THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - TÔI VẼ MẶT TÔI

Lê Minh Quốc - TÔI VẼ MẶT TÔI

Mục lục
Lê Minh Quốc - TÔI VẼ MẶT TÔI
BẤT LỰC
THÈM KHÍ TRỜI ĐỂ THỞ
VẾT THƯƠNG
KỶ NIỆM LÝ CHÍNH THẰNG
NHỮNG THÁNG GIÊNG XANH
GẶP Ở ĂNGCO VÁT
ĐỘC THOẠI VỚI THÚY KIỀU
SAU CÁNH GÀ
TÔI DẪN TÔI LÊN ĐƯỜNG
THIÊN THẦN
CHÂN DUNG NÀNG
TÔI CHẠY VÒNG QUANH
VẼ TÔI
BÀI CA TỪ BIỆT
TRONG TÂM TƯỞNG MỘT NGƯỜI
XANH BIẾC CUỘC ĐỜI
NGỦ QUÊN CHO ĐẾN SÁNG MAI
HỚT TÓC ĐÊM XUÂN
LỜI RU CỦA GIÓ
NGÃ BA
THƠ TÌNH THÁNG CHẠP
NGÀY MƯA
KHI GẦN MƯỜI BẢY TUỔI
ĐỊNH NGHĨA VỀ ĐẤT NƯỚC
NHỮNG CON CHỮ
THƠ TRÍCH TRONG SỔ TAY
MÈO ĐÊM
TÔI ĐI HỌC
GIẤC MƠ TUỔI NHỎ
ẢO TƯỞNG
TÔI VẼ MẶT TÔI
TỪ NAY TÔI ĐÃ NÊN NGƯỜI
XEM TRANH TRONG RỪNG
SỰ TÍCH CON DÃ TRÀNG
ÔNG GIÀ MÙ CHƠI GUITAR
CHUYỆN TÌNH VÉ SỐ
ĐỊNH NGHĨA VỀ EM
GỌI MÃI TÊN EM
TÌNH CỜ GẶP LẠI
CÒN CHA GÓT ĐỎ NHƯ SON
KINH NGHIỆM
TƯỞNG TƯỢNG
GIẤC MƠ
SOI GƯƠNG (II)
CHIỀU XƯA
BÀI TANGO LY BIỆT
ĂN TRƯA Ở NHÀ MỚI
GỬI ĐÀ NẴNG (II)
CHIỀU CUỐI NĂM CANH NGỌ
KÝ ỨC
NGHĨ VỀ HOA GIỮA CHỢ HOA
NGẪM NGHĨ BUỔI SÁNG
CHIẾC GIƯỜNG NGỦ CỦA TÔI TỰ BẠCH
DƯỚI MÁI NHÀ CỦA EM
ĐỌC LẠI ALEXIS ZORBA
KHI ĐỨNG NGOÀI VỈA HÈ NHÌN SÁCH ĐẠI-HẠ-GIÁ
TỪNG GIỌT CÀ PHÊ ĐEN
VALENTINO
Tất cả các trang

4

http://www.leminhquoc.vn/lmq/tac-pham-du-luan/nhan-dinh/1114-toi-ve-mat-toi.html

LỜI THƯA

Tập thơ Tôi vẽ mặt tôi (NXB Văn hóa thông tin) in xong và nộp lưu chiểu vào tháng 1.1994. Nhà thơ Trần Nhật Thu làm bìa và biên tập, nay anh đã mất.

Ngay từ lúc phát hành đã bắt đầu có nhiều dư luận khác nhau. Phê phán dữ dội. Từ trong Nam đến ngoài Bắc. Có nhiều nơi không dám nhận phát hành, dù không hề có lệnh thu hồi. Giám đốc là nhà thơ Quang Huy phải tường trình và hết sức bảo vệ tập thơ này.

Nay, tôi còn giữ Công văn số 05 do giám đốc NXB VHTT Nguyễn Quang Huy ký ngày 5.3.1994 tại Hà Nội “Kính gửi: Cục xuất bản”. Nguyên văn như sau:

“Chúng tôi vừa nhận được Công văn số 45/CXB ký ngày 8.3.1994 báo tin cho biết là “Hiện nay đang có ý kiến khác nhau” về tập thơ Tôi vẽ mặt tôi của tác giả Lê Minh Quốc do Nhà xuất bản chúng tôi ấn hành.

Chúng tôi nhận thấy sự có ý kiến khác nhau về một cuốn sách văn học là lẽ bình thường, hơn thế nữa là sự cần thiết. Tiếng nói trao đi đổi lại lành mạnh sẽ góp phần thúc đẩy sự phát triển đúng đắn của sáng tác văn học.

Xin gửi theo đây một vài ý kiến ngắn gọn nhất của chúng tôi về tập thơ ấy”.

“Vài nhận xét về tập thơ

“Tôi vẻ mặt tôi” của Lê Minh Quốc

- Tập thơ “Tôi vẽ mặt tôi” của Lê Minh Quốc có 60 bài in trên 140 trang sách. Với dung lượng khá dày đặc, lại thể hiện với một bút pháp gần như không nằm vào lối mạch thông thường: nhiều bài, nhiều câu khi đọc buộc người ta phải lật trở, suy nhìn, ngẫm nghĩ, nhưng rồi thấy cũng yên tâm bởi tập thơ không hằn gợi những vấn đề chính trị. Những định hướng về văn hóa văn nghệ của Đảng trong thời kỳ đổi mới mà ngành xuất bản đã thể chế hóa một bước quan trọng trong luật xuất bản thì tập thơ đã không có điều gì làm phương hại đến những vấn đề thuộc về nguyên tắc ấy.

- Trong muôn mặt tìm tòi để đổi mới sự sáng tạo văn học nói chung, riêng với thơ, từng bước có những khó khăn và vất vả hơn. Sự tìm tòi để nhập cuộc của thơ vào đời sống xã hội cũng khó thấy hiệu quả hơn là văn xuôi, sân khấu và điện ảnh v.v… bởi cái chủ thể trữ tình của thơ, bởi tính biểu cảm và hình ảnh của thơ…

Nói lại một chút không mới này để thấy tập thơ “Tôi vẽ mặt tôi” của Lê Minh Quốc như còn đậm đặc hơn những đặc điểm trên vì lẽ cái bản thể trữ tình của nhà thơ, cái Tôi của nhà thơ được chú ý, được nhấn mạnh. Mà đã chú ý và nhấn mạnh quá thì cái được và cái không được đều có thể song hành tồn tại. Đương nhiên cái mạnh và cái được của tập, chúng tôi nghĩ vẫn là chủ yếu.

Tập thơ cho thấy tác giả rất có ý thức và khả năng nhìn xét nhiều chiều nhiều mặt, nhiều cung bậc, nhiều khoảng sáng tối, cả phần thánh thiện và tầm thường mà con người luôn luôn thể hiện ở cả phần tâm linh và thể xác. Nếu bằng cách đọc và cảm nhận thông thường ta dễ thấy tập thơ có nét cực đoan nào đó. Song chính ở chỗ này, lại cần phải dặt nó trong cả một bối cảnh chung của mọi sự tìm tòi đa dạng, nhiều phong cách. Rất rõ ở tập thơ này tác giả rất ưa (và cũng rất hợp) thể hiện sự tìm tòi và biểu đạt bằng ngôn từ, hình ảnh tạo nên cảm giác mạnh, ấn tượng xoáy. Nhiều câu thơ viết bạo tay, bỗ bã, đọc có thể giật mình là do người viết không muốn thơ mình trở thành những bài thơ “có chức năng giống vòng hoa tang lễ”. Nhưng từ cái không muốn đó, sự cực đoan hay nói khác đi là tính mức độ chỗ này chỗ khác, bài này bài khác, câu này câu khác đủ trở thành con dao hai lưỡi với anh. Một mặt anh viết rất say sưa trong giả tưởng người con gái đẹp mà anh yêu trong bài “Sự tích con dã tràng” hay trong bài “Xem tranh trong rừng”: (Tôi ham hố những phu nhân góa bụa… Thêm chút màu đen em sẽ hóa đàn bà… Tôi thèm khát hát lên bằng tiêng khóc) nhưng đồng thời, thật tiếc, cũng với rung cảm ấy tác giả đã không ít lần thể hiện nó “thực” quá để tạo cho người đọc ít nhiều cảm giác “xốc” và phần nào khó chịu ái ngại.

Những câu, những bài, những ý thơ như vậy đương nhiên là lỗi lầm dứt khoát phải trừ bớt vào dấu cộng có được của tập thơ. Cũng cần nói thêm rằng đây cơ bản là tập thơ tình (một kiểu thơ tình thể hiện bằng những gam độ mạnh) tuy nhiên là thế, song vẫn cứ muốn tập thơ được bổ sung thêm một số bài kiểu như bài “Định nghĩa về đất nước”- một bài thơ có nhiều những định nghĩa bằng thơ, thật thú vị, thật hay, về đất nước - thì cảm giác mực thước, tài hoa và cái chất đời sống đa diện sẽ có mặt đẹp hơn ở tập thơ này”.

Nếu không là nhà thơ Quang Huy, có lẽ số phận tập thơ này đã khác.

Ngày 15.3.1994, Đoàn Tuấn gửi tôi lá thư viết về dư luận của anh em làm thơ ngoài Bắc về tập thơ này. Tôi vẫn còn giữ.

Lúc đó, có một điều lạ lùng, trong lúc đó có một người phụ nữ (tạm gọi X) đang công tác tại Bộ Văn hóa Thông ở phía Nam đã làm hết sức mình để tập thơ không gây tạo thêm phiền toái cho tác giả. Chuyện này về sau tôi mới biết.

Xin tri ân tất cả.

5.2012

LÊ MINH QUỐC


 

BẤT LỰC

Bàn tay năm ngón ngắn dài

lùa vào tóc vào ngực

để mỗi sớm mai

lại thấy mình bất lực

tôi gọi lên tên Quốc

thằng uống rượu say ăn mày kỷ niệm

suốt đời hoài hương như thằng đê tiện

thằng ươn hèn không nịnh hót ai

thằng giàu có vì tiền không dính túi

thằng là thằng chao ơi cát bụi

đi về mấy ngả trần ai

bàn tay năm ngón ngắn dài

phiêu lưu trên một vùng thân xác

em cứ nằm phong lưu và hát

những ca khúc phụ tình

bàn tay tôi đẫm ướt

hơi thở của hoa hồng

mùi hương của giới tính

thì có làm sao không?

tôi mê sảng gọi lên tên Quốc

thằng lã lơi đa tình như khói thuốc

thằng tôn thờ lạc thú tình yêu

một cách cuồng nhiệt

thằng đui què câm điếc

nhưng biết yêu em từng đêm meo mốc

thằng phóng túng tiếng cười khô khốc

ném vào giữa cuộc chơi

bàn tay năm ngón ngắn dài

đêm nay xin được đêm nay

như một con rắn mối

tôi cắn lưỡi tôi để dỗ tôi bật lên tiếng nói

bao giờ tôi lại ngủ với em

khi tâm hồn mỗi người

là khoảng trống mông mênh?

Ý LAN

Đêm qua mơ dáng nàng ngồi

Đong đưa ca khúc hát lời ý lan

Tình ca lướt thướt bước vang

Từng đêm gõ ngược mộng vàng lẳng lơ

Còn nghe trong gió hững hờ

Xác hoa tơi tả bụi mờ tan theo

Con đường hoa mộng bay vèo

Trả người dĩ vãng eo sèo thương đau

Ngày vui vội vã qua mau

Tìm trong rách rưới chiêm bao muộn phiền

Môi thơm trói lại tình điên

Hư¬ơng huyền hoặc mật khải truyền tương tư

Con tem trên góc bìa thư

Là tôi - chịu dấu đen như hình hài

Vĩ cầm ơi tiếng  thở dài

Gió thu nức nở đi ngoài gối chăn

Đêm xưa còn thảnh thơi nằm

Nghe nàng kể chuyện dưới trần gian mơ

Đêm bát ngát hát như tơ

Tôi chìm dưới bóng bụi mờ ý lan


 

THÈM KHÍ TRỜI ĐỂ THỞ

Mở tung hết cửa sổ

sao vẫn thiếu không khí để thở

sao không bao giờ em nói yêu tôi

dù đang nằm hôn nhau mê mải

chiến tranh đi qua con người thành quỷ quái

hợm hĩnh những hình hài

tôi dẫm bóng tôi dưới gót giày

không còn gì để quên

chằng còn gì để nhớ

thành phố run từng cơn nức nở

không âm thanh

mọi con đường đều bị cưỡng dâm

bằng nghi lễ đám tang

bằng hoan hô tiếp đón

tôi ngoan ngoãn dỡ nón

vòng tay đứng chào

dòng người qua mau qua mau

mệt mỏi quá và vô cùng mỏi mệt

tôi chạy suốt đời tôi để đo từng ki-lô-mét

trái đất này

tôi thấy nhỏ nhoi như chiếc quan tài

được sơn màu đen, vàng, đỏ, trắng

nòng súng được nâng lên và nhắm

nhả đạn vào giấc mơ xanh

tôi lớn lên bằng một cuộc chiến tranh

trở thành kẻ què quặt

thất vọng về niềm tin

em ạ, đêm nay dừng rửa mặt

tôi đang cần son phấn em đây

tôi đang cần một chiếc quan tài để rúc vào tìm chỗ ngủ

nơi đó có khí trời để thở?


 

VẾT THƯƠNG

Sẩm sập mưa buổi sáng

Tôi cuộn tròn chiếu chăn

Xé vụn lá thư xanh

Tan hoang từng dòng chữ

Nằm mê man mộng dữ

Tình xưa thức dậy rồi

Mưa khóc nức nở ôi

Mưa cười trong khắc khoải

Tôi chạy giữa cơn mưa

Ân sủng đời tắm gội

Sạch sẽ hết bụi đời

Linh hồn đã dạt trôi

Về bến bờ nào đó

Cô bé quàng khăn đỏ

Lũ sói ăn thịt rồi

Người tình từ thuở nhỏ

Chìm theo bóng mưa rơi

Tôi quỳ hai chân mỏi

Hôn lên làn tóc rối

Để hò hẹn ái ân

Mưa xanh ơi mưa xanh

Dục tình đang cuồng nhiệt

Tôi âm thầm ráo riết

Phủ đầy giọt giọt hoa

Trên đời em tinh khiết

Chao ơi đã vội qua

Một cơn mưa buổi sáng


 

KỶ NIỆM LÝ CHÍNH THẰNG

quán chè đường Lý Chính Thắng có còn nhớ tôi không?

những ngọn đèn nhấp nháy màu xanh, đò, tím, hồng

người con gái đặt vào môi tôi một niềm hy vọng

tôi hy vọng đêm nay trời sẽ mưa đến khuya

những giọt cuối cùng sẽ chạm vào ban mai tinh khiết

ly chè nóng không phải là nơi ẩn náu những lời từ biệt

em mời tôi ăn hết một ly chè

"vâng, chè rất ngon và hy vọng môi em rất ngọt"

tôi buột miệng nói xong

thân thể nóng ran như vừa lên cơn sốt

nếu được chọn một điều ước giữa mùa hè

tôi sẽ chọn lúc hôn em

trời sẽ mưa để em nếu đòi về

cũng ngán ngẩm lắc đầu mà... buông thả

nếu được chọn một điều ước giữa mùa mưa

tôi sẽ chọn được ngồi lại quán xưa

những ngọn đèn tuổi thơ lấp lánh

những ly chè có rắc đầy hạt mè lấm tấm

trông tuyệt vời như hàng triệu ngôi sao mọc trên nền trời xanh thẳm

ôi mơ ước trong trí nhớ già nua

khi về lại con đường Lý Chính Thắng

khi em xa tôi như cơn gió cuối mùa...

quán chè có còn nhớ tôi không?

tôi đi trong mưa nghe lạnh buốt tâm hồn

lạnh đầu lưỡi để thèm hoài vị ngọt

lạnh đầu đời là một chút môi hôn

nếu lúc này được chọn một điều ước

tôi sẽ chọn lấy điều bình thường

là được gặp người tình mười năm trước

đã mời tôi ăn hết một ly chè

chiều nay trên con đường Lý Chính Thắng

có một người dàn ông tự hát để rồi nghe...


 

NHỮNG THÁNG GIÊNG XANH

tôi giấu niềm khổ đau vào ngực

người tình cũ đã ly dị chồng

người tình cũ như con mèo ướt

đắm đò lúc qua sông

nước mắt em chảy ròng ròng

một nỗi buồn ngập lụt

trong giấc mơ tôi gặp

hạnh tần

nhỏ nhắn bàn tay đưa ra níu lại

chút hương xưa

giữa cơn lốc xoáy

đêm tân hôn khép lại đời con gái

em mang theo những tháng giêng xanh

ngủ vùi trong chiếu chăn

nghe chim ca mê mải

những tiếng chim buồn như dòng sông chảy

qua bến đợi tôi ngồi

thời gian cuốn tình trôi

tôi ngồi như dĩ vãng

hãy giấu mọi khổ đau

hãy che hết nỗi buồn

người tình cũ sáng nay vừa ly dị

còn gì buồn hơn không?

tôi cúi xuống hôn lên đóa hoa hồng

môi thơm từng giọt máu


 

GẶP Ở ĂNGCO VÁT

Một triệu năm, một trăm năm

Người trong đá vẫn cười thầm cùng ta

Mưa chiều lướt thướt bay qua

Trong ngôi đền cổ như là chiêm bao

Bên tôi - em hãy nép vào

Hỡi nàng tiên đứng từ bao giờ rồi?

Ai giam cầm em giữa trời

Đùng đùng sấm sét... trả lời tôi hay

Leo lên tháp chạm trời mây

Một triệu tượng Phật nhíu mày bao dung

Phải là em khóc rưng rưng

Nên mưa gió cứ bão bùng không nguôi?

Nụ cư¬ời của đá có vui

Từ trong điệu múa ngậm ngùi điều chi?

Lời tôi khấn nguyện bay đi

Vọng vào vách đá dội về nỗi đau

Tôi gai ốc đến ngàn sau

Rùng mình ngửa mặt nhìn vào hư¬ không

Đá sừng sững, đá lặng câm

Đá mềm mại tựa tôi cầm tay ai

Bất ngờ tôi hóa cụm mây

Xin em hãy đỡ tôi bay lên trời

Nhưng ngoài kia mưa còn rơi

em đứng trong đá, tôi ngồi trong em

Chiều Ăngco Vát khó quên.

01/08/1989

Xiêm Riệp


 

ĐỘC THOẠI VỚI THÚY KIỀU

Bất tri tam bách dư niên hậu

nào nâng ly bia uống cho ngất ngưởng

điệu bô-lê-rô như con rắn rình mồi

gã con trai đứng lên nhún nhảy

văng tục với cuộc đời

ả bốn mươi ngậm trên môi điếu Jet

trầm ngâm ngồi soi gương

và ngoài đường

những chiếc lá mùa thu vừa rụng

buồn tênh

có phải lúc này Thúy Kiều đang sắp sửa

lao xuống sông dậy sóng Tiền Đường?

những đứa trẻ đứng ngồi moi đống rác

bộ ngực gầy khẳng khiu

gã th¬ương phế binh ứ hự câu vọng cổ

“đồi tím hoa sim”

và ngửa năm ngón tay run rẩy ra xin

những đứa trẻ

một mẩu thuốc hút chơi

nhả khói lên trời

tháng sáu

có phải lúc này Thúy Kiều nâng vạt áo

lau giọt nư¬ớc mắt buồn  hiu?

cuối con đường lập lòe đốm lửa

như bóng ma trơi chập choạng tiếng c¬ười

lũ con gái đứng ngồi giả lả

cò kè với khách làng chơi

đôi nhơn ngãi nép mình trong bóng tối

hôn nhau

ng¬ười thiếu phụ lầu bầu ngúng nguẩy...

Thúy Kiều ơi có phải

lúc này em đang ngủ ở lầu xanh?

những con chó gầy đét chạy quanh

quán nhậu

lũ con buôn trầm ngâm ngồi đàm đạo

như những triết gia

người đàn ông mù lòa chìa ra

những tờ vé số

ả đàn bà bật cười hô hố

dô năm mươi phần trăm

những ly bia sủi bọt sủi tăm

gã thanh niên gác chân ngồi chưởi đổng

có phải lúc này Thúy Kiều đang sống

với mùi thiền đã bén muối dưa?

tôi đi lang thang từ sáng đến khuya

để săn tin viết bài phóng sự

khi trở về đối diện chính tôi

thì đột nhiên từng con chữ

đã bỏ rơi tôi chạy trốn mất rồi

bỗng dưng tôi buột miệng gọi: em ơi

Thúy Kiều ơi! Thuý Kiều ơi!

bây giờ là mùa hè năm 1988


 

SAU CÁNH GÀ

Trên chiếc chõng tre ọp ẹp gãy một chân

Kẻ từng xưng vương giữa hào quang son phấn

Làm thiếu nữ mê hồn, làm đàn bà lận đận

Giọng ca mùi lấp lánh một ngôi sao

Bây giờ nằm co - bao tử réo cồn cào

Anh nằm ngủ như một người dân dã

Sau cánh gà - cuộc đời thôi phép lạ

Công chúa kia bán thuốc lá bên đường

Hoàng hậu này cằn khô bầu sữa

Dỗ dành con thở khàn giọng cải lương

Đâu rồi những tiếng hò dõng dạc

Binh sĩ dạ ran anh ngự giữa long sàn

vườn thượng uyển sau cánh gà là những

Bếp lửa tàn, nồi cháo, với tro than...

Sau cánh gà, phía sau bao thần tư¬ợng

Sau phấn son - gương mặt thật đây rồi

Lòng yêu mến còn nguyên hay đổ vỡ

Tôi nhìn tôi - có đúng thật là tôi?


 

TÔI DẪN TÔI LÊN ĐƯỜNG

hãy nghiến răng lại

đừng để linh hồn bay đi mất

lũ mèo hoang động cỡn trên nóc nhà thờ đang tuyên ngôn về sự thật

tôi dẫn tôi vội vã lên đường

đất trải đầy hoa và trời đầy sương

như người lính bước ra chiến trường

tôi bắt đầu khai phá

vùng ngôn ngữ thi ca đang đeo mặt nạ

của những kẻ giết người

còn chờ đợi gì mà không giày xéo đóa hoa tươi

không đạp đổ lâu đài cổ điển

nghiến răng lại để hồn còn trong miệng

tôi hát bài ca thơm tho núm nhũ hoa

đang căng đầy sự sống

tôi hát bài ca khi em làm đàn bà

nằm dạng chân ra

và đọc kinh ngoan đạo

tôi hát bài ca về cơn giông bão

đang gào thét ầm ầm

gã Don Quichotte hãy rút gư¬ơm đâm

vào vòm trời đen tối

tôi dẫn tôi lên đường đi tới

vùng thi ca không có mái nhà và không biên giới

nhân loại có chung một tiếng nói

là tiếng kêu thương ở trên giường

tiếng kêu rên chăn gối

tôi dẫn tôi lên đường và từ chối

những hội hè hội nghị hội đồng

gã Thạch Sanh hãy vung búa chém vào chữ A cho ngã cây đa

chém lên chữ B cho sụp cây đề

chém lại chữ C cho bay cây mít

chém qua chữ Đ mười năm bưng bít

vọng lại tiếng cười trong đêm mù mịt

lóe sáng tương lai

hãy nghiến răng lại

thi sĩ ơi Người đáng yêu như bông hoa dại

sáng nay héo úa ở ven đường


 

THIÊN THẦN

máy lạnh rù rì như ruồi bay vo vo

căn phòng trọ của đêm hẹn hò

tôi mệt lả ngã người nằm ngủ

trên ngực em phập phồng nhịp thở

đầu vú nóng ran như ngọn lửa

đốt cháy tôi

sao em thở than bàng hoàng như sắp chết

chúng ta thành diễn viên xiếc

trong không gian hình vuông

hát tròn lời sám hối

căn phòng tối đen méo mùi phạm tội

tôi run rẩy đẩy từng lời nói

ca ngợi em ngoại tình

hoan hô em đang hát thánh ca

bằng dục vọng rạn nứt thịt da

khoái lạc như sắp chết

tôi không cần phải biết

những kẻ đam mê phóng xe cuồng nhiệt

trên phố xá Sài Gòn

tôi chỉ biết tôi chào đón tân hôn

bằng sức mạnh của tốc độ

em dũng mãnh uy quyền như con hổ

ngấu nghiến cắn tôi

tâm linh thi sĩ rách tả tơi

đang gào lên sự chết

tôi không cần phải biết

những hoa hậu trên sân khấu đang mặc cả trinh tiết

bằng mảnh vải che lại sự dâm ô

thiên hạ cứ vỗ tay hoan hô

giống hệt tiếng ruồi bay vo vo

trong căn phòng máy lạnh

còn tôi tôn thờ người tình rất thánh

đêm nay nằm khỏa thân

đẹp như một thiên thần

dẫn tôi đi vào cõi chết


 

CHÂN DUNG NÀNG

đếch có bức tranh nào vẽ khuôn mặt nàng

tôi buồn quá

cúi xuống vẽ trên từng chiếc lá

chân dung nàng

nụ cười chiều nay méo xệch

môi son màu tím bóng hoàng hôn

và đôi vú rất ngon

thơm như hạnh phúc

để vẽ được nàng tôi phải ăn hết một trăm bông hoa cúc

từng đêm ngồi ngộ độc

quét màu trên khung vải

hỡi thiên thần lang thang trên trời cao mê mải

cho tôi được nghe lời mặc khải

chúc tụng nàng

tôi chúc tụng nàng bằng chuyến xe tang

đi qua đời buồn bã

tôi vẽ nàng gầy gò bò trên chiếc lá

phất phơ bay ngoài đường phố

khuôn mặt nàng không ai còn nhớ

ngoài những chú chim bay về từ biển đông

đã chết lúc đầu xuân

tôi ôm mặt khóc rưng rưng

như con vật ý thức mình đang chết

trên tay còn ôm chân dung nàng


 

TÔI CHẠY VÒNG QUANH

trên đường đi tìm kiếm lại mối tình ngày hôm qua

tôi gặp nụ cười đìu hiu bến vắng

thuở mười tám sao những bông hoa

cũng tiết ra mùi hương cay đắng?

sao giọt nước mắt lại mặn?

sao khói súng lại thơm?

từng đêm mệt mỏi hành quân

tôi nằm mơ đạp mìn K.63

trái tim nổ tan tành

nhân danh con người đối diện với chiến tranh

tuổi trẻ của tôi lưu lạc bến sông nào?

tuổi trẻ của tôi thất lạc cánh rừng nào?

thời thanh xuân những con vi trùng sốt rét xanh xao

trú ẩn nơi nào trong trí nhớ?

lạy Chúa! Đừng cho tôi nghe tiếng súng nổ

những đêm khuya mặt trời bị siết cổ

từng bông hoa đánh thức bình minh

không bao giờ còn tươi thắm nữa

mỗi ngày đi qua nếu được quyền chọn lựa

tôi vẫn chọn từ khe thước ngắm đến đỉnh đầu ruồi

răng cắn chặt vào môi

siết cò bắn

trái tim nổ tan tành

tôi chạy vòng quanh trên một bờ vực thẳm

và tự hỏi tại sao những bông hoa

cũng tiết ra mùi hương cay đắng?


 

VẼ TÔI

Bây giờ tôi vẽ mặt tôi

Một dòng sông chảy qua môi khô cằn

Đêm qua mơ rụng hết răng

Mặt mày cà chớn giỡn thầm bóng cây

Tôi ôm lấy gương mặt gầy

Chạm râu ria mọc như gai buồn buồn

Vẽ tôi giống hệt con giun

Leo lên sân khấu đóng tuồng trẻ ranh

Ầm ầm tiếng vọng ruồi xanh

Tuyên ngôn sự thật còn tanh miệng mồm

Vẽ tôi lưng cúi như tôm

Cong lên mặt đất chiều hôm máu nhòe

Vẽ tôi tròn mặt bánh xe

Đường xa cát bụi còn nghe oán hờn

Bước qua danh vọng trượt trơn

Mặt mày như một bãi đờm búng ra

Vẽ tôi nhọn mỏ như gà

Tuôn lời gươm giáo phật ma thánh thần

Chân đi bén gót cõi trần

Nửa đời bay nhảy ngoài tầm đạn bay

Vẽ tôi què cụt hai tay

Sớm mai hóa kiếp xác gầy mộng du

Buồn tình cạo trọc đi tu

Chọc hai con mắt cho mù mới vui

Mặt mày sao giống mặt tôi

Tim đâu cho trọn ngày vui hẹn hò

Bây giờ trái đất buồn xo

Vẽ tôi an phận nằm co mỏi mòn


 

BÀI CA TỪ BIỆT

Nửa đêm thức dậy ngồi đốt lửa

Cho ấm lòng sông nước. Cửu Long ơi!

Vườn trái chín. Chim bay. Tôi đơn độc

Mai xa em chất ngất nỗi ngậm ngùi

Mai xa em đến mấy ngàn cây số

Tôi cởi trần ngửa mặt hát xênh xang

Câu vọng cổ xuống xề mùi mẫn vậy

Thì con trai thất vọng cũng ngang hàng

Tôi mường tượng dáng em về yểu điệu

Lúc con sông bẽn lẽn áo vu quy

Chim chóc ơi bay về đây uống rượu

Chia sớt cùng tôi men đắng buổi chia ly

Dốc nghiêng chai một lần như từ biệt

Trăng mỡ màng loáng thoáng nước sông lên

Tôi ảo giác tìm em trong ảo ảnh

Ảo tưởng trăng gầy gương mặt giống như em

Mai chia xa chỉ một lời nhắn lại

Da diết yêu em nên tôi cũng yêu đời

Hạnh phúc đó không dám xin chia sẻ

Mỗi con người có một trái tim thôi


 

TRONG TÂM TƯỞNG MỘT NGƯỜI

mỗi lần nhớ em là tôi nhói trong tim

ánh mắt sắc như một đường gươm

xuyên qua ngực

tôi ngã chìm vào trong ký ức

như một kẻ mộng du

từ đó tôi thèm cạo trọc đi tu

đi về vực sâu đi lên đinh núi

chạy trốn những tháng ngày sầu tủi

trái hôn nhân chưa chín trên tay

một sớm mai

đã héo

tôi chạy trốn chân dung em ốm yếu

những cơn đau mệt lả ngã trên đường

những cơn ghen đã làm em mệt xỉu

tuổi dậy thì quên lãng lược và gương

mỗi lần nhớ em là tôi nhói trong tim

tiếng khóc cười mệt nhọc

hơi thở ái ân không xóa hết vết nhăn đơn độc

trên vầng trán hoài nghi

ngày ta yêu nhau gửi lại đóa tường vi

lẽ nào nằm mơ thấy tình đã chết?

chăn chiếu từng đêm rơi nước mắt

con điên như ác mộng trong đời

đêm khuya lạnh lẽo chỗ em ngồi

đóa tường vi héo úa

chưa qua tuổi đàn bà đã thành góa bụa

buồn bã vậy sao?

tôi thèm lao xuống vực sâu

chạy trốn tiếng khóc cười con gái

nếu kiếp sau có còn gặp lại

tôi và em sẽ rửa hết lỗi lầm

nỗi nhớ bây giờ là một vệt gươm đâm

trên bàn chân

tôi bước

hỡi đường đời không rải hoa tường vi mà chỉ dành gai góc

mỗi ngày đi qua rướm máu bước chân tôi

dù đang hôn ai say đắm niềm vui

nhưng môi tôi bây giờ biết đắng


 

XANH BIẾC CUỘC ĐỜI

ngọn đèn đường vàng úa

tôi thọc hai tay vào túi quần nghe chó sủa

buồn như nghe tiếng kinh cầu

tôi đêm nay vừa tròn ba mươi tuổi

bèn ngửa cổ lên trời

hát tặng tôi bài tình ca cũ rích

người đàn bà ngồi soi lại nhan sắc

từ những tờ giấy bạc nhầu nát

sao chân dung em thăm thẳm màu đen

tôi treo đời tôi vào giữa ngực em

sợi tóc em đen như chiếc roi đen

siết cổ tôi nghẹt thở

tôi thở ra thi hứng màu đen

là những vần thơ xứng đáng dán cột đèn

như khẩu hiệu bon chen

rằng thi sĩ không bao giờ nói láo

tôi ca ngợi em bằng thơ tình từng đăng trên báo

ngôn ngữ đen như màu mây

từng dòng chữ không có dây kẽm gai

và tôi lợm giọng

tôi rửa miệng bằng cách giả vờ nói ngọng

đọc bài diễn văn in trong sách giáo khoa

hoặc in giữa trang thơ của báo văn nghệ

âm điệu nhịp nhàng như cả một thế hệ

cầm súng vượt trường sơn

tôi buồn tình soi mặt xuống dòng sông

hỡi thằng con trai xanh biếc tuổi đời

thèm ly khai ánh sáng mặt trời

thèm ly dị tình nhân trong quá khứ

thèm ly hôn với điệp trùng ngôn ngữ

lấp lánh ánh hào quang

tôi ném tôi rơi xuống dòng sông

ngọn đèn đường soi vào bốn ngàn năm hiu hắt

soi qua bình minh sẽ thấy đời mình

tôi ném thơ ca vùi dưới đất

sẽ mọc lên cây tự do

mọc lên những mối tình đẹp nhất

như Trương Chi Mỵ Nương hoặc Chí Phèo Thị Nở

tôi đêm nay hân hoan nằm trên cỏ

hoan lạc với thơ rên siết tiếng hoan hô

từng ngôi sao sắp tắt đứng buồn xo...


 

NGỦ QUÊN CHO ĐẾN SÁNG MAI

đêm đơn độc nên tôi đành bò lên mái nhà

để tìm một chỗ ngủ

tôi tìm ra tôi cạo râu sạch sẽ

bằng lưỡi dao vừa cắt cổ gà

tôi thấy em trần truồng bước qua

mười ngón tay khép nép

đang vung vãi mùi hương trinh tiết

trên môi tôi thơm như lộc biếc

tôi liếm sạch môi nhưng thèm khát đắng linh hồn

đừng tự sát bằng sự cô đơn

đừng làm tình bằng nỗi buồn đơn độc

tôi căm thù thi sĩ thiếu tài lại thừa tâm

suốt một đời chỉ biết thủ dâm

trên trang giấy trắng

đêm không xanh không vàng và không nắng

tôi lắng nghe cây cỏ thở ra thơ

đợi chờ trên trời đổ xuống cơn mư¬a

tắm gội hết nhọc nhằn cơm áo

để tìm tôi mặt mày lơ láo

ngồi bật dậy quẹt lửa đốt điếu thuốc xua bóng đêm

tôi cảm thấy thèm thân thể của em

để tiêu khiển cho hết thời gian

đêm dài quá

tôi tìm tôi qua những đàn bà nằm hớ hênh như con sâu ngủ quên trên lá

những con sâu chui rúc ở xương sườn

hát lời ca tình ái

tuổi ba mươi ba đau lưng nên tôi thèm chống gậy

như chống ngòi bút lội qua trang giấy đen

làm thơ như một thói quen

những bài thơ có chức năng giống vòng hoa tang lễ

vĩnh biệt đau buồn thương tiếc phân ưu

đêm tối đen đi tới đi lui

tôi vẫn không đi hết

trên chiều dài thân xác

em đang nằm dang rộng cõi đam mê

đêm đơn độc gọi những cánh sao khuya

lẻ loi thắp sáng trên nền trời tăm tối

tôi bò lên mái nhà đọc kinh sám hối

ngủ quên cho đến sáng mai

và trái tim còn đập nhịp ở trên tay


 

HỚT TÓC ĐÊM XUÂN

Trên cái sọ dừa mọc ra những tóc

Nửa đêm đốt đuốc dạo chơi xuân

Thì cũng gọn gàng tai với tóc

Cái răng sợi tóc vóc hồng quần

Hớt tóc kiểu nào thì cũng được

Buồn tình cạo trọc để đi tu

Chán đời cứ hớt cao chót vót

Yêu em thì cạo xuống thiên thu

Cha chả đêm xuân đi hớt tóc

Tóc rễ tre tua tủa túa như chông

Nhớ cạo mặt ta cho nhẵn nhụi

Râu ria nhột nhạt gái chưa chồng

Nhớ cạo tóc ta cho trọc lóc

Đàn áp sợi trắng ngóc đầu lên

Dẫu biết mai kia tóc lại mọc

Ta còn đốt đuốc dạo chơi đêm

Tóc chỉ trắng khi xong sứ mệnh

Hoàn thành bi kịch sợi tóc đen

Cớ sao không rụng khi nghe lệnh

Mà cứ đua đòi với bon chen?

Mà cứ xếp hàng đen lẫn trắng

Nay ta cạo trọc sạch sành sanh

Ồ biết đêm nay xuân lại đến

Tóc ơi xin hãy mọc cho nhanh


 

LỜI RU CỦA GIÓ

khi tôi úp mặt vào ngực em

nghe sóng vỗ miên man

điệu hát bi thương dị thường của ngọn gió

thổi lại mơn trớn nồng nàn

những vì sao sẽ sáng chói một đêm

ru tôi nằm hôn em độ lượng

cắn vào môi máu chảy ngọt ngào

tôi thoát xác giữa ngày nguyệt tận

quên hết những mưu sinh lận đận

quên hết mọi âu lo

để lắng nghe cây trái chuyện trò

trên ngực em là một v¬ườn bóng mát

gió đã thổi, buồm đã căng và bây giờ tiếng hát

từ trái tim em rạo rực dẫn tôi bay

những con sóng ầm ì làm đôi lứa

mắt nhắm rồi nhưng vẫn mở đôi tay

tôi mở hết những gì còn giấu diếm

tôi mở hết những gì cần tìm kiếm

nghe sóng vỗ miên man

khúc ca của ngọn gió giao hoan

ru tôi nhắm mắt

nhưng trên môi nụ cười không tắt


 

NGÃ BA

Đêm sâu. Hun hút. Là đêm

Tôi nằm mệt mỏi ói trên vũng lầy

Cũng vừa vặn vẹo cơn say

Gió thô thiển thổi hao gầy ngày xuân

Ông trời không kịp mặc quần

Đổ cơn mưa muộn xuống trùng dương xa

Tôi úp mặt chỗ ngã ba

Cỏ cằn cỗi cứng đứng và ngã nghiêng

Ngã qua em gặp vô biên

Đùi dài bát ngát một triền sông sâu

Bỗng dưng một giọt mưa rào

Một ngày dồn lại đổ ào qua em

Đêm sâu. Vô tận. Là đêm

Tôi vui vớ vẩn và vênh váo về

Say sưa xương sụn sướng tê

Te tua cỏ mọc bốn bề tan hoang


 

THƠ TÌNH THÁNG CHẠP

buổi sáng thứ hai

tâm hồn tôi héo như lá trên cây

chỉ còn mười ngón tay

vuốt ve một thể xác không hồn

để lẫn vào em như hình với bóng

tôi phóng đãng đen còn em trinh bạch trắng

cùng hòa nhập vào nhau

như giọt máu tan mau trong ly rượu

nốc cạn ngày tân hôn

xin trả lại tôi một góc phố Sài Gòn

những buổi chiều úa vàng đi lang thang thèm một làn tóc rối

những tình nhân con mắt lá răm

đã làm tôi khổ lụy ăn nằm

những ngày độc thân láo nháo kiếm tiền

bù khú bạn bè lè nhè lố nhố

tôi nhập vào em sao em còn dày vò trí nhớ

đẩy tôi xuống cống rãnh siêu thực

ném tôi vào bóng tối tượng trưng

xin trả lại tôi ngày tháng thanh tân

cỏ vừa mọc và em sắp khóc

trong veo từng giọt nước mưa

hơi thở em thơm như gió đầu mùa

đã mê hoặc làm tôi chết ngất

xin trả lại tôi thuở sao khuya còn chìm trong mắt

ngoài hiên còn vàng vạt nắng ngây ngô

sáng thứ hai buồn như một đứa trẻ thơ

tôi chống gậy bước xuống đường nằm ngủ


 

NGÀY MƯA

rồi em sẽ bỏ tôi đi theo dòng sông chảy

giữa một ngày mưa

có con dế hát dưới cội trúc đào

lời tiễn biệt

không còn loài người nên cỏ cây cằn khô lộc biếc

ngày tháng lãng quên

ngồi ru từng cánh hoa thoát xác

hát

điệu ca buồn

tôi tồn tại giữa trần gian này như một gã đi buôn

thu mua mọi nụ cười

để trang sức cho một ngày tẻ nhạt

gìn giữ mọi tiếng hát

để chia buồn ngày xa em

nửa đêm

nỗi nhớ dựng tôi ngồi dậy

bước ra sân đếm từng ngôi sao xa xăm

khói thuốc làm cay mắt

chú vịt Donald ơi sao mày lại khóc

tôi đưa tay hứng lấy từng hạt ngọc

buồn như lần hôn em


 

KHI GẦN MƯỜI BẢY TUỔI

mối tình của tôi là nghe con dế gáy

trong buổi sáng tinh khôi

em thức dậy

vừa soi gương nhìn hoa nở trong vườn

tôi đứng yên và rụt rè huýt sáo

tâm hồn thơm như áo mới trong rương

vườn nhà em lá xanh quá

quả ngọt lại thơm

nồng nàn hương tóc nữ sinh

thử hỏi sao tôi không dám nằm xuống đất

để nhớ mình tuổi mười sáu trẻ măng

thử hỏi sao tâm linh tôi choáng ngợp

dòng sông trôi còn chảy ngược lên trời

tôi đặt trái tim tôi trong lòng bàn tay

và ném lên vòm cây

ồ! trái tim tôi đã hoá thành quả ngọt

tôi không thể tưởng tượng được

lúc yêu em mà vắng lời chim hót

bài thơ tình sẽ như cỏ héo dưới chân

thì thử hỏi sao tôi còn dám mượn vở của em

hồi hộp lật từng trang

tập vở mỏng lật hoài không thấy hết

lật từng trang rồi lại lật từng trang

tôi chưa dám một lần trốn học

sao vở em mới lạ đến huy hoàng?

ki bay đi những cơn mưa nữ sinh ướt tóc

mối tình của tôi đang treo trên cây lá ngọt ngào

em có hái thì mời em... nhón gót

tôi đang hỏi mình sắp lớn rồi sao?


 

ĐỊNH NGHĨA VỀ ĐẤT NƯỚC

đất nước

có thể đó là một chú dế mèn

gọi mùa thu về chập chờn ngoài cửa lớp

là trái bồ kết để em gội tóc

thơm hoài trong hơi thở buổi tự tình

có thể là một sáng bình minh

chú gà gáy chùng chình trong gió sớm

đường đi học có cu cườm và bướm

cũng bay theo ấm áp mặt trời lên

đất nước là cây cỏ không tên

những Vô Danh đối đầu cùng giông bão

chân lấm tay bùn làm ra lúa gạo

là đêm trăng bên cái giếng đầu làng

em khua gầu làm vỡ ánh trăng tan

năm ấy tôi mới vừa mười bảy tuổi

sáng đầu thu trước sân nhà rụng đầy hoa bưởi

tôi đưa tay hứng lấy mối tình đầu

đất nước là hình ảnh con trâu

đi trước cái cày, trước cha, trước mẹ

là bài đồng dao con chim se sẻ

nó đẻ mái tranh, tôi ném hòn sành

là con Rồng cháu Tiên, là gương vỡ lại lành

là thần thoại nhổ tre mà đuổi giặc

năm kháng chiến cha tôi cầm tầm vông nhọn hoắt

đánh giặc một đời chưa hết tuổi con trai

đất nước là hình ảnh cái cối, cái chày

"đêm khuya giã gạo có mày có tao"

hằng ngày mẹ tôi bỏm bẻm nhai trầu

thường bắt đầu từ câu "ngày xưa ngày xửa..."

em lớn lên có ước mơ trở thành công chúa

giống hệt cô Tấm trong trái thị vàng?

còn tôi khi mùa thu thổi gió heo mây sang

tỏ tình nhờ hoa ngâu, hoa lý

đất nước là sự tích trầu cau chung thuỷ

là truyện Trạng Quỳnh, Xiên Bột của nhân dân

không sống chung với bạo chúa nịnh thần

kiến nghĩa bất vi vô dõng giả

có khi giữa sương mù xứ lạ

tuyết bay buốt theo thân phận dặm trường

đất nước là bìa thư với hình ảnh thân thương

có địa danh Mỏ Cày, Cần Thơ, Đà Nẵng...

đất nước là con tem với tình nghĩa sâu nặng

thầm nhắc người đi đừng quên cội quên nguồn

đất nước quanh tôi với tất cả bình thường

là bún bò Huế, là tô mì Quảng...

là phố, là cá lóc canh chua hoặc trái xoài, trái nhãn...

cưu mang tôi khôn lớn từng ngày

đất nước là hình ảnh khẩu súng quàng vai

đứng trang nghiêm trước sơn hà xã tắc

là câu đánh vần lúc bắt đầu đi học

là ngôi trường làng mái ngói rêu phong

sáng hôm nay chim sáo đã xổ lồng

một miếng trầu cau cũng  nên duyên nợ

đất nước là tình chồng, nghĩa vợ

muối mặn gừng cay, tối lửa tắt đèn

là tháp mười đẹp nhất hoa sen

là sông, là suôí, là rừng, là phố

là tất cả những gí tôi đang có

từ Nam Quan đến Mũi Cà Mau

Đất Nước Còn Tồn Tại Đến Ngàn Sau ...


 

NHỮNG CON CHỮ

Thượng đế ném tung mọi vật chất

Xuống trần gian trần thế sự trần truồng

Từ trục trặc tôi xếp lại trật tự

Ngôn ngữ chữ nhật thật hình vuông

Chữ A hình tròn O hình méo

Chữ Tự Do màu đỏ của ngọn cờ

Những dòng máu được đền ơn bạc bẽo

Nên muôn đời thi sĩ khóc ra thơ

Thi sĩ khóc cười như trái héo

Mang hình chữ V hoặc chữ N

Tôi xếp đời tôi mang hình chữ quốc

Quốc bây giờ như con gái lằng lơ

Tôi đại diện cho ngày tôi đang sống

Là những vần thơ ngủ bụi với ngủ bờ

Chính riêng tôi tập là người mơ mộng

Thượng đế là đứa trẻ khóc ngu ngơ


 

THƠ TRÍCH TRONG SỔ TAY

KẺ BẠC TÌNH

Đêm tân hôn là đêm tôi nhắm mắt

Sắp xếp tâm hồn hôn lấy hương trinh

Người tình cũ rủ nhau vào giấc ngủ

Xốc tung chiêm bao của kẻ bạc tình

HOA HỒNG

Có phải đêm nay tôi sẽ chết

Như gã say lộn cổ xuống dòng sông?

Dù biết vậy. Rướn người lên. Tôi thấy

Vầng trăng kia đã hóa dóa hoa hồng

LỤC BÁT BỐN CÂU

Mộng đời chưa chín trên tay

Nụ cười méo xệch từ ngày có em

Hôm qua thức giấc nửa đêm

Ái ân giục giã vang rền chiêm bao

SÂN SI

Đêm qua nằm ngủ thấy em

Sáng nay tỉnh giấc bỗng nhiên thèm sân si

Cà phê đen giọt đắng ly

Tan trên đầu lưỡi giống khi hôn ng¬ười

TỤC LỤY

Canh bạc công danh như lá bài sấp ngửa

Anh ngửa tay xin môi mắt em cười

Và vểnh râu đánh hơi mùi tục lụy

Canh Ngọ ơi thừa ngựa lại thiếu người


 

MÈO ĐÊM

trong giấc ngủ của con mèo trèo lên cây cau

cất tiếng kêu khoái lạc

bằng âm thanh

của lũ quỷ ám người

tôi là con mèo rú lên gào mặt trời

rụng xuống

buồn bã như thiếu phụ sầu muộn

chăn chiếu hớ hênh thiếu kẻ động tình

mỗi con mèo là một yêu tinh

quay đầu về phía thánh giá

đêm này những ngọn gió xa lạ

thổi qua ngang tàng

tôi sẽ thắt cổ tôi lúc hai mươi lăm giờ khuya bằng năm sợi dây dàn

để cất tiếng kêu than

của lũ mèo sắp chết

gió sẽ thổi những vần thơ tôi viết

về mái ngói rêu xanh

về đôi mắt của lũ mèo đêm

chói ngời sự thật

săn đuổi thi ca có nghĩa là đam mê đàn bà không phải vì đức hạnh mà chính là nhan sắc

ngồi vỉa hè uống bia không bao giờ thầm nhắc

những điêu tàn

những vinh quang

bay ngang qua trí nhớ

lũ mèo đêm cất tiếng kêu đổ vỡ

về giấc mơ đã xa

có thể ngày mai tôi thành người già

đóng cửa phòng thơ hì hục viết

từng dòng tiểu thuyết

trên chiếc lá rụng ngoài đường phố Sài Gòn

ném vào hoàng hôn

quyến rũ lũ mèo đêm cất tiếng kêu khoái lạc


 

TÔI ĐI HỌC

Con bò nằm thảnh thơi trên nệm cỏ xanh

Dạy cho tôi tính điềm đạm và nhẫn nại

Em nằm co chân nhưng dạy tôi ân ái

Dang rộng hai tay ôm lấy sự động phòng

Đứa trẻ sáng nay trốn học đứng khóc ròng

Dạy cho tôi về hồn nhiên chưa đánh mất

Khi nhà văn lên diễn đàn nói về sự thật

Tôi nghe kiến bò nhột nhạt lỗ tai

Con chó mực nửa đêm chợt sủa dông dài

Tôi lắng nghe mọi điều về cảnh giác

Gã diễn viên hề đã làm kinh ngạc

Trên sân khấu hài ôm mặt khóc hu hu

Em dạy cho tôi vô số sự tương tư

Bằng dăm bảy lần giả vờ lỡ hẹn

Tôi thả hồn trên trần nhà giăng đầy màng nhện

Để học thuộc lòng sự chịu đựng bấp bênh

Tôi - cậu học trò nhỏ bé giữa thiên nhiên

Bóng đứng của cây cho thêm niềm vui mới

Dáng nằm của mèo dạy tôi giả dối

Nh¬ưng em đứng ngồi đều gợi sự tà dâm

Tôi học vô ngôn trong cử chỉ ng¬ười câm

Về những giấc mơ không bao giờ trọn vẹn

Tôi học biệt ly khi cầm dao bén

Đứng soi gương và cương quyết cạo râu

Tôi học chính trị gia về sự sống lâu

Của mọi giáo điều nuốt đi nhai lại

Nhưng chú vẹt kia thông minh biết mấy

Lắc léo dạy tôi về lưỡi không xương

Tôi học một đời gắn bó với quê hương

Khi lá rụng cành lá rơi về cội

Trong restaurant dạy tôi đừng quên ngày thê thảm đói

Mỗi hạt cơm ăn là hạt ngọc của trời

Tôi chỉ là một ngọn gió rong chơi

Đi qua trần gian không để lại dấu vết

Hạt lúa dạy tôi về sinh tồn - cái chết

Tự đào huyệt chôn mình rồi tự hồi sinh

Tôi học mỗi đêm khi chạm nắng bình minh

Về những ước mơ về niềm hy vọng

Nụ hôn dạy tôi sự bền lòng dịu dàng lửa nóng

Khi trao thân không một chút nghi ngờ

Em dạy cho tôi thấm thía sự bơ vơ

Sự cô đơn của kiếp người cô độc

Hôn phối nửa đêm em bật lên tiếng khóc

Trinh tiết bây giờ hoen ố sự hôn nhân

Tôi học kẻ thù về những vết dao đâm

Đâm lén sau lưng biết lấy gì chống đỡ?

Tính cách đê hèn răn dạy tôi mắc cỡ

Âm mưu kia biết xấu hổ với tâm hồn

Tôi học một đời vẫn chưa hết túi khôn

Những điều bình thường dưới vòm trời giản dị

Bình thường như em - tấm lòng chung thuỷ

Nhưng đích thực là bí ẩn của thiên nhiên


 

GIẤC MƠ TUỔI NHỎ

như một kẻ mộng du đi qua cuộc đời này

tôi bắt đầu một ngày

bằng cách đi tắm, rửa mặt, rửa tay

để đón nhận tiếng chim reo gieo trên mái ngói

trong một mùa nắng mới

dẫn tôi về miền Trung

Đà Nẵng mang hình giọt lệ rưng rưng

trên mí mắt em

để suốt đời tôi sẽ không quên

chiều mưa nào em đã khóc

biển Mỹ Khê mặn như nước mắt

trong trí nhớ tương tư

tôi đọc diễn văn ca ngợi mùa thu

gặp Đà Nẵng là tôi thèm đi học

thèm đ¬ược nghe tiếng đàn dư¬ơng cầm

và em trở thành cô bé tuổi mư¬ời lăm

cùng tôi làm đám cưới

gió Ngũ Hành Sơn thổi bay tóc rối

trên vòm cây bạch đàn

em cùng tôi sẽ nhảy tango ngay dưới cột đèn vàng

giữa ngã tư đường phố

sóng biển ru lênh đênh trong trí nhớ

tuổi thơ qua mau như gió thổi rộng rênh

Đà Nẵng mang hình gương mặt của em

hiền lành thành đôn hậu

nhẫn nại tại thủy chung

đêm hôm qua tôi trở về miền Trung

bằng giấc mơ của kẻ mộng du

đi qua trần gian lang thang giữa hai hàng chữ viết

thơ tôi còn nguyên trên lá biếc

tặng em

có những điều cố nhớ lại mau quên


 

ẢO TƯỞNG

sinh nhật

anh van xin những đóa hoa tươi

hoặc những môi cười

hãy hát lời thánh thiện

nhưng khốn nỗi tất cả đều im tiếng

anh đành ra chợ Bến Thành

mua một chùm cúc vàng, đen, đỏ, tím, xanh

tặng người bạn gái

nàng lịch sự một cách hờ hững rồi vui lòng nhận lấy

nhưng để quên một nơi nào đó ở cơ quan

tôi về nhà và nằm mơ thấy hoa héo tàn

hoa hát tặng tôi lời chúc mừng

sao buồn như tiếng khóc?

1.8.1992


 

TÔI VẼ MẶT TÔI

bằng chất liệu bụi bặm, khói xe và son phấn

tôi vẽ mặt tôi trên chiếc gương soi

gương mặt thật của thằng kép hát

đang múa mép khua môi

hãy nhếch miệng cười

âm thanh kêu như ngựa hí

sự tiếu ngạo không đồng hành cùng đố kỵ

thời buổi này quá đỗi nhiễu nhương

có những người giấu niềm vui ma quỷ

thì tôi ơi hãy sáng tạo trên giường

tôi vẽ mặt tôi bằng những đường gươm

rồi cắt cổ ném lên trời rộng

cái đầu lâu báo hiệu một quê h¬ương

sau chiến tranh đang mất dần mơ mộng

tôi vẽ mặt tôi đang đập đầu khóc rống

thèm quá màu hoa cỏ nội h¬ương đồng

thành phố bây giờ đang gây chấn động

xe cộ ồn ào chim chóc ngủ được không?

tôi vẽ mặt tôi giống như kép cải lương

khi hiệp sĩ hành hiệp trên sân khấu

thì đồng thời phía sau hội trường

cũng xuất hiện những phường lếu láo

bằng chất liệu sinh, tử, bệnh, lão

tôi vẽ lại mặt tôi

méo mồm miệng mắt môi

tôi nhìn tôi mất mặt

mặt mày hay mặt tôi?


 

TỪ NAY TÔI ĐÃ NÊN NGƯỜI

tôi muốn lấy em làm vợ

để dạy dỗ tôi nên người

như con ngựa chở cuộc tình phố xá rong chơi

chiều nay tôi mỏi mệt

gã tình si ngốc nghếch

gom góp hết

những vóc dáng thanh tân đã một lần ân ái

những phụ nữ, đàn bà, con gái

đã một lần giao hoan

tôi đặt vào giỏ nan quẩy gánh lên ngàn

thả xuống đầu nguồn cho trôi ra biển

đứng cúi đầu tôi vẫy tay đưa tiễn

những cuộc tình đã xa ...

tôi chọn cho tôi duy nhất một cửa nhà

để mỗi đêm bước vào tìm chỗ ngủ

để từng đêm được nghe vợ dạy dỗ

chuyện nợ nần và chuyện áo cơm

chuyện phải về nhà trước lúc hoàng hôn

chuyện đi ra đường không nhìn ngang liếc dọc

chuyện ru con lúc nửa khuya chợt khóc

chuyện ngày xưa... đay nghiến chuyện ngày nay

từ gã đàn ông tôi hóa thành đứa con trai

ngoan ngoãn lắng nghe lời em răn dạy

thôi vĩnh biệt những ngày thơ dại

từ nay, tôi đã nên người

thôi vĩnh biệt những đóa hoa tươi

đừng quyến rũ tôi bằng mùi hương lạ


 

XEM TRANH TRONG RỪNG

Vẽ tranh cũng dễ như ăn ốc

Lột áo quần ra da trắng như mây

Sơn màu xanh ngọt lành lên sợi tóc

Người mẫu ngồi mơ cọng cỏ gầy

Em cắc cớ cục cằn cùng cau có

Họa sĩ quyền uy như một ông trời

Đặt em lên cỏ non trong tấm vải

Cũng động lòng trắc ẩn kẻ ham chơi

Tôi ham hố những phu nhân góa phụ

Được đóng khung chung tĩnh vật chật nhà

Ôi màu sắc mỹ miều kiêu hãnh lạ

Thêm chút đen em sẽ hóa đàn bà

Thêm chút trắng tôi sẽ nổi da gà

Trinh trắng quá đã làm tôi rợn óc

Thêm chút son tươi trên núm nhũ hoa

Tôi thèm khát hát lên bằng tiếng khóc

Họa sĩ hát lên bằng lời màu sắc

Những tím, đen, vàng, đỏ lướt qua

Sẽ đọng lại người tình muôn mặt

Dục tình đang hấp hối cõi người ta

Tôi lạc vào hội họa giữa chiều tà

Đốt điếu thuốc soi lên nền dĩ vãng

Chỉ gặp em mời mọc cánh tay ngà

Dẫn tôi đi vào trong rừng phóng đãng


 

SỰ TÍCH CON DÃ TRÀNG

nàng khoả thân và lao xuống biển

cơn sóng xanh bủa vây lấy nàng

bằng những tiếng động tục tằn và cuồng nhiệt

cuốn nàng ra khơi

khi nàng xõa cánh tay bơi

biển bắt đầu biết hát

cát bắt đầu biết thở

gió bắt đầu biết nghe

thiên nhiên lần đầu mắc cỡ

mở mắt nhìn nàng

bằng cái nhìn phàm tục

tôi ném con mắt tôi vào ngay giữa ngực

của nàng

nàng rú lên cười

sóng gào lên cười

bọt biển tung hô trắng xóa

tôi tìm kiếm một cái gì rất lạ

trong thân thể nàng

nhưng bất lực

sóng biển thì bắt đầu rạo rực

xiết chặt lấy nàng

bằng tiếng kêu hân hoan

từ ngút ngàn trùng dương sóng vỗ

tôi đau đớn nghẹt thở

ngã xuống giữa trời xanh

hóa thành con dã tràng

chui sâu vào trong cát

vũ khí chiếm đoạt lại nàng chỉ bằng tiếng hát

rơi giữa hư không...


 

ÔNG GIÀ MÙ CHƠI GUITAR

dưới chân cầu Nguyễn Văn Trỗi ngồi uống bia chơi

ông già mù rướn cổ hát khàn hơi

từng búng máu vút bay lên trời

điệu vọng cổ nghe buồn thấy mẹ

người đi tâm sự hồn đơn lẻ

biên cương lá rơi Thu Hà em ơi!

tứng từng tưng... nghẹn uất từng lời

ông già mù trút điệu buồn bi thảm

vào năm sợi dây đàn màu xám

hố mắt màu đen

hai con mắt đầy ghèn

vút lời ca thánh thiện

vụt bay ra khỏi miệng

hát chơi

đường phố gập ghềnh lềnh bềnh rác rưởi

ầm ầm mặt ngựa và tiếng chưởi

nhức nhối khoảng trời xanh

đau đớn quá những mộng ư¬ớc ¬ngọt lành

thôi đành

ngồi lắng nghe tiếng đàn mù

dòng kênh đục ngầu sự nghèo đói thiên thu

vậy cứ hát để từng đồng xu

rơi vào hộc cây đàn reo rốn rảng

tiếng động ấy vinh quang như ánh sáng

thắp lên đôi mắt của ông già

ứa ra dòng lệ trắng

của hi vọng ngày sau

nếu mai thất nghiệp tôi về Trà Vinh tôi cắm câu bắt con nhái bầu...

điệu vọng cổ nghe buồn thấy mẹ

tôi ngồi uống bia lặng lẽ

một ngày sắp đi qua

sợi dây đàn sẽ đứt...


 

CHUYỆN TÌNH VÉ SỐ

mơ được gặp ông thần tài

người đi nghênh ngang sáng nay

khi mua tờ vé số

sẽ đặt trên tay sự rủi may

sẽ cầm một niềm hy vọng

tờ vé số như than hồng cháy bỏng

trong lồng ngực con người

gương mặt như hoa tươi

buổi chiều thành méo xẹo

lúc đối diện từng con số lắc léo

được ghi công khai trên tấm bảng đen

ồ! Tí sửu dần tị mẹo

kìa! Một hai ba bốn năm

tôi đi đứng quỳ ngồi nằm

hào phóng xé vụn tờ vé số

như đẩy lùi người tình trong trí nhớ

vào cõi lãng quên

cũng giống hệt như lúc nói yêu em

là khi mua vé số

người thì hóa thiên thần

kẻ buồn bã như sụp hố

tôi chiều nay nhăn nhó

xé vụn tờ vé số trong tay

để thả bay

trong gió...


 

ĐỊNH NGHĨA VỀ EM

Tình yêu có gương mặt của đóa hoa hồng

Tay tôi nhói đau vì gai nhọn hoắt

Trái tim đang rướm máu hoài nghi

Em là người tình muôn đời phản trắc

Giấu chiếc lưỡi dài mài hơn gươm sắc

Em nguyền rủa tôi bằng âm điệu tình ca

Ân ái với tôi nhưng gọi tên kẻ khác

Tự do đầu tiên khi hóa kiếp đàn bà

Lúc tôi giăng mùng từng đêm nằm ngủ

Tự do ngồi hít thở với hư không

Tôi tập làm thơ như suốt đời tập nói

Thì em tập yêu để tập lấy chồng

Chung chạ với em như ve vuốt hoa hồng

Đau buốt bàn tay mới hay gai nhọn

Tôi tự do bật tiếng yêu em

Là khởi đầu một hành trình chạy trốn

Tôi chạy trốn em khi cầm lẫn lộn

Gieo hạt lúa đồng nhưng gặt lấy hạt ngô

Thả mầm chung tình lại mọc cây phản bộ

Em ngoại tình ngay lúc ngủ nằm mơ


 

GỌI MÃI TÊN EM

tóc em thơm như cỏ

tôi - con thú điên cuồng chạy trên thảo nguyên mênh mông

đắm đuối cắn vào em

từng tia máu vọt lên trời xanh

những tiếng kêu nức nở

ngoài cửa sổ vầng trăng bị thắt cổ

nhợt nhạt như gương mặt em

rời khỏi sân ga là chuyến tàu đêm

nghiến trên đường ray âm thanh cô độc

người đã chết nên đêm thêm chim chóc

rủ nhau về hót vang

đưa tiễn linh hồn vừa vĩnh biệt trần gian

đã héo một mùa đông trong túi áo

không còn ai thổi lên cơn bão

vuốt ve em nằm phơi phới thịt da

phơi quần áo trên tấm gương soi

dành riêng cho tôi

buổi sáng đứng soi gương cạo râu và chưởi thề dăm câu vô nghĩa

lập lại thói quen đến cơ quan theo voi ăn bã mía

ném ngòi bút vào giấc mơ xanh

những vần thơ chạy loanh quanh

không vượt khỏi trang giấy

đêm tối đen như cuộc đời con gái

tìm được niềm vui trong chốn lầu xanh

chìm trong không gian đậm đặc mùi sở khanh

tôi hoảng hồn réo gọi mãi tên em


 

TÌNH CỜ GẶP LẠI

Tôi đi xuống cõi tinh thần

Buổi chiều rực rỡ nợ nần trên tay

Ngồi quán cóc nhậu lai rai

Bia hơi vài lít một hai nhìn đời

Em đi ba bốn năm người

Đến sáu bảy tám chín mười thơ ngây

Trắng là trắng vạt áo dài

Lẳng lơ đi đứng phơi bày nết na

Đi bằng vóc dáng thướt tha

Tưởng là trinh tiết gọi là thanh tân

Mới hay đời sống phù vân

Yêu đương phù phiếm phúc phần phù du

Tôi có một thời để ngu

Một thời để chết mịt mù âm dương

Em đi nhan sắc thất thường

Giấu niềm thất vọng con đường thất kinh

Thất bại từ những cuộc tình

Tôi nhìn hoảng hốt bóng hình rất quen

Em đi có phải là em

Vô tình bấu chặt trái tim một người

Đó là son đỏ môi cười

Tôi đứng dậy vọng lời mời gọi theo

Chủ quán réo nợ eo sèo

Giật mình nhìn thấy lá vèo Hết bia


 

CÒN CHA GÓT ĐỎ NHƯ SON

Cha mẹ như núi Thái Sơn

Như nước trong nguồn nuôi con khôn lớn

Con lớn lên làm báo đời ngã ngớn

Làm kẻ tình si đi đứng giữa cõi đời

Đi đứng nghênh ngang huênh hoang tiếng cười

Con chạy theo đuổi cuộc tình bạc bẽo

Ở quê  nhà cha già như trái héo

Cơn ho khan đục khoét hết đêm dài

Con vô tâm đi hết một đời trai

Trải vui buồn quay cuồng theo âm nhạc

Người tình phụ ném giọng cười khinh bạc

Con lại hào hoa đón nhận hết về mình

Lúc ấy cha nằm lắng đợi bước chân

Từng bước con về như thuở nào chập chững

Như lắng đợi từng phút giây linh ứng

Lìa khỏi trần gian nhắm mắt với xuôi tay

Con dửng dưng rượt đuổi cuộc tình dài

Nhan sắc đàn bà là đà qua trí nhớ

Quên bóng cha già kiệt dần từng hơi thở

Gọi con về gần trước lúc đi xa

Vĩnh biệt từ nay không còn gặp được cha

Con trở về nhà. Và lần đầu con khóc

Lần cuối cùng con rùng mình khi đọc

Câu ca thuở nào mẹ hát ru con:

Còn cha gót đỏ như son.

15.03.1991


 

KINH NGHIỆM

Tôi đang đi lửng lơ trên mặt đất

Cả tin lạc giữa cõi đàn bà

Dâng hiến tình yêu như gửi tiền vào tín dụng

Tình cuối mùa thua thiệt lẫn thi ca

Trên mặt đất này tôi như kẻ hồn mê

Sống không nổi nếu ngày không đọc báo

Đàn bà dạy tôi một câu nói như thơ

Khôn ngoan là ai đa nghi hơn Tào Tháo

Em đa đoan nên đa ngôn nói láo

Tôi hồn nhiên trao cả xác lẫn hồn

Em gieo gió nhưng tôi gặt bão

Cuối đời đem về vẻn vẹn mấy môi son

Vệt son đỏ bầm như máu lúc hoàng hôn

Tôi viết thành thơ trải đầy mặt đất

Thay chiếu tôi nằm những lúc cô đơn

Đón đợi tình yêu như tên hành khất

Tuổi ba mươi - một kinh nghiệm lớn nhất

Đừng nên tin vào miệng lưỡi đàn bà

Chiếc lưỡi ấy mỏng mềm như ngòi bút

Là cội nguồn phát biểu của thi ca


 

TƯỞNG TƯỢNG

Con gái duyên dáng như là gió

Thổi cuốn tôi theo vạt áo dài

Sớm mai đi học vừa ra ngõ

Gió thổi hồn tôi lên ngọn cây

Con gái dễ thương như xe đạp

Ban trưa bướm trắng chở nhau về

Còn tôi đi bộ xa hun hút

Ngóng gửi tình theo trục bánh xe

Con gái đáng yêu như bánh tráng

Tiếng cười đỏng đảnh rất... giòn tan

Ồ đừng ví dụ vô duyên vậy

Họ dễ thương như một phím đàn

Con gái thú vị như viên kẹo

Kẹo ngọt ăn hoài sẽ sún răng

Tôi về nằm mơ em đã lớn

Sao hàm răng trắng tựa sao băng?


 

GIẤC MƠ

tháng giêng

những ngọn gió trở về rét lạnh nỗi cô đơn

tôi thèm ăn một chút son

đỏ chói từ môi em

để sưởi ấm

buổi sáng

nắng vàng phai thành phố sương mù

lá biếc xôn xao như giấy mới

tôi đứng bên em nhón chân lên để hái

đem về nhà viết thư

chim rất ngoan rải tiếng hót ngọt lừ

trên đường em đi từ nhà ra phố

gió rất thơm mang một chút tương tư

thổi vào tận cùng nỗi nhớ

tháng giêng dài như hơi thở

đất trời được ướp bằng hương

tôi ước ao hóa thành con đường

đón đợi từng bàn chân em bước

vòm cây xanh như những gã tình nhân say khướt

đang run lên trong gió sớm mai

này em, tay đang ấm trong tay

cớ sao tình rét cóng?

gặp nhau trong tháng giêng

không ai được quyền giận

chỉ có thể mỉm cười

từng ngày mưa tháng nắng

buổi sáng

đôi lứa yêu nhau sắp được làm đám cưới

tờ đăng ký kết hôn là một chiếc lá xanh

tôi giấu vào trong ngực

em hiện ra như cây trái ngọt lành


 

SOI GƯƠNG (II)

ném chiếc gương soi ra ngoài cửa sổ

để được thấy chân dung tôi tan vỡ

từng mảnh vụn nhỏ nhen

từng mảnh đời bon chen

không còn nguyên vẹn

đừng bảo vệ tôi hãy để tôi đâm lén

từng nhát dao vào bóng tôi đang lơ láo trong gương

miệng đang cười sao mồm mép nhạt nhẽo

soi gương mới biết mặt đầy sẹo

chân dung tôi là một hoa cúc héo

suốt ba mươi năm

như một thằng hề vô tâm

khóc cười u mê đi về phố xá

trong cộng đồng anh em mà như người xa lạ

tôi bóp cổ tôi từng đêm vật vã

hãy hát đồng ca cùng khuôn mặt trong gương

tôi thấy tôi thời trai ở chiến trường

cũng đứng trong dàn đồng ca

tay siết cò súng A.K

miệng hoan hô

chân đạp mìn K.63, 45.2A...

đi lênh đênh giữa hai bờ thiện ác

làm sao giết hết vi trùng sốt rét

đang ẩn náu trong gương mặt xanh xao

tôi thấy tôi - chàng chiến sĩ ho lao

không bao giờ đào ngũ

hãy ném chiếc gương soi ra ngoài cửa sổ

để tôi không còn đối diện chính tôi

một gương mặt cục cằn và đáng ghét

nói rằng: tại sao mày không chết?

soi gương cũng thấy mệt

thì hãy đập gương soi

tôi cầm từng mảnh vỡ cứa vào động mạch tôi

máu đen một dòng tinh khiết

chảy hoài


 

CHIỀU XƯA

Chiều xanh nhợt nhạt như vệt son trên mắt em. Vòm cây xanh ho lao nên lao đao lá rụng. Em xanh như dòng sông Seine chảy qua giấc mơ của những gã làm thơ. Bài thơ viết trên bao thuốc Jet cũng nát nhầu và xanh như mặt mày thi sĩ. Em hãy cúi xuống hôn tôi bằng đôi môi của mùa thu quyến rũ. Tiếng cười em gió cuốn về đâu? Tôi thèm soi gương và lấy kéo cắt râu. Gương soi của em là dòng sông xanh biếc. Sông hiền lành chẳng chìm đắm tôi đâu.

Chiều dần trôi trên phím dương cầm âm thầm từng giây từng phút. Từng buổi chiều tôi ngồi bên em nghe âm nhạc xanh như khói thuốc. Đà Nẵng hiền lành và bẽn lẽn như¬ một nàng dâu. Tôi sẽ bay lên trời dự dám cưới. Chăn gối với các vì sao.

Chiều xưa như chiều xanh. Em ngồi bên tôi e dè tình tự. Rụt rè ân ái. Nhân chứng là dòng sông Danube khơi nguồn từ tiếng khóc một người con gái. Chiều xanh lẳng lơ như bài thơ vụng dại. Xin em đừng ngần ngại xé vụn gió thổi bay. Tôi giữ lại giữa mười ngón tay - điều thánh thiện lẫn điều phạm tội. Chiều xanh như¬ linh hồn thèm được cứu rỗi. Yêu em.

Đà Nẵng xanh như không dám xanh hơn. Gió lướt thướt xanh một dung nhan thơm như hoa thược dược. Tôi chưa hôn em sao khát đắng chiêm bao. Ba trăm sáu mươi lăm buổi chiều giống hệt nhau thôi. Tôi sợ hãi những chiều xanh chật hẹp. May mà giữa trần gian này còn có em dỗ dành tôi bằng cái nhìn khép nép. Tà áo em xanh khép lại buổi chiều xanh. Và chiều xưa muôn thuở vẫn còn xanh.


 

BÀI TANGO LY BIỆT

Không còn một khoảng trời nào xanh như thuở mới yêu nhau. Em đã bỏ tôi đi giữa cơn mưa mau. Bầu trời vụn vỡ. Điệu Tango vụn vỡ. Vó ngựa lang thang gõ móng dưới chân cầu. Ước chi tôi được hóa thành lau lách - đứng đợi ven sông cuối mùa đông rét mướt. Đứng đợi nỗi ám ánh mơ hồ của một đời báo trước. Xa rồi ta còn nhớ gì nhau.

Chỉ có những cánh chim trốn rét bay về đỉnh trời cao ngất. Còn lá thư tình thì nằm yên trên mặt đất. Và tiếng chim lăn dài trên môi tôi mặn như¬ nước mặt. Hót bâng quơ. Sao em lại hững hờ - không đợi tôi đưa tiễn? Những ngôi sao hấp hối. Bầu trời hấp hối. Mái tóc em vàng hoe mệt mỏi - có phải là mùa thu buồn trong tranh Levitan? Ôi Sài Gòn rười rượi giọt mưa xanh.

Chi có những dấu chân nhạt nhòa trên cát. Tôi thầm đọc một đoạn văn của Pautovxky nhưng lại nghe tiếng vạc vọng về trong suốt. Có lẽ cả đời tôi không sao quên được đôi mắt - luyến láy cười mỗi lúc soi gương và lấp lánh điều chi ch¬ưa nói hết. Đôi mắt em ngây thơ màu hạt dẻ để tôi ước ao hóa thành con chim sẻ hót lời tỏ tình bằng hơi thở đam mê. Như-ng bầu trời không còn hơi thở. Em đã lấy của tôi một thời trai trẻ. Sự sống của tôi. Danh vọng của tôi. Trí nhớ của tôi. Em đã mang theo tất cả mọi niềm vui - để tôi sống với nỗi buồn trống rỗng. Đêm tôi ngủ đắm chìm trong ác mộng - đi tìm em trong mỗi giấc chiêm bao.

Tình yêu tôi chỉ còn sấm sét dội trên đầu. Để vọng lại những lời từ biệt. Để rúng động những vì sao tinh khiết. Tan trong bóng mưa. Ôi em đã bỏ tôi đi cuối mùa đông hiu quạnh. Tội nghiệp những cánh chim rét lạnh. Xa rồi ta còn nhớ gì nhau?


 

ĂN TRƯA Ở NHÀ MỚI

ăn trưa dưới gốc bồ đề

tâm hồn thanh thản lộ lề phố quen

lâu nay giữa chốn bon chen

trái đất đã được luyện rèn sân si

nhưng hôm nay rất nhu mì

thơm tho là nắng xanh rì là mây

còn tôi như cốc rượu đầy

mời em uống cạn mừng ngày thanh tân

hạt cơm nghĩa trong răng

ngọt như giọt máu vĩnh hằng yêu thương

về đây giũ sạch bụi đường

tôi ăn trưa với mùi hương đất trời

chợt nghe cây cỏ gọi mời

như tôi ngậm miệng để lời thốt ra

rằng trong cái cõi người ta

dài như chớp mắt cũng là trăm năm


 

GỬI ĐÀ NẴNG (II)

(Tặng Tuấn - em trai út)

Đà Nẵng, tôi thèm hôn em ngay giữa bến xe

gió xoáy bụi mịt mờ

đứa con xa quê từng đêm nằm nhớ

thèm trong mơ được thấy quê nhà

những con đường chật hẹp

vang vọng còi tàu ở sân ga

tôi uống cà phê với người em môi đỏ

uống cạn từng hơi thở

mỗi lúc chia tay

những mái ngói phơi trong nắng mai

chim chóc bay về làm tổ

hót ríu ran vườn cây nhà ông ngoại

ngày giỗ chạp mẹ tôi về lại

thắp nén nhang thơm ngát tuổi thơ tôi

Đà Nẵng như một lằn roi

quất vào trí nhớ những vết hằn đau điếng

mười tám tuổi ngậm nỗi buồn trong miệng

làm hành trang xuôi ngược vào đời

đứa vào Phú Ninh, đứa xuống An Điềm

đứa đạp xe thồ, đứa nửa tỉnh nửa điên

đứa lên rừng cầm súng

người tình dại dột đã vượt biên

Đà Nẵng ơi đừng xốc tung dĩ vãng

thời gian là tiếng thở dài ngao ngán

những vòm cây rợp bóng mát tôi qua

không còn ai bình thản đứng đọc thơ

xe chạy ầm ầm rú ga như nhả đạn

bắn vào ngực tôi

người tình cũ đã có chồng tay bồng tay bế

xin nâng niu vệt son đỏ trên môi

bãi bờ Mỹ Khê từng đêm gió lộng

tâm hồn tôi ngu  ngơ căng ra làm mặt trống

nghìn năm sóng vỗ âm vang

bến thơ tôi chính là bến sông Hàn

một đời mẹ chỉ đi từ nhà đến chợ

bà ngoại bán thuốc rê  Cẩm Lệ

ở chợ Cồn

thời gian ơi đừng xốc tung dĩ vãng

tôi yêu Đà Nẵng

như mẹ yêu con, như vợ yêu chồng

như tôi yêu em tử thuở mới lọt lòng


 

CHIỀU CUỐI NĂM CANH NGỌ

tôi là người quét rác chiều cuối năm

ngoài thềm hoang mang lá rụng

bóng mây trời ru tiếng chim ngân

rơi mệt mỏi dưới chân tôi đứng

tôi quét giọt rượu tràn qua ly ướt sũng

từng chữ yêu em nhòe nhoẹt còn đâu

ngày sắp hết  tờ lịch màu cỏ úa

gió thổi bay kỷ niệm rớt trên đầu

tôi quét hoàng hôn quyến rũ bức tranh nâu

nét Nguyễn Trung vẽ bìa tập thơ cũ

nhớ và quên trong ký ức mốc meo

vô tăm tích một trò chơi ngôn ngữ

tôi quét hết từng dòng, từng chữ

giả dối tầm thường trong một thói quen

sự bất tài đồng hành cùng bất lực

tội nghiệp tôi đối diện với đêm đen

cuối năm còn quét lá trước nhà em

tôi để lại bài thơ phiền muộn

và ngày mai em sẽ nhặt lên

tưởng tượng lá trên cành rơi rụng xuống

tưởng tượng ngày xưa tôi về trong gió cuốn

bóng nắng vàng vọt chạy lên trời

tôi quét hết những lời em hứa hẹn

mộng ban đầu chót lưỡi với đầu môi


 

KÝ ỨC

Tôi đưa em đi tắm sông vào buổi chiều tháng giêng

Hoa cúc nở trên triền dốc

Tôi ôm nỗi buồn vào ngực tôi và hát

Những bài ca thuở Trương Chi tỏ tình với hư không

Em nhảy xuống sông

Dòng nước thơm một mùi hương ân ái

Tôi vắt kiệt tuổi thanh xuân ngây dại

Đêm nằm mơ da thịt của đàn bà

Là những diễn viên điện ảnh khoả thân

Em đốt cháy tôi bằng cái nhìn bí ẩn

Tôi mê mẩn trong cơn mộng du cùng lời cầu khẩn

Những chiếu chăn thơm hương tóc phấn son

Tôi nằm mơ động tình với mắt biếc môi hôn

Khi tỉnh dậy rùng mình như chết đuối

Em nhảy xuống sông với tháng giêng hoa b¬ưởi

Trèo lên cây bưởi hái hoa

Tôi về nằm mơ một triệu đàn bà

Bủa vây tôi kiếp người ngắn ngủi

Hơi thở em đã làm tôi mê muội

Quên đường về ngay lúc tuổi m¬ười lăm

Tôi đã biết đi và cũng biết nằm

Những thân thể phủ bằng hương đắp bằng sương bằng khói

Từng đợt sóng đã làm tôi mệt mỏi

Tan ra trong ký ức của em

Dòng sông còn lặng lẽ mỗi đêm


 

NGHĨ VỀ HOA GIỮA CHỢ HOA

1.

Dạo chợ hoa thấy gái mới là hoa

Lộng lẫy mùi hương từ trong hơi thở

Không dám mua hoa. Tôi trở về nhà

Tự trách mình phàm tục ngay giữa chợ

2.

Giữa gái và hoa. Tôi chọn hoa

Vì hoa héo hắt buổi chiều tà

Còn em hưng phấn khi ngày xuống

Nhầu nát chiếu chăn lệch tiếng gà

3.

Đi giữa chợ hoa lại gặp gái

Tôi về nhà ngã ngớn chiêm bao

Trời ơi! Giai nhân nan tái đắc

Sáng ra xin nhớ mặc quần vào

4.

Gặp gái tự nhiên lại thích hoa

Ngắt một cành xanh để trong nhà

Bỗng nghe sực nức mùi ân ái

Thời gian ngưng lại chẳng đi qua

5.

Thấy gái đẹp nép bên hoa đẹp

Thì tôi xin nằm ngủ dưới chân

Để giữ lấy mùi hương lơ đễnh

Ru tôi chìm đắm cõi thanh tân


 

NGẪM NGHĨ BUỔI SÁNG

Yêu một người đàn bà đang có chồng

Đó là lúc anh xông lên võ đài bằng đôi tay què quặt

Đi trong đêm tối đen nhưng đui mù con mắt

Đi giữa mưa khuya

Không có gì ngoài trái tim như lửa hồng không tắt

Anh chỉ biết yêu và từng đêm thầm mong gặp mặt

Trong mỗi giấc mơ

Anh yêu hồn nhiên như một thằng khờ

Chia xẻ tương tư cùng cây cùng cỏ

Cùng nắng mùa mư¬a mỗi ngày thầm nhớ

Đêm nằm lưng chẳng chạm giường

Anh chỉ mong trời mau sáng để đi ra đ¬ường

Gặp nàng, gặp nàng, gặp nàng

Chấp nhận yêu thì đừng có than van

Cứ uống cà phê đen không sữa không đ¬ường vẫn nhủ thầm là ngọt

Cứ chạy marathon dù đôi chân què thọt

Cứ hát tình ca khi lưỡi đã cụt rồi

Yêu người đàn bà có chồng thì buồn bã nhân đôi

Anh đếch sợ. Cứ yêu như sắp chết

Trái đất sắp nổ tung không còn ai biết

Thì sao anh không dám yêu

Thì sao anh không làm một cánh diều

Được đứt dây giữa trời tơi bời gió thổi?

Anh cứ yêu khi bước chân chưa mỏi

Mọc thành cây si trước cửa nhà nàng

Con cái nàng ngoan như những thiên thần

Sẽ rót vào đời anh giọng cười trong trẻo

Gương mặt đang nát nhầu như trái héo

Anh được vỗ về bằng hạnh phúc vu vơ

Hãy yêu hồn nhiên giữa phố xá bụi mờ

Không tính toán. So đo. Và chọn lựa

Yêu một người đàn bà đang có chồng là đùa chơi với lửa

Có hề hấn gì đâu!

Anh chẳng cần yêu theo lý trí cái đầu

Mà bằng nhịp đập điên cuồng trong cảm xúc

Cứ yêu đi. Để mai kia bình phục

Anh chợt nhớ mình thuở ấy quá trẻ con

Liệu bây giờ nàng ghé xuống môi hôn

Anh có dám cho. Và hẹn hò. Dám nhận?


 

CHIẾC GIƯỜNG NGỦ CỦA TÔI TỰ BẠCH

đêm không mọc lên một ngôi sao nào

vòm trời đen như khi em tụt váy

mơn trớn chân tay nay cỏ mọc rậm rì

tôi mê man bừng con mắt dậy

vuốt ve em khi đọc lại Kinh Thi

ngoài tàn cây mệt lã bóng trăng quỳ

người thiếu phụ một mình đứng tắm

dòng nước trôi trinh tiết cũng trôi đi

không còn gì làm chứng nhân ở lại

ngoài những vệt máu run rẩy

đọng hoài trên môi tôi

trong căn phòng không một ngọn gió trời ơi

gã nhà thơ tự tử bằng cách đập đầu xuống gối

úp mặt vào quần lót

của những người đàn bà để quên trên gi¬ường

tôi vui vẻ hát vu vơ vớ vẩn

điệu lambađa buồn

lời ca như khói thuốc vướng chân em

chúng ta tội tình ngã vào bóng đêm

điệu lambađa lẳng lơ

chiếc mặt nạ của tôi rớt xuống

a ha! một gương mặt ba trăm sáu lăm ngày không cạo râu ria

chiếc kim đồng hồ đình công lúc nửa khuya

tôi dụ dỗ tôi mời em ăn trái cấm

được tân trang từ trong kho phế phẩm

để cầm tay nhau nhảy xuống khỏi gi¬ường

như một loài rắn

lúc yêu nhau chỉ gặp tai ương

lúc hôn nhau những bài thơ yếu đuối

bay tả tơi như lá rụng đầy đường

điệu lambađa buồn như bóng đêm

dìu em vào mộng mị

một mai thức dậy tôi gặp nhiều phiền lụy

vệt máu tươi ám ảnh trên môi

đó là ngày em vĩnh viễn xa tôi


 

DƯỚI MÁI NHÀ CỦA EM

là đêm tân hôn của giàn hoa leo màu tím

nỏ búp nhỏ như tháng giêng

huyền hoặc mùi thơm tinh khiết

tôi cúi xuống hôn em để từ biệt

cơn mưa cuối mùa

nhạt nhòe gương mặt của em xưa

đã ngủ trên vai tôi

đã hát những niềm vui

bằng đôi môi ngon như son phấn

dưới mái nhà của em

tôi ngồi uống trà mỗi đêm

để bắt đầu từ giã ra đi

ngọn đèn khuya soi xuống những dòng thơ

cũng gặp đầy bất trắc

cũng gặp nhiều tai ương

là em xưa mộng mị một làn h¬ương

trong ký ức của cỏ cây biết thở

tôi chạy vào cư xá Lữ Gia kêu thất thanh

những âm thanh long lanh như khánh

đêm hôm ấy ngoài trời khuya rất lạnh

em có dỗ tôi bằng kỷ niệm viễn vông?

ôi tóc em đen và má em hồng

răng em trắng và tình em bé bỏng

mái ngói nhà em phủ đầy rêu xám

muôn đời còn giữ lại dáng tôi không?


 

ĐỌC LẠI ALEXIS ZORBA

tôi như đứa trẻ nhỏ

ngồi uống bia dưới tượng đức mẹ

người mẹ đồng trinh và còn rất trẻ

nét đẹp hấp dẫn phương đông

tôi ước mơ con gái trên trần gian này đừng bao giờ lấy chồng

tất cả hoa đẹp ấy

không một ai được hái

mỗi đàn ông đều có máu tà dâm

của sự chiếm đoạt

còn gì buồn hơn khi sự trong sạch

bị ném trên giường, dưới sàn nhà, sau gốc cây hoặc trong từng đòng chữ

ca ngợi đàn bà bằng điệp trùng ngôn ngữ

nhưng họ sẵn sàng làm tình

ngay trên manh chiếu rách

hoặc bất cứ nơi nào tồi tệ nhất

tôi là người làm thơ hiền lành

ném tuổi ba mươi vào chốn lầu xanh

nhờ em vắt tôi kiệt khô thân xác

tôi trở về với những bước chân run

nuốt nước bọt để mà tiếc nuối:

đời người thì ngắn ngủi

sao quá nhiều đàn bà?


 

KHI ĐỨNG NGOÀI VỈA HÈ NHÌN SÁCH ĐẠI-HẠ-GIÁ

Những trang tiểu thuyết nằm ngoài vĩa hè

Tiếng xe rú ga chạy qua bụi bặm

Ôi tác giả một thời tôi say đắm

Đang nằm lô nhô lóc nhóc mốc meo

Tôi sống một ngày phố xá rong rêu

Những gương mặt người nụ cười trắng bệch

Từng ngày trôi qua thiếu máu dật dờ

Thân xác rã rời hết một đời ngốc nghếch

Tôi sống một ngày là một ngày đợi chết

Không có binh minh. Không có hoàng hôn

Trang tiểu thuyết cứng đờ mờ dòng chữ

Tồn tại như tôi cái xác không hồn

Không biết làm sao xóa hết nỗi buồn

Dù đã đọc vài trăm quyển sách

Không tìm ra được chữ thương dân

Chia sẻ với nhân tình đang đói rách

Tiểu thuyết vỉa hè mọc lên như lau lách

Không ai điên rồ dừng lại lật từng trang

Cơm áo điềm nhiên thổi qua vầng trán

Ngày lại đầy thêm ngao ngán bàng hoàng

Tôi sống không thèm đóng vai quân tử

Ngày không đọc sách mặt không tươi

Lập thân tối hạ thị... tiểu thuyết

Chữ nghĩa giờ đây láo nháo như ruồi

Sách vở giờ đây như giẻ chùi nồi

Tìm đâu ra nhân lễ nghĩa trí tín

Thôi đành quay về tìm lấy chữ Tôi

Cây sẽ mọc mùa sau cho trái chín


 

TỪNG GIỌT CÀ PHÊ ĐEN

thức dậy mỗi ngày là ly cà phê đen

tôi uống từng giọt ngọt

hát vu vơ dăm câu vô nghĩa và tự hỏi sao màu đen của từng nhánh tóc

không hóa thành dòng sông?

có những dòng sông chứa toàn thuốc độc

tôi như cá đùa bơi

lại hỏi sao tôi không trở thành chim chóc

chết trên cành cây khô?

sao tôi không đi đến hư vô

từng ngôi mộ đã mọc lên cỏ mượt

những ngọn gió ban mai như lời chào láo xược

vỗ vào mặt tôi lạnh buốt như gai

không biết làm gì nên đành gõ ngón tay

xuống bàn máy chữ

khi gõ chữ A, chữ B, chữ C...

trên trang giấy hiện lên người thiếu nữ

hồng nhan đang xanh mướt hồn oan

tôi ngõ lời tình như¬ kêu than

sao không thể cùng tôi ân ái?

tôi dò xét tôi bằng cái nhìn nghi ngại

ngày từng ngày ngốn hết tuổi ba m¬ươi

buồn quá sớm mai ơi

sao tôi không là que diêm loé lên đóm lửa

cháy buồn tênh trên bốn bức tường?

nếu một mai kia em có tình cờ gặp con ngựa

đi lêu lổng giữa phố xá đông người

buồn bã đứng hí vang

trông giống như tôi gương mặt rất quen

em hãy cho nó uống từng giọt ngọt cà phê đen


 

VALENTINO

Qua thiền cải tạo cuộc đời

Qua em thì đã rã rời tâm linh

Qua trang giấy lại đắm mình

Giữa dòng chữ viết vô hình hữu ngôn

Qua môi trôi tuột nụ hôn

Tôi lè lưỡi liếm phấn son nhạt phèo

Qua thơ mơ gặp đói nghèo

Cũ mèm chữ nghĩa mốc meo ngôn từ

Qua rượu thì lại ngất ngư

Mặt mày ngất ngưỡng tưởng như ông trời

Qua nhà xưa chưa thốt lời

Sao trong ký ức rối bời niềm vui?

Qua dòng sông muốn ngủ vùi

Dưới trong xanh nước ngược xuôi bến bờ

Tôi qua tôi hỏi nghi ngờ

Ồ ngày nắng mới đợi chờ tôi không?


Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson