ai đứng?

đi trong luân hồi

đi mãi đi hoài

làm sao thoát khỏi

lẩn quẩn tử sinh

thế giới của tôi đi từ bóng tối đến bình minh

những giấc mơ mơ hồ và khó hiểu

những mộng mị dù thừa mà vẫn thiếu

không kết thúc không bắt đầu

không có hôm nay và chẳng có mai sau

thực lẫn ảo lẫn vào nhau hợp lý

tôi đang sống nghĩa là đang nghịch lý

chết từng giây trong thế giới hồi sinh

tôi tìm tôi chìm đắm cõi tâm linh

là xa dần theo từng giây từng phút

có hay không thiên thần ma bụt

người là ai mà quỷ dữ là ai?

địa ngục là biến cách của thiên thai

tôi là của muôn năm tiền kiếp

mai kia chết

lại bắt đầu sự sống là tôi

22.IX.1998


 

ĐỜI SỐNG

Không ai không ai cả

Một tôi trong một nhà

Chiếc giường như chật lại

Tôi rơi xuống sàn nhà

Nằm không một ai thấy

Những bức tường vây quanh

Không ai gọi tôi dậy

Vuốt ve lời dỗ dành

Tôi nhìn lên trên vách

Nào có thấy gì đâu

Ồ giai nhân trên lịch

Sao không vỗ về nhau?

Căn nhà mênh mông quá

Biết trú ẩn nơi nào?

Tôi trở thành xa lạ

Soi gương cúi đầu chào

Tôi đứng nghiêm và nói

Tao chào mày giống tao

Cũng mắt môi miệng mũi

Bây giờ mới gặp nhau

Những bức tường vây kín

Cho tôi một thiên đàng

Lửng lơ như hạt bụi

Bay hoài trong không gian

IX.1997


 

SOI GƯƠNG (1)

Chỉ còn những ngón tay tôi

Vuốt ve trước tấm gương soi một ngày

Nửa như dại lại như ngây

Thời gian đậm đặc hình hài tan ra

Mặt mày như mặt người ta

Sao tôi lại tưởng không là mặt tôi?

Mí mày miệng mũi mắt môi

Cũng cong cớn cũng mặn mòi mộng mơ

Thấy tôi thấp thỏm thẫn thờ

Từ gương soi hiện bất ngờ bóng ai

Nhếch môi cười cợt lai rai

Trẻ trung trơ trẽn nhìn hoài làm quen

Lông mày rậm nốt ruồi đen

Râu ria rậm rạp rối ren rậm rì

Nhìn mà chi ngó mà chi

Tôi soi gương có thấy gì nữa đâu

Đêm khuya nguyệt tận từ lâu

Chon von chót vót ngôi sao khóc òa

Tôi đột nhiên thấy người ta

Trong gương soi lại bước ra mỉm cười

1999


 

SOI GƯƠNG (2)

Soi gương nhìn rõ mặt

Sao cứ nghĩ ai khác

Bốn con mắt ngó nhau

Nào có nhận ra đâu

Đêm tái xanh lợt nhợt

Vầng trăng treo chỗ nào

Tôi chân thấp chân cao

Chạy dài trên đường phố

Tôi gọi tôi hụt hơi

Cớ sao mày không nhớ

Dẫn tao đi lên trời?

Đừng tưởng ẩn trong gương

Trú thân an toàn nhé

Tôi ném ra ngoài đường

Khuôn mặt đau như xé

Khuôn mặt vỡ tan rồi

Đành ngồi như đứa trẻ

Xếp lại một hình hài

Trên tay bóng trăng gầy

Tôi cầm nhưng rơi tuột

Trăng vụt bay bên cây

Tôi gọi tôi hoảng hốt

Mày mau quay về đây

Đêm đen trăng lợt bợt

Soi gương thấy mặt mày

20.IX.1997


 

SOI GƯƠNG (3)

ném chiếc gương soi ra ngoài cửa sổ

để được thấy chân dung tôi tan vỡ

từng mảnh vụn nhỏ nhen

từng mảnh đời bon chen

không còn nguyên vẹn

đừng bảo vệ tôi hãy để tôi đâm lén

từng nhát dao vào bóng tôi đang lơ láo trong gương

miệng đang cười sao mồm mép nhạt nhẽo

soi gương mới biết mặt đầy sẹo

chân dung tôi là một hoa cúc héo

suốt ba mươi năm

như một thằng hề vô tâm

khóc cười u mê đi về phố xá

trong cộng đồng anh em mà như người lạ

tôi bóp cổ tôi từng đêm vật vã

hãy hát đồng ca cùng gương mặt trong gương

tôi thấy tôi thời trai ở chiến trường

cùng đứng trong dàn đồng ca

tay siết cò súng A.K

miệng hoan hô

chân đạp mìn K.63, 45.2A...

đi lênh đênh giữa đôi bờ thiện ác

làm sao giết hết vi trùng sốt rét

đang ẩn náu trong khuôn mặt xanh xao

tôi thấy tôi- chàng chiến sĩ ho lao

không bao giờ đào ngũ

hãy ném gương soi ra ngoài cửa sổ

để tôi không còn đối diện chính tôi

một gương mặt cục cằn và đáng ghét

nói rằng: tại sao mày không chết?

soi gương cũng thấy mệt

thì hãy đập gương soi

tôi cầm từng mảnh vỡ cứa vào động mạch tôi

máu đen một dòng tinh khiết

chảy hoài

1999


 

CHIẾC ĐỒNG HỒ

trái tim tôi là chiếc đồng hồ automatic

mỗi ngày không cần lên giây

cũng bắt đầu sự sống

kim ngắn chỉ mây kim dài chỉ sóng

mỗi con số là một hình bóng

ám ảnh kiếp người

có lúc buồn quá muốn ném lên trời

chiếc đồng hồ cũ rích

vỡ tan tành

tôi bỏ nhà đi tìm sự háo danh

kim đồng hồ vẫn ngày đêm thầm nhắc

tích tắc tích tắc

đừng lao vào chuyện viển vông

hãy bắt chước tĩnh lặng của vầng trăng

khi tròn khi khuyết

hãy học tập cằn cỗi của cây mai

khi xuân sang đâm chồi lộc biếc

hãy noi gương từng trải của mây

gió thổi mây bay vô thường biến hóa

kim đồng hồ ngày đêm thong thả

hết phút lại đến giây

kim dài chỉ sóng kim ngắn chỉ mây

trái tim tôi vẫn ngày đêm tích tắc

như một chiếc đồng hồ

22.X.1997


 

CHIẾC LÁ

Trái tim tôi giống như chiếc lá

Một ngày kia rơi xuống mặt đường

Gió sẽ thổi về nơi nào xa lắc

Ai tình cờ nhặt được giấu trong rương?

Ai còn nhớ những chiều thu hiu hắt

Trong ngực tôi một chiếc lá đang run

Nó vọng lên vài câu thơ hy vọng

Gieo niềm vui thì gặt được nỗi buồn

Lẽ tự nhiên như một ngày nắng sớm

Gieo bình minh thì chạm được hoàng hôn

Trái tim tôi giống như chiếc lá

Dẫu xanh tươi cũng có lúc mỏi mòn

Đơn giản vậy cớ sao ai không hiểu

Chẳng giữ gìn chiếc lá lúc tôi trao?

Ném lăn lóc trên mặt đường khô khốc

Tôi đi qua đau đớn cúi đầu chào

Rồi một ngày kia trở về trong đất

Chiếc lá đang khô sẽ tươi tốt lạ thường

Trái tim tôi chói ngời lên nhan sắc

Trên trang thơ rực rỡ bốn mùa hương

23.X.1997


 

GIỌT NƯỚC

trái tim tôi giống như giọt nước

vì lẽ đó nên tôi biết trước

một ngày kia

giọt nước sẽ bốc hơi về trời

giữa cõi nhân gian giọt nước lăn hoài

rã rời

vẫn ám ảnh những linh hồn còn sống

vất vưởng bay trên núi điệp trùng

trong giọt nước có rất nhiều giọt máu

đồng đội tôi nằm lại ở An-lung

trong giọt nước có mơ hồ nước mắt

ngày ly hôn em khóc

chuyện tình buồn ướt đẫm trái tim nhau

giọt nước lăn qua bể dâu

tưởng đã khô cằn

những đêm khuya mẹ đốt lá ngoài sân

soi ánh lửa đợi tôi về

nên từ đó dịu dàng trong giọt nước

có bóng dáng mẹ bồn chồn xuôi ngược

gọi tên tôi khản giọng

gọi tên tôi đứt đoạn cả chiêm bao

giọt nước lăn qua núi thẳm non cao

lẫn lộn vào trong nhọc nhằn nhân loại

vì lẽ đó nên tôi tồn tại

trong cõi người

trái tim tôi giống như giọt nước

bao giờ sẽ bốc hơi?

22.X.1997


 

NGỌN NẾN

trái tim tôi giống như ngọn nến

run rẩy trước gió

làm sao sưởi ấm môi em

con đường dài hun hút bóng đêm

làm sao để em khỏi vấp ngã

giữa những kẻ xa lạ

chẳng có ai bao dung che giùm ngọn gió

đang thổi về phía tôi

ngọn nến tâm linh quá đỗi đơn côi

đang dẫn em đi về phía vườn địa đàng

nghiến răng

để tiếng hát khỏi bật ra lẻ loi

làm tê điếng đôi môi

từ trên cao có thiên sứ dẫn lối

chẳng sợ lạc đâu em

chẳng sợ gì cả

nếu em chấp nhận đồng hành cùng bóng đêm

chấp nhận cầm ngọn nến trên tay

đi về phía ngày mai

thì đừng sợ

giữa hỗn mang xô bồ của đổ vỡ

tôi sẽ sắp đặt lại

tôi sắp đặt lại hôn nhân

sẽ mọc đầy hoa trái

có tiếng cười trẻ thơ

đừng sợ gì em ạ

trái tim tôi âm thầm như ngọn nến

đang reo vui trước gió

những lời ca tháng giêng

28.X.1997


 

ĐỌC LẠI “NỖI ĐAU CHÀNG WERTHER” CỦA GOETHE

Ngón tay áp út đã gieo nhẫn

Sao nàng vẫn như nắng trong veo?

Môi son tình ái chừng đang nhạt

Sao vẫn thơm như khói lưng đèo?

Đêm ngủ tựa đầu trên vai khác

Sao tóc vẫn hương dỗ nắng reo?

Ngày ăn chung đũa đêm chung gối

Sao vẫn nồng như lửa mới khêu?

Tình duyên đôi lứa trong vũ trụ

Có kẻ vớt hương dưới đất rêu

Bởi lẽ nàng đang trong sạch quá

Vẫn còn quyến rũ nắng mưa theo...

2002


 

HỌC TẬP THƠ ĐƯỜNG

Gặp nhau bên trời rộng

Biết nàng có chồng rồi

Ngọc lành anh vẫn tặng

Môi rụt rè trên môi

Tay ngoan lùa vào tóc

Nàng vẫn yên lặng ngồi

Lặng lẽ giọt nước mắt

Chập chờn bóng trăng soi

Biết tình anh trong suốt

Như ánh sáng mặt trời

Nàng rụt rè trả ngọc

Thưa rằng đã có đôi

Chồng đi xa lăn lắc

Nào ai dám lả lơi

Sân vườn hoa cỏ mọc

Giữ lại hương của người

Khi nàng còn trinh tiết

Sao anh không ngỏ lời?

Đường về xa thăm  thẳm

Gió xoáy bụi cuối trời...

V.2001


 

ĐI RA ĐI VÀO

Từng ngày giống hệt như nhau

Trôi qua nhanh chậm lâu mau hững hờ

Vừa thoát ra khỏi giấc mơ

Liền nhào xuống phố lờ đờ tôi đi

Những tên tuổi rất từ bi

Cũng đeo mặt nạ lầm lì lân la

Tôi tránh né núp bên hoa

Nhưng hoa thực dụng quay ra cõi đời

Cũng căn phòng ấy tôi ngồi

Hai mươi bốn tiếng biếng lười tư duy

Cũng chuông điện thoại uy nghi

Reo lên gióng giả thầm thì “A lô”

Hỉ nộ ái ố mơ hồ

Cũng ngày cũng tháng nhấp nhô tháng ngày

Cũng tôi gặp lại tôi đây

Hóa ra là cũng mặt mày đó thôi

Từng ngày giống hệt đang trôi

Chìm trong vô thức tôi bơi theo dòng

Từ căn phòng đến căn phòng

Cũng sách cũng vở lòng vòng bủa vây

Hôm qua lập lại hôm nay

Hôm nay tái hiện ngày mai thôi mà

Tôi đang láo nháo đi ra

Từ trong cái cõi người ta đi vào

24.X.1996


 

S.O.S

để lãng quên mối tình này

chỉ có thể bắt đầu từ mối tình khác

anh đi qua trần gian bằng những nỗi đau

tưởng chừng không gánh nổi

trái tim anh dịu dàng như lá mới

một buổi sáng gió cuốn trôi xuống suối

trôi dạt về đâu?

một buổi chiều trong bão táp

con thuyền ra khơi sóng gió đã lật nhào

trái tim anh chìm xuống đáy biển sâu

trở thành kẻ vô hồn

đi về trong hoàng hôn

anh cảm thấy anh trở nên vô nghĩa

sống quên thở

đói quên ăn

ngày quên mặt trời lên

đêm quên chiều sẫm tối

nghe trong thâm tâm thì thầm giọng nói

rất mơ hồ

đi giữa trần gian như một kẻ ngủ mê

anh chẳng biết phải làm gì nữa

trong tuyệt vọng chỉ còn một chọn lựa

để lãng quên mối tình này

chỉ có thể bắt đầu từ mối tình khác

nhưng nhan sắc

suốt một ngày vẫn còn lộng lẫy

giữa dòng đời một mình anh đứng lại

cầu cứu trời xanh...


 

HỘI NGỘ

Từng bước chân trên sóng

Đi qua cõi nhân sinh

Đột nhiên nghe tiếng vọng

Ta hoảng hốt gọi mình

Ta bước ra từ bóng

Soi mói con mắt nhìn

Cớ sao mình lạ lẫm

Dù chung một trái tim

Cớ sao ta ngớ ngẩn

Đối thoại bằng lặng im?

Hồn đã lìa khỏi xác

Ta đã lãng quên mình

Ai khóc nhòe chiếc bóng

Ai cười rợn cái hình?

Xác chìm vào đêm tối

Hồn mới vừa phục sinh

Đưa hồn ra khỏi xác

Ta hội ngộ với mình

1.XI.1996


 

TRƯA CÂM

Áo người thục nữ còn phơi

Trên bờ giậu cũ rối bời mây bay

Tình cờ tôi lạc về đây

Bến sông lau vắng nắng đầy như mưa

Hương tình trong sạch ngày xưa

Vẫn còn phảng phất chắc vừa nhắc nhau?

Tôi tìm kiếm tận chiêm bao

Chỗ cúc áo đứt còn nhầu nữa không?

Tôi mơ nằm dưới đáy sông

Nơi em giặt áo bềnh bồng khói mây

Hương tình sót lại đâu đây

Tôi vô vọng níu bàn tay rã rời

Áo người thục nữ đang phơi

Bỗng đâu gió thổi lên trời xa xăm

Bến sông giữa một trưa câm

Mặt trời đứng bóng tôi cầm bóng tôi

1997


 

NGHỀ ĐI RONG

Sáng ra không biết đi đâu

Cũng quần cũng áo cúi đầu đi ra

Phố phường nhộn nhịp người ta

Riêng tôi tôi vẫn lẩn xa con người

Bàn chân đi dưới bụi đời

Tâm hồn bay đến mặt trời cô đơn

Building mà tưởng núi non

Con đường trăm hướng tưởng con sông dài

Tôi đi đến những gốc cây

Đứng nghiêm lễ phép hỏi mày khỏe không?

Vòm xanh chim chóc thong dong

Thả dăm tiếng hót bềnh bồng chào tôi

Đi thì giống bóng lá rơi

Đẩy đưa gió cuốn xuống đời u mê

Đi nhưng thực chất là về

Tôi đang ngao ngán chán nghề đi rong

Long nhong ngã bảy chạy vòng

Ngã năm trưa trật chật lòng nhân gian

Tôi không lên tiếng than van

Vì ven đại lộ rộ vàng những hoa

Lêu bêu theo cõi ta bà

Con đường bụi bặm tà tà đi đâu?

Tôi nhỏ bé tựa con sâu

Làm sao đi hết địa cầu hỡi tôi?

1995


 

MÊ CHỮ

Cũng quanh quẩn vài ba gương mặt cũ

Hào phóng như bia, khoác lác như men

Cũng quan tâm vấn đề ngoài vũ trụ

Tàn cuộc chơi chỉ có cỏ hoa hèn

Tôi sợ đám đông dông dài tán phét

Cũng giương vai giễu võ giống như nhau

Nhưng than ôi chỉ là vô tích sự

Mất thời gian trong câu chuyện tầm phào

Tôi tìm về tôi trò chuyện với nhau

Gánh nước tưới rau, làm thơ, đọc sách

Tìm đến tri âm tâm hồn trong sạch

Nhập hồn người vào hồn sách xôn xao

Tôi sợ đám đông láo nháo lào nhào

Chót lưỡi đầu môi dời non lấp bể

Trong cơn say nắm càn khôn cũng dễ

Tàn cuộc chơi chỉ có cỏ hoa hèn

Tôi tìm được tôi trong bóng đêm đen

Thức cùng ngọn đèn làm quen với chữ

Đón mời người xưa quay về tình tự

Trang sách mở ra vô số tri âm

Đừng dắt tôi vào cõi của đám đông

Bia rót đầy sông, rượu tràn ngập suối

Tôi làm thơ cô đơn như hạt muối

Sẽ hòa tan khi va chạm đám đông

9.X.1998


 

PHÙ PHIẾM

một ngày không gặp em

buồn bã như xác cà phê ai ném trong bình đựng hoa hồng

tôi ám ảnh màu đen

sao da em quá trắng?

ăn hoa hồng thì đắng

tôi biết sống bằng gì?

một ngày không gặp em thì ai dẫn tôi đi

trên chiều dài trang giấy?

từng con chữ nuôi tôi vậy mà tôi sợ hãi

chữ nằm ở đâu nhầu nát trong đầu

chữ viết bây giờ mà hy vọng ngàn sau

sẽ còn em nhớ đến

ôi mộng hảo không bờ bến

nuôi tôi sống từng ngày

vậy mà em như giọt sương bay

sẽ phai

không làm sao giữ nổi

ai có thể níu lại lời gió thổi

của chín cõi hư không?

em đẹp như hoa hồng

tôi ăn hoa để sống

28.VI.1994


 

NỖI BUỒN THÁNH THIỆN

như đi trên than như ngồi trên lửa

chàng trai trong ca dao bốn ngàn năm cũng giống như ta

yêu là không chọn lựa

dù bão táp mưa sa

dù giông tố phong ba

cuốn ta trôi ra biển

bảo vệ cô đơn chỉ có nỗi buồn

một nỗi buồn thánh thiện

ta ngậm trong miệng

một tình yêu không bao giờ lên tiếng

than van

tôi đã ngồi trên than lúc chạm mặt nàng

lưỡi như đeo đá

trái tim vật vã

gió không xô cũng ngã

về phía chân mây cuối trời

đi giữa trần gian chỉ cần thấy mỗi một người

nếu thiếu một người

hàng tỉ người trên hành tinh này cũng trở thành vô nghĩa

lúc yêu nàng - ta như đi trên lửa

rạo rực bàng hoàng rồ dại cuồng điên

làm gì có đường biên?

làm gì có giới hạn?

tưởng biển xanh một mình ta uống cạn

tưởng núi non kia đủ sức gánh trên vai

tưởng vĩnh viễn quay về sinh lực tuổi con trai

tưởng lần đầu tiên, tưởng yêu thứ nhất

trời ơi em gió đã lên tình lênh đênh chóng mặt

sao không sẻ chia an ủi một linh hồn?

năm ngón tay đừng che kín môi son


 

MỘT CHỦ NHẬT

Tưởng nằm mốc meo trên chăn gối

Chủ nhật thời gian không qua vội

Lắng nghe gió hát ở lưng đèo

Tôi thả hồn trôi theo tiếng reo

Ai hát ven sông mỏng nhịp chèo

Không gian chật hẹp trong phố xá

Tôi nằm soi gương gặp kẻ lạ

Vuốt mặt lãng quên cái mặt tôi

Một ngày dài quá biết làm sao

Chẳng gặp một ai mở miệng chào

Tôi giết thời gian bằng đọc sách

Từng trang nát nhầu con chữ rách

Căn phòng lặng thinh một màu rêu

Chủ nhật ngàn năm cứ mốc meo

Tôi thoát khỏi tôi để nằm khèo

Tôi nhập tôi vào trong vũ trụ

Thế kỷ dần trôi vào xưa cũ

Mới đó xa rồi tiếng gió reo...

9.III.1997


 

PHẢN BỘI

Chẳng giữ được điều gì trên dương thế

Một mai kia tôi nằm ngủ âm thầm

Hồn phiêu linh ngàn năm trên đỉnh núi

Chẳng quay về là phản bội xác thân

12.X.1995


 

ĐỊNH NGHĨA VỀ NỖI NHỚ

Làm sao tránh né

Nỗi nhớ vu vơ?

Trốn vào giấc ngủ

Lại gặp trong mơ

Anh đem đi giấu

Ở đâu bây giờ?

Giấu nơi bến vắng

Nước dâng đôi bờ

Vùi sau dòng chữ

Chữ hóa ra thơ

Ném vào sóng biếc

Thuyền trôi vật vờ

Thả vào ngọn lửa

Lửa tắt bất ngờ

Giấu trong thịt da

Suốt ngày lại mớ

Quái lạ nỗi nhớ

Lẽo đẽo về nhà

Nằm ngồi đi đứng

Tưởng nhà người ta

Anh xô bật ra

Nó càng nhào tới

Không hề cũ đi

Mỗi ngày một mới

Trong giấc anh mơ

Lại nghe nó gọi

Trăm năm qua vội

Nó mãi mãi còn

Anh vẽ nỗi nhớ

Đầm đìa môi hôn

Lấp đất anh chôn

Ngày sau chỗ đó

Chắc chắn mọc lên

Bông hoa màu lửa...

24.II.2001


 

CHỐNG LẠI CHÍNH MÌNH

nhiều lúc không biết làm gì cả

nằm một mình đơn độc như con cá

bị ném lên bờ

cá thèm nước còn tôi thèm thơ

thơ trốn biệt biết tìm đâu?

không lẽ nhắm mắt ngủ

chữ nhảy múa trong đầu

không lẽ đọc sách cũ

chữ cũng đã nát nhầu

không lẽ tôi thoát hồn ra khỏi xác

để trở thành ai khác

phiêu du?

không biết làm gì cho hết đêm thu

tôi khẳng khiu vặn mình qua ngày hạ

gió đầy trời những chiều đông trút lá

tôi sắp già chồng chất tuổi bốn mươi

không biết ai cho vây nụ cười

để an ủi tâm hồn đang khốn khó

em sắp lớn môi hồng trẻ nhỏ

vẫn thơm tho ngọt sữa dậy thì

và tôi biết làm gì?

đành ngồi như tượng đá

bốn ngàn năm mây bay

thấy mình như kẻ lạ

sao không được hóa thành con cá

ngược xuôi bơi chơi giữa cõi phiêu bồng?

không biết làm gì cho hết đêm đông

tôi nằm xuống muốn mình khô cứng lại

nhưng than ôi trái tim đang động đậy

nhắc nhở tôi về ý nghĩa sinh tồn

để làm gì?

tôi không rõ nữa

muốn chống lại chính mình thì đừng chọn lựa

29.IX.1997


 

VAN XIN

Giấc mơ tôi nhỏ bé

Mời em cứ bước vào

Những tâm hồn chim sẻ

Xin hãy đến bên nhau

Tôi đang chờ đấy nhé

Đêm dài sắp qua mau

Tiếng gà đừng vội gáy

Lỡ làng cõi chiêm bao

Tôi van xin con mắt

Ngủ ngoan ngủ ngoan nào

Từng ngôi sao đột ngột

Sắp vĩnh biệt trời cao

Tôi đợi chờ hoảng hốt

Ôi mắt môi ngọt ngào

Sao em không cúi xuống

Vỗ về trái tim đau

Tôi nằm đơn độc quá

Biết chống chọi làm sao

Gió gào ngoài khung cửa

Lạnh buốt tựa gươm đao

Mắt trừng xuyên bóng tối

Thầm hỏi em nơi nào

Trăng mọc ngoài cửa sổ

Tôi tái nhợt xanh xao

Lá cây buồn bã rụng

Bay giữa trời lao đao

Tôi van xin con mắt

Ngủ ngoan ngủ ngoan nào

Giấc mơ tôi nhỏ bé

Sao em không bước vào?

XII.1995


 

MOBI FONE EM

Vượt non lên núi băng đèo

Chia cho nhau tiếng gió reo thì thầm

Xô bồ giữa những tạp âm

Chờ một giọng nói vang ngân suối nguồn

Đôi môi bập bẹ run run

Niềm vui đến vội nỗi buồn qua nhanh

Lắng tai nghe giọng chân thành

Thời gian tiếng nói thấm dần trong xương

Âm thanh ấy có mùi hương

Lúc im lặng cũng tỏ tường bên tai

Núi cao biển rộng sông dài

Đèo nghiêng suối cạn thuyền đầy sông sâu

Xa mặt mặt vẫn gần nhau

Cách lòng lòng cũng trước sau một lòng

Đường xa giọng nói đi vòng

Níu người gần lại như trong một nhà

2001


 

ĐÁM CƯỚI

không cần thắt cà-vạt và mang giày

tôi rủ tôi đi dạ hội cùng em

điệu valse run trong gió thổi

từng ngọn đèn sáng chói

mong chờ một đêm vui

tôi yêu em bằng môi

vuốt ve từng lời nói

đêm tháng giêng thưa em làm đám cưới

nhân chứng là cỏ mọc dưới chân đi

gió thổi về muôn trùng lời chúc tụng

cho đầy rượu hồng đang đựng trong ly

tôi đần độn như một gã tình si

đang dìu em lênh đênh trên tiếng hát

hãy tưởng tượng đó là lời chim hót

tôi đã vung vãi ném lên trời

cho vòm cây mọc đầy trái ngọt

và có thể em mềm như mây

hồn nhiên hơn ngọn cỏ

tờ giấy kết hôn vừa chạm vào tay

em bất ngờ tan ra như cơn gió


 

THƠ TÌNH ĐÊM SINH NHẬT

1.

đêm sẽ đi qua mọi giấc ngủ

còn để lại trong trí nhớ một bài luân vũ

người con gái thơm tho như tiếng đàn dương cầm

hôn giữa ngực

bằng chiếc lưỡi dài

vỗ về bằng môi

trên từng vùng khoái cảm

tôi mở mắt trong đêm khuya ảm đạm

vùng vẫy khỏi em nhưng biết trốn về đâu?

tôi dẫn tôi thoát khỏi quả địa cầu

bán linh hồn cho quỷ

là mọi bí mật về lòng chung thủy

đổi lấy sự háo danh

thập thành làm thi sĩ

tôi chạy khỏi em là lúc tôi ngã quỵ

trong những giấc mơ

2.

lòng nguội lạnh trước tiếng hoan hô

nhịp vỗ tay reo theo kèn với trống

lòng ngưỡng mộ cùng chúc mừng hoa mộng

cũng tan mau...

tôi lại dẫn tôi về

tôi dắt tôi rời khỏi cơn mê

con mắt nhắm nguôi dần ám ảnh

những săn đón của hoa hồng kiêu hãnh

những nụ cười rất kịch mọc trên môi

đâu phải cứ cười là có được niềm vui

3.

đêm nằm mê thấy mình chết đuối

dòng sông trôi

ai ném bức tranh Nguyễn Trung lên trời?

những con mắt cá ươn hấp hối

con mắt buồn như gò mối

con mắt xanh như vệt trăng soi

đọng trên trang sách cũ

hãy cứu tôi khỏi cơn nước lũ

cánh hoa hồng lẻ loi

níu lại dòng sông trôi

4.

may mà còn có em trên mái nhà

mỗi đêm chở che tôi ngủ

em hữu hình như ngọn gió thổi qua

tâm linh tôi âm vang lời sóng vỗ

mắt nhắm lại đợi chờ

em sẽ đến bằng bước chân rón rén

nếu ban ngày không gặp được nhau

thì chiêm bao sẽ là nơi hò hẹn...

5.

đêm sẽ đi qua mọi giấc ngủ

trên gối tối tăm nụ cúc hoa

em nơi đâu mà phấn son quyến rũ

trong hư vô xô động một căn nhà

trong trí nhớ của từng đêm mất ngủ

tôi rùng mình ăn hết những bông hoa

1.VIII.1994


 

ẤM ÁP NGÀY DÀI

nắng tắt dần trên những ngọn cây

anh không biết mình phải làm gì nữa

thời gian vô nghĩa

không người nhắn tin

chẳng có ai réo điện thoại

bốn bề lặng thinh không tiếng nói

chỉ riêng anh độc thoại

với chính anh

mặc nắng tơ vàng ngoài sân

mặc gió reo ngoài sân

anh ngồi thừ người trước máy tính

gõ bàn phím

những con chữ vô hồn

lấp kín

một ngày buồn

anh sẽ thành tỉ phú nếu đi buôn

bán cô đơn cho ai thừa thãi niềm vui

bán nỗi buồn âm vang như tiếng sóng

ai có mua không?

thời gian của anh mơ hồ như suối như sông

ai cần mua để kéo dài đời sống?

bán luôn cả trái tim anh suốt một ngày mơ mộng

ai cần mua?

không có ai mua thì anh mua lại những gì anh đã bán

là thiên nhiên từng ngày mưa nắng

đã chở che cảm xúc để yêu đời

là hân hoan hẹn hò thuở con trai

là tuổi đời hoa mộng lúc hai mươi

anh mua hết

anh mua lại chính anh để ngồi vào bàn viết

dùng computer ghi lại mùi hương của lộc non lá biếc

ấm áp tháng ngày này

đã dần phai...

7.XI.2002


 

NGÀY LÀNH THÁNG TỐT

một ngày không điện thoại di động

anh thấy mình nhẹ nhàng

đi đứng nghênh ngang

tếch ra ngoài ràng buộc

không còn sợ xanh máu mặt

lúc nghe tiếng chuông reo thảng thốt lúc nửa khuya

mồ hôi không tuôn đầm đìa

sợ vỡ mật

lúc có người thầm nhắc

anh bay lên trời anh chui xuống đất

nhẹ như không

đồng hành cùng thời gian

tùy thích

như trẻ thơ ngỗ nghịch

anh lang thang phố xá đến nửa đêm

chẳng cần nhớ hoặc quên

rong chơi suốt sáng

chẳng sợ người nơi xa la mắng

lúc đang vui

nhưng lạ chưa trong ký ức nhỏ nhoi

anh vẫn giữ điện thoại di động

là tiếng lòng động vọng

của chính anh

sự ràng buộc vô hình

lại bền hơn hữu sắc...

2002


 

NHỮNG NGÀY TRONG SẠCH

có bao giờ gặp lại người mà anh đang yêu

nhưng lòng buồn vô hạn?

nàng đi qua anh từ ngày đến tháng

không để lại dấu chân

giữa nắng mới mùa xuân

nàng đem đến sự thờ ơ lạnh lẽo

lúc gặp nàng

đang khỏe mạnh bỗng trở nên ốm yếu

nếu không gặp

lòng cứ hoang mang

gặp lại thì nỗi buồn thêm nặng

đường xa vàng vọt nắng

nàng như bóng râm

đường gần giông bão tới

nàng như lửa ấm khói

từ đó anh đi giữa cuộc đời

mơ hồ như con rối

lúc đã nguôi ngoai và không chờ đợi

nàng lại quay về

trái tim anh bỗng lạnh run

bỗng nồng nàn như lửa

nàng là ai chẳng thể nào hiểu nữa...

2001


 

THẮP ĐUỐC TÌM NGƯỜI

Mỗi sớm mai thức dậy anh lại nhớ một người

Khuôn mặt được vẽ bằng sắc màu của nắng

Ngoài trùng dương đang âm vang tiếng sóng

Giục giã anh nhanh chóng xuống dòng đời

Gió nhiệt tình đặt ân sủng lên môi

Anh réo gọi một người trong ảo ảnh

Nắng tốt tươi thế mà lòng rét lạnh

Anh tìm ai hay ngậm ngải tìm trầm?

Hay đi tìm đâu đó một dấu chân

Đang lẫn lộn nhạt mờ trên trái đất?

Anh không biết. Chỉ tin rằng nhan sắc

Chưa được đặt tên trong trí nhớ bao giờ

Anh đi tìm một hạt bụi bơ vơ

Đang lẩn khuất giữa ngàn dâu xanh thẳm

Sao cứ khổ đau sao còn mê đắm

Anh đi tìm bí ẩn của hồng nhan

Lý giải vì sao trong giấc mơ chỉ gặp hoa vàng?

Nhưng ngửa mặt thấy mây bay giễu cợt

Vầng trăng mọc trên tay anh đang tái nhợt

Nắng tâm linh đắm đuối mắt môi nào?

Anh đi tìm trong bụi bặm lao xao

Một tình yêu đang rụt rè bước đến

Mọi sự vật anh đều nhìn lơ đễnh

Đi giữa đám đông mà thắp đuốc tìm người

Chẳng nhìn thấy ai trong dục vọng chợ đời

Anh tìm được anh bơ vơ như trẻ lạc


 

GIEO HẠT GIỐNG

“Cỗi nguồn cũng ở lòng người mà ra”

(Truyện Kiều)

Trong tầm hồn anh hằng hà sa số hạt giống

Anh chọn hạt giống nào?

Hạt giống niềm vui gieo hoài sẽ mọc

Hạt giống tương tư mỗi ngày nẩy lộc

Anh chọn hạt giống nào?

Chọn hạt giống nào mỗi tối ngủ chiêm bao

Sẽ mọc lên chân dung người thiếu nữ

Đem lại tình yêu sẻ chia và an ủi

Với thiện tâm thì dù gieo trên đá sỏi

Cũng sẽ mọc lên cây trái

Những hạt giống trong tâm hồn anh đang đâm chồi trở lại

Là yêu thương rạo rực với một người

Mỗi một ngày tưới lên bằng nỗi nhớ

Sẽ xum xuê Cây Đời

Hạt giống mọc lên sắp hóa thành lời

Anh sẽ hát hồn nhiên như đang nói

Là sự sống mỗi ngày một mới

Anh hoàn thiện hơn ý thức từng ngày

Hạt giống đã gieo và anh sẽ gặp

Một tình yêu nặng trĩu cả hai tay

Anh quỳ xuống tạ ơn lòng thiện

Cho anh tìm anh ngay dưới gót giày

Gieo hạt nào thì gặt quả ấy

Anh tin tưởng mình sẽ gặt phía tương lai

2000


 

XEM TRANH NGỰA

Con ngựa đi qua đường phố chiều mưa

Những đứa trẻ chạy theo reo tiếng hát

Bỗng vòm cây đổ xuống niềm vui

Đưa tâm hồn tôi lên cao chót vót

Từ trên cao nhìn về trái đất

Thấy con ngựa đi vào trong tranh Picasso

Nó hí vang từng mảng màu đen trắng

Tôi rùng mình bắt gặp cõi hư vô

Có những ngày rất thật tưởng như mơ

Tôi yêu em bởi vì em tuổi ngựa

Dội xuống đời dăm bảy cơn mưa

Trong phút chốc em nóng như ngọn lửa

Quay trở về và lặng im gõ cửa

Như con ngựa gõ móng xuống nền nhà

Một bức tranh từ trên tường nghiêng xuống

Bây giờ em thật sự bước chân ra...

1996


 

CHUYỆN CỦA HAI NGƯỜI

Hiền như hạt gạo

Là em trong đời

Điên hơn cơn bão

Cũng là em thôi

Đưa tôi lên trời

Dẫn về địa ngục

Đau trong đòn roi

Có vui hạnh phúc

Em là gỗ mục

Lại lẫn trầm hương

Tưởng gặp ác quỷ

Ngờ đâu thiên đường

Vùi trong tai ương

Xanh mầm hy vọng

Thấy từ môi ngon

Ghen hờn nổi sóng

Tưởng em lạnh cóng

Ngờ đâu nồng nàn

Lẫn trong bướng bỉnh

Là tình rất ngoan

Thấy gió thu sang

Đem về hạ đỏ

Gặp giữa ngàn năm

Là duyên lẫn nợ

Nên khi ta thở

Phải cần có nhau

2002


 

AN ỦI

nằm tênh hênh như một con cá ném trên sàn nhà

tôi đếm nhịp thời gian đi qua

đồng hồ reo tích tắc

soi gương nhìn thấy mặt

cũng chán

ngoài sân vừa chớm nắng

đã vàng thu

không nói không ăn mắt đã như mù

không gì nhìn thấy

sờ vào ngực lạ chưa trái tim thủy chung

nó vẫn nhảy

mây vẫn bay

sông vẫn chảy

chỉ riêng tôi nằm mãi

một góc đời

những con đường cao tốc vẫn ngược xuôi

như trẩy hội

tôi vừa bước đến tuổi bốn mươi

sao nụ cười

lại tắt?

thôi thì rửa sạch mặt

bước ra đường...

5.VII.2002


 

TRÁI CHÍN

vườn trái chín thơm tho sớm mai

tôi nhớ gương mặt em

tròn đầy

đôi mắt trong veo

tưởng tượng giếng ngọt quê nhà

đi xa lại nhớ

xòe bàn tay trên mặt đất

vuốt ve gót hài em đi qua

mới đó đã một ngày

tôi đem về trong giấc ngủ

gương mặt em rạng rỡ

như trái chín

làm sao ăn trái chín

lúc đang mơ?

8.IX.2001


 

ĐI TRÊN SÓNG

Những dòng chữ lấp lánh sương buổi sáng

Tôi tưởng tượng em đang bước qua vườn

Áo len mỏng. Gió xuân phai. Nhan sắc

Lại hiện lên thơ ấu cúc vàng hương

Thấy em cười giòn tan như tình ái

Gương mặt tròn độ lượng một vầng trăng

Tôi huýt sáo chung vui cùng trời đất

Đứng bên em cuống quýt nói thưa rằng...

Đó là lúc môi ân tình như lửa

Chia cho nhau hơi thở của nồng nàn

Gió rét mướt và son thơm con gái

Lần đầu tiên líu quíu búp tay ngoan

Đường phố hẹp vòm cây đang nhìn thấy

Bỗng xôn xao lá biếc để hẹn hò

Mái nhà cũ có màu rêu thức dậy

Chim vành khuyên ý tứ hót líu lo

Đúng vậy không hỡi đầu mày cuối mắt

Trang thơ tình đằm thắm nhắc riêng em

Ngàn năm sau ai yêu nhau cũng vậy:

Suốt một ngày đi trên sóng lênh đênh...

2001


 

CHÀNG NGỐC

như mối tình của năm mười sáu tuổi

lẽo đẽo đi sau một người

ngó đất nhìn trời

không bao giờ dám nói

thời gian như gió thổi

hội

nơi đâu ngoài trùng khơi?

nhưng bây giờ đã ngoài tuổi bốn mươi

lại run sợ e dè

xe chạy theo xe

cũng không dám nói

có thể trong giấc mơ của nàng

chẳng bao giờ nàng nghĩ tới

một kẻ yêu nàng

có thể trong giấc mơ tôi tràn ngập hoa vàng

một loài hoa cô độc

chao ơi là ngốc

sao lại mê đắm nàng

làm sao ai biết được

làm sao ai biết trước

làm sao?

chỉ xin cho tôi một giọng nói ngọt ngào

rằng tôi trong sạch

bởi vì tôi trong sạch

nên mới dám yêu nàng

2001


 

DẬY THÌ

mỗi sớm mai thức dậy

anh lại nhớ đến gương mặt nàng

để vỗ về giấc mơ vừa gặp

nàng đi qua đời anh như ngọn nến thắp

giữa nỗi buồn lạnh run

sao nàng không hóa thành dòng sông

để anh được hòa tan?

sao anh không là vệt rêu xanh

trên mái ngói nhà nàng

để từng đêm ngắm nhìn nàng đang ngủ?

mỗi sớm mai mặt trời lên rực rỡ

trong cái nhìn đầu tiên

làm sao cho anh được nhìn thấy dung nhan

đã từng làm anh mê đắm?

không yêu hoa đang thắm

bởi tình đang dậy thì

tuổi bốn mươi mệt mỏi

anh thèm lời dỗ dành từ khuôn mặt từ bi

đêm qua đi ngày cũng sắp qua đi

yêu trong tuyệt vọng

ngôi nhà ấy mỗi chiều thơm bóng nắng

sao không là bóng anh?

mỗi sớm mai lên thầm hỏi lòng mình

tại sao anh lại gặp

mùa giêng qua cây trái vẫn ngọt lành?


 

NGUYÊN VẸN

bông hoa đã héo trên tay nàng

đừng ném xuống dòng sông

sớm mai tôi rửa mặt

chạm lại mùi hương cũng điếng lòng

đừng giữ bông hoa trong túi áo

mai kia mặc lại áo nàng

có lẽ tôi chết ngất

khi mùi hương cũ vẫn mênh mang

đừng ép bông hoa vào trang vở

sợ mai mốt lật ra không thấy chữ

vì từ làn hương

sẽ hiện lên chân dung người cũ

xin đưa bông hoa ấy cho tôi

bỏ vào miệng nhai

từ đó,

nàng trong tôi nguyên vẹn hình hài

1999


 

PHIÊU BỒNG

Cái gì có sẽ có

Cái gì không sẽ không

Có không như mây khói

Cũng đừng đợi đừng trông

Hôm nay em sang sông

Nắng reo vàng áo cưới

Ngày mai em bỏ chồng

Bắt đầu cuộc tình mới

Đường đi xa vời vợi

Còn lắm chuyện bất ngờ

Thật hư đang lẫn lộn

Trong đời lẫn trong mơ

Thơ viết ra từ thơ

Đỏ tươi từng giọt máu

Tôi bước ra từ tôi

Sao tìm em ẩn náu?

Chỉ có em che giấu

An ủi trái tim buồn

Để thơ tôi hội nhập

Vào cây cỏ chim muông

Cái gì không sẽ không

Cái gì có sẽ có

Tôi còn mãi phiêu bồng

Giang hồ cùng ngọn gió

12.III.2001


 

ĂN CỎ

Muốn giữ hồn trong sạch

Anh ăn toàn cỏ xanh

Đêm mơ nghìn cung nữ

Dan díu làm sao đành?

Cỏ thơm như sương ngọt

Khiến giọng nói hiền lành

Hãy tin anh tình tự

Bằng lời của cỏ xanh

Anh đi không trọng lượng

Bay giữa chiều thiên nhiên

Ngỡ mình như ngọn cỏ

Đã giũ sạch ưu phiền

Anh sống không ham hố

Giữa cái cõi con người

Ngày đi rong trong phố

Chỉ thấy toàn cỏ tươi

Anh nguyện đi trồng cỏ

Phủ kín trái đất tròn

Để tình yêu ngồi xuống

Đều gặp gỡ tân hôn

Suốt một ngày ăn cỏ

Đột ngột lòng buồn xo

Ăn cỏ lỡ thành cỏ

Làm sao anh hẹn hò ?

25.II.2001


 

ĐÂU RỒI?

Đêm đêm đốt nến

Tôi ném lên trời

Thành ngôi sao mọc

Rọi sáng muôn nơi

Đêm đêm tôi nhớ

Thềm rêu em ngồi

Bây giờ quay lại

Chỉ gặp bóng tôi

Đêm đêm ai đó

Đi ngang vòm trời

Mở tung cánh cửa

Sao không thấy người?

Đêm đêm tôi thở

Từ lồng ngực run

Đột nhiên cảm giác

Trái tim hình vuông

Đêm đêm tôi ngủ

Mắt nhắm lâu rồi

Cớ sao tiếng hát

Động đậy trên môi?

Đêm đêm hun hút

Mộng mị xa vời

Xác thân nằm đó

Chẳng phải của tôi

Đêm đêm tôi ngủ

Linh hồn rong chơi

Sáng ra chợt ngộ

Tôi đi đâu rồi?

1997


 

TRONG NGÔI NHÀ CỦA GÃ ĐỘC THÂN

trong ngôi nhà có nhiều bức tường

trên bức tường có nhiều kệ gỗ

đặt vài ngàn quyển sách cũ

tuổi thọ nhiều hơn tôi

sau một ngày ngật ngưỡng rong chơi

đêm tôi lại dán mắt vào trang sách

gặp Nguyễn Du thời nghèo trong sạch

tóc trắng như mây

ngồi nhìn hoa cúc mơ cầm trên tay

thầm hỏi làm sao ăn được?

gặp Chí Phèo trong đêm ao ước

một bát cháo hành

trăng trải đầy vạt chuối xanh

thê thảm quá cái làng Vũ Đại

không một mảnh đất cắm dùi

tôi gặp những số phận ngậm ngùi

cô bé bán diêm nằm co ro trên chông chênh dòng chữ

thắp đốm lửa nhỏ nhoi

mơ lên trời nụ cười trên môi

ông Anderxen đã làm tôi phải khóc

dưới mái nhà có rất nhiều sách

trong sách mở ra vô tận cuộc đời

vô số con người

ngu xuẩn thông minh trắng đen thiện ác

đó chính là tôi chứ nào ai khác

dưới mái nhà sự sống sinh sôi

dù bây giờ tôi sống một mình tôi

11.IX.1997


 

KẺ LẠ

Lòng chợt buồn như một sáng tháng giêng

Mặc áo mới đi ra đường chỉ gặp toàn kẻ lạ

Không một ai hỏi han

Không một gương mặt nào thân quen

Tôi níu nhành cây để ngỏ lời tình tự

Lòng chợt buồn như đêm khuya gặp đầy mộng dữ

Người tình hôm qua đang ân ái với chồng

Tôi lặng lẽ đứng nhìn và ngất xỉu

Chết trong mơ thấy máu chảy ròng ròng

Suốt đời biết yêu tôi chết mấy lần?

Mỗi lần yêu là một lần suýt chết

Lòng chợt buồn như buổi sáng đầu xuân

Bước ra khỏi nhà gặp đầy rắn rít

Những thằng hề đeo mặt nạ đi chơi

Chỉ giữ lại tiếng nói của con người

Còn tất cả đều cố tình quên hết

Tôi buồn quá cúi xuống dòng chữ viết

Thấy chữ I gầy như thiếu phụ ho lao

Thấy chữ T như một nhánh cây cao

Ai thừa thãi niềm vui hãy treo mình trên đó

Ai thiếu hụt nỗi buồn ngỡ mình như ngọn gió

Thì hãy thênh thang qua ngôn ngữ hội hè

Lòng chợt buồn như trên một chuyến xe

Chỉ chở một mình tôi đi về nghĩa địa

Gió thổi u u như ma quái gọi hồn

Tôi gọi tên tôi như một lẽ sinh tồn

Khi quanh tôi chỉ gặp toàn kẻ lạ...

1994


 

NIỀM VUI CỦA TRẺ NHỎ

“Nếu mẹ hiền ngày trước chẳng sinh em” (*)

Sẽ lấy ai an ủi một tâm hồn bé bỏng

Ai thắp ngọn nến hồng trong đêm rét cóng

Soi bước tôi về phiêu bạt giữa trần gian

Ai chở che bằng giọng nói dịu dàng

Nâng tôi dậy từ vực sâu độc ác

Ai tìm kiếm thơ tôi đang thất lạc

Gọi nắng lên sưởi ấm nụ tình xanh

Phố xá thênh thang nhưng chật hẹp lòng thành

Ai mở cửa dìu tôi vào giấc ngủ

Mỗi sớm mai mặt trời lên rực rỡ

Là gương mặt ai yêu dấu mắt tôi nhìn

Vượt lên trên những nhỏ mọn đời thường

Ai nâng niu từng phút giây tôi sống

Buồm đã căng và thuyền ra với sóng

Ai nâng đỡ tôi lướt gió đến chân trời

Kỳ lạ thay tình ái của con người

Xóa hết vết nhăn trên gương mặt già nua trước tuổi

Chân bước đến mơ hồ reo gió thổi

Tôi nghe hồn phơi phới những niềm vui

Mạch máu căng phồng sự sống sinh sôi

Chung quanh tôi tất cả đều mới mẻ

Năm tháng qua nhanh tôi trở thành đứa trẻ

Đôi môi khô cằn đang bập bẹ tình ca

Cần vòng tay ấm áp tựa ngôi nhà

Nên mẹ sinh em dỗ dành tôi khôn lớn

IX.2001

(*) Thơ Lưu Quang Thuận


 

CŨNG LÀ VUI

(Tặng Đoàn Thạch Biền)

giữa những cuộc vui tẻ nhạt

anh tìm một chỗ ngồi khuất

nhìn mây bay chìm dưới ly bia

hát khẽ những điệu nhạc vớ vẩn

anh say trước mọi người

nhưng lại về sau cùng

anh không có gì cả

ngoài cô đơn sủi bọt

bàn tay nghiêng chai rót

sóng sánh ngoài thời gian

cuộc vui qua nhanh như cơn mưa

ngồi thừ người nhìn qua khung cửa sổ

làm sao quên tình nhỏ

từng con chữ bay lên

dìu anh qua ngày tháng

viết văn hoài cũng chán

đứng thẳng lên như cây kim đồng hồ

anh bước đi

trời vẫn còn bóng nắng

cũng là vui...

31.VIII.2001


 

ĐÊM TRỞ GIÓ

những giọt mưa buồn phiền rơi trên môi

đường về chỉ còn cơn gió

thở dài

tôi ngóng chờ vạt nắng ban mai

nô đùa trên tóc

đêm ơi đêm nặng nhọc

ngày ơi ngày nhẹ tênh

tâm hồn tôi trống rỗng

đi lớ ngớ dưới hàng cây trụ điện

những cao ốc mọc lên

thấy mình như con kiến

giữa xô bồ du côn và lương thiện

đành tự vệ bằng những vần thơ

xoa dịu vết thương từ những lời đay nghiến

đau buốt tim

xoa dịu cơn mê từ thuở mười lăm

sáng thức dậy thấy mình thành ngọn gió

đi lang thang qua bể dâu

tuổi bốn mươi lặng lẽ bước trên đầu

những sợi tóc chưa kịp dậy thì thì bạc trắng

đêm mưa quay về nhà

như con cá nằm vục mặt trên sàn nhà chờ sáng

nghe ai hát mơ hồ trong gió

mà đau buốt xương

21.IX.2001


 

SINH NHẬT

Hôm nay em sinh nhật

Biết lấy chi làm quà?

Tôi tặng dây ngũ sắc

Em cột tóc đuôi gà

Tôi tặng em đôi dép

Đường đi học còn xa

Bàn chân xinh khép nép

Cỏ xanh lối về nhà

Tôi tặng em quyển sách

Trong đó có gì  nào?

Nhẹ bàn tay thôi nhé

Hoa khô rồi còn đau

Tôi tặng em ly sữa

Uống thật chậm. Và cười

Liếm môi? Ừ cũng được

Thơm hoài đóa hoa tươi

Tôi tặng em nắng mới

Mơn trớn chiều thu phai

Em chu môi thổi hết

Bao nhiêu ngọn nến gầy

Tôi tặng em gì nữa

Hỡi mắt biếc hồng đào?

Tặng tiếng cười em nhé

Nhắc mai này có nhau

Cầu mong em giữ lại

Ngày vui dẫu bọt bèo

Sinh nhật em quý báu

Tôi suốt đời đem theo

1996


 

CHỌN LỰA

Viết tên em trên lá

Sợ lá cũng úa tàn

Viết tên em trên cỏ

Mai kia cỏ úa vàng

Viết tên em trên sóng

Ngại sóng kia bạc đầu

Viết tên em trên đá

Mưa xói mòn còn đâu

Viết tên em trên gió

Sợ gió bay về trời

Viết tên em trên nhạc

Sợ nhạc không đủ lời

Viết tên em trong mơ

Sợ ngủ quên không nhớ

Viết tên em trong thơ

Sợ gieo vần trắc trở

Viết tên em trên mây

Sợ trời làm giông tố

Viết tên em lên cây

Sợ thời gian cây đổ

Viết tên em lên đâu ?

Tôi cũng không biết nữa

Viết tên em lên em

Là điều tôi chọn lựa

Viết rồi nếu lãng quên

Sẽ có em nhắc nhở

Em nhắc rằng trong em

Có phần tôi một nửa

20.IX.1997


 

NHỮNG NGÀY EM ĐI XA

Sợ chủ nhật lúc xưa

Nay ghét thêm thứ bảy

Bốn tám tiếng đồng hồ

Tôi bồn chồn trống trải

Một mình trong một nhà

Thèm được nghe tiếng gọi

Ngoài trời mây cứ trôi

Chim bay không trở lại

Gió vi vút lưng đèo

Dòng sông thì cứ chảy

Tôi cũng đành nhẫn nại

Đếm phút lại đếm giây

Đếm nắng vàng ngõ vắng

Bao giờ hoàng hôn phai ?

Đếm đêm dài hay ngắn

Bao nhiêu lá úa tàn ?

Đếm tiếng chuông điện thoại

Bao nhiêu lần reo vang ?

Đếm cuộc tình xa ngái

Sao không còn quay về ?

Sao ngày dài lê thê

Làm gì cho chóng hết ?

Chẳng lẽ ngồi làm thơ

Cái trò chơi trẻ nít !

Chẳng lẽ ngồi hỏi mây

Bay hoài sao không mệt ?

Chẳng lẽ ngồi ngờ nghệch

Nhìn nhau qua gương soi

Mặt mày mân mê mãi

Ngán ngẫm ngớ ngẫn ngồi

Ngồi từ sáng thứ bảy

Qua tối chủ nhật sau

Đếm từng giây từng phút

Tiếc thời gian qua mau...

4.VIII.2000


 

TỰ SỰ NỬA KHUYA

Đi không ai nhớ

Về chẳng ai mong

Xa không ai đợi

Gần chẳng ai trông

Mình tôi một bóng

Sống phải phân tâm

Vừa đóng vai vợ

Lại diễn vai chồng

Nhiều lần đi chợ

Phải về tay không

Thấy trong bếp lửa

Cháy rực hoa hồng

Vo gạo nấu cơm

Thấy toàn mây trắng

Từng đêm khuya vắng

Đẩy cửa vào nhà

Chỉ con mèo đói

Mắt ướt ngó ra

Rụng xuống bông hoa

Hai bàn tay lạnh

Chăn gối trên giường

Ẩm rêu hiu quạnh

Sao em rất thánh

Không đến vỗ về

Sáng trưa chiều tối

Dài đến lê thê

Chỉ còn trang thơ

Thắp lên lửa ấm

Nhìn ra cuộc đời

Thấy hoa đang thắm

Trăm năm ngắn lắm

Đã nửa kiếp người

Ngóng em từng phút

Sắp mòn con ngươi...


 

THƠ MỪNG SINH NHẬT 41 TUỔI

Sống riết rồi cũng chán

Ngoài bốn mươi còn gì ?

Tứ thập nhi bất lực

Như gỗ đá vô tri

Không dám làm Chiêu Lỳ

Rượu phiêu bồng say khướt

Thương khóc nàng Quỳnh Như

Hơn hai trăm năm trước

Không như Cao Bá Quát

Cúi đầu trước hoa mai

Ta ươn hèn quỳ gối

Trước danh vọng tiền tài

Không như Nguyễn Công Trứ

Cõng giai nhân lên chùa

Ngâm thơ cười hào sảng

Ngất ngưỡng sướng hơn vua

Không dám như Nguyễn Du

Đói lòng ăn hoa cúc

Lặn vào cõi bể dâu

Bốn mươi bạc trắng tóc

Ta hèn không dám khóc

Ta ươn chẳng dám cười

Khóc cười trong thân phận

Cuốùi thế kỷ hai mươi

Đầu thế kỷ hăm mốt

Ta cũng chẳng dám chơi

Như Tú Xương sông Lấp

Cất tiếng gọi đò ơi !

Linh hồn chìm dưới đất

Sống riết rồi chai mặt

Chán phèo cái mặt ta

Soi gương ai lơ láo

Nhìn mãi chẳng nhận ra ?

Ngày mệt nhọc trôi qua

Đến đêm đen đông đặc

Nằm dài như cá khô

Chảy hai dòng nước mắt...

1.VIII.2000


 

NHỮNG NGÀY VUI

bắt đầu ra khơi tơi bời giông tố

tôi vẫn cười ham hố

những cuộc vui

trăm năm sau dưới cỏ ngủ vùi

ai còn nhớ đến một người quốc sắc

ai còn thầm nhắc

một bóng mây bay phai cuối chân trời

ai còn nhớ chỗ đó nắng ngời

đêm khuya khoắt có một người ngồi hát

ai còn nhớ vầng trăng xanh bát ngát

mọc giữa trưa?

tôi đã có lời thưa

trang thơ mỏng manh trang đời yếu đuối

xin hãy nâng niu

và dỗ dành nhau bằng hơi thở thương yêu

dìu nhau đi giữa muôn trùng giông gió

rồi sẽ đến một đêm nắng đỏ

chia sẻ niềm vui ấm áp trong đời

trăm năm phù du của một kiếp người

ngắn hơn dòng sông

dài như chớp mắt

vậy sao không cất lên tiếng hát

cho đỡ buồn

chúng ta yêu nhau như gió núi mưa nguồn

đằm thắm quá lại càng da diết quá

cây đời thơm tho trĩu quả

hiến dâng nhau nồng ấm giữa ngôi nhà

trẻ thơ cười và tập đọc ê a

giọng trong vắt

hạnh phúc lớn lao và mai sau thiên thần thầm nhắc

những ngày vui...

22.XII.1998


 

DỖ EM

mỗi đêm tôi đều đi du lịch

vào cõi chân mây cuối trời

nơi ấy không có bóng con người

không có tiếng chim reo vòm lá

không có gì cả

ngoài tôi

mơ hồ nghe sóng vỗ tít trùng khơi

tôi vẫn cứ nằm yên một chỗ

với hơi thở

trong mỗi giấc mơ

kinh thánh dạy tôi đi từ giấc mơ

để đến với một thế giới khác

thế giới của tình yêu không cần âm nhạc

của thi ca không phải để lưu danh

cứ như thế trong yên tĩnh bóng đêm

tôi lại đi du lịch

em trong trẻo em hồn nhiên có bao giờ em thích

phiêu du cùng tôi đi đến chân mây

trên hành tinh này

có những nơi ta chưa biết đến

vậy mà mùi hương từ nghìn trùng quyến luyến

cứ vỗ về nhau

em ngoan ơi nhắm mắt ngủ cho sâu...

25.III.2000


 

VẺ ĐẸP

không gì đẹp bằng người đàn bà bụng chửa dạ mang

từ đây có một trái đất của riêng nàng

được đặt bình yên tại nơi thánh thiện

nàng cao quý mỉm cười mãn nguyện

gìn giữ cho riêng mình

một hành tinh

một bình minh

đặt tên là Sự Sống

cây sẽ ra hoa như trùng dương đem về tiếng sóng

nàng đem đến cho tôi hình bóng

của chính tôi

áp tai nghe sự sống đã sinh sôi

trái đất lớn dần thiên thần cựa quậy

tôi thấy chính máu tôi đang chảy

vĩnh viễn trong thân xác của nàng

tôi nghe từng bước chân tôi đang nhảy

trong nỗi đau êm ái của nàng

niềm vui nào đã dạy tôi hân hoan

hạnh phúc nào đang dỗ tôi biết khóc

trái đất nhỏ nhoi tinh khôi như viên ngọc

chói ngời cõi tâm linh

tôi biết ơn nàng gìn giữ cho tôi một hành tinh

10.X.1995


 

SỢ QUÁI GÌ

nếu có một đứa con bằng xương thịt

của chính anh

cuộc đời anh sẽ khác

như người đi gieo hạt

chờ đợi ngày mai gặt hái niềm vui

như người giong buồm ra khơi

sẽ đem về hạt muối

cuộc đời anh nhân đôi

đó là lần đầu tiên hái ngôi sao trên trời

đặt tên Sự Sống

những mệt mỏi chán chường hư vô trống rỗng

bây giờ xa lạ với chính anh

đó là lần đầu tiên chạm đến mùa xuân

đặt tên Nhân Loại

như người nông dân gắn bó với luống cày

được thu hoạch mùa vàng vĩ đại

anh biết từ nay anh tồn tại

vĩnh viễn giữa trần gian

giọt máu vẫn chảy

vẫn chảy

vẫn chảy

dẫu sau khi anh đã mất đi rồi

được nhân đôi cuộc đời

sợ quái gì cái chết

28.X.2001


 

QUỐC ƠI

để rồi xem hàng cây ven đường

sẽ rụng lá ngày tôi trở lại

những địa danh mơ hồ trong trí nhớ

chẳng biết mình sinh đẻ nơi đâu?

chắc chắn là tôi tồn tại ở địa cầu

trái đất nhỏ nhoi như viên bi lấp lánh

da đỏ da đen da vàng da trắng

muôn màu da chỉ nói tiếng con người

sao lại phân chia đông tây nam bắc

hận thù nhau

mỗi sớm mai chạm mặt nhìn nhau

sao không cười lại khóc?

sông suối mưa nguồn biển khơi

cũng không nhiều bằng nước mắt

mai kia tôi vắng mặt

trên trần gian

giữa cõi thu vàng

có còn ai nhắc Lê Minh Quốc

còn để lại dăm bảy trang thơ

hắn đi giữa đời như một kẻ ngủ mê

vắt kiệt sức trên cánh đồng chữ nghĩa

dù chẳng biết để làm gì?

an ủi vỗ về là ngọn gió từ bi

thổi rông rênh qua ngày tháng

để rồi xem hàng cây ven đường

sẽ còn che bóng nắng

lúc thi sĩ bước chân qua...

10.IX.2001


 

THƠ ƠI

(bìa 4)

Nuôi dưỡng tình yêu như giữ cảm xúc cho thơ

Phải đau đớn tận cùng với môi son mắt biếc

Thấy từ trong nghìn trùng tử biệt

Lại mọc lên hy vọng rất mơ hồ

Những lúc này máu thịt hóa ra thơ

Anh chỉ viết và bịt tai quên hết

Xa lánh nhỏ nhen ti tiện giữa đời

Anh hào hứng như trở về tiền kiếp

Nuôi dưỡng tình yêu như người đang đi xiếc

Trên sợi dây sinh tử rất chênh vênh

Hoặc đến được phía chân mây ảo ảnh

Hoặc sa chân xuống hố thẳm gập gềnh

Những lúc này anh viết bởi đang quên

Quên cả chính anh chỉ nhớ người phải nhớ

Một gương mặt quê mùa có nụ cười rạng rỡ

Khơi dậy trong anh niềm vui sống mỗi ngày

Nuôi dưỡng tình yêu như tạo ngọc cho trai

Mọi thử thách hữu hình trong hạt cát

Anh làm thơ để xoa dịu nỗi đau

Từng ngày bể dâu tạo nên xúc tác

Hóa ra thơ như một lẽ nhiệm màu

Nuôi dưỡng tình yêu như gìn giữ chiêm bao

Mơ gặp một đêm anh đủ vui một sáng

Nếu nàng bỗng dưng quay ngoắt bỏ đi

Anh sẽ héo khô vô hồn mưa nắng

Anh sẽ rơi trong tột cùng chán nản

Thơ chết tươi lúc chưa kịp chào đời...

2002

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com