THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - TÔI VẼ MẶT TÔI - XANH BIẾC CUỘC ĐỜI

Lê Minh Quốc - TÔI VẼ MẶT TÔI - XANH BIẾC CUỘC ĐỜI

Mục lục
Lê Minh Quốc - TÔI VẼ MẶT TÔI
BẤT LỰC
THÈM KHÍ TRỜI ĐỂ THỞ
VẾT THƯƠNG
KỶ NIỆM LÝ CHÍNH THẰNG
NHỮNG THÁNG GIÊNG XANH
GẶP Ở ĂNGCO VÁT
ĐỘC THOẠI VỚI THÚY KIỀU
SAU CÁNH GÀ
TÔI DẪN TÔI LÊN ĐƯỜNG
THIÊN THẦN
CHÂN DUNG NÀNG
TÔI CHẠY VÒNG QUANH
VẼ TÔI
BÀI CA TỪ BIỆT
TRONG TÂM TƯỞNG MỘT NGƯỜI
XANH BIẾC CUỘC ĐỜI
NGỦ QUÊN CHO ĐẾN SÁNG MAI
HỚT TÓC ĐÊM XUÂN
LỜI RU CỦA GIÓ
NGÃ BA
THƠ TÌNH THÁNG CHẠP
NGÀY MƯA
KHI GẦN MƯỜI BẢY TUỔI
ĐỊNH NGHĨA VỀ ĐẤT NƯỚC
NHỮNG CON CHỮ
THƠ TRÍCH TRONG SỔ TAY
MÈO ĐÊM
TÔI ĐI HỌC
GIẤC MƠ TUỔI NHỎ
ẢO TƯỞNG
TÔI VẼ MẶT TÔI
TỪ NAY TÔI ĐÃ NÊN NGƯỜI
XEM TRANH TRONG RỪNG
SỰ TÍCH CON DÃ TRÀNG
ÔNG GIÀ MÙ CHƠI GUITAR
CHUYỆN TÌNH VÉ SỐ
ĐỊNH NGHĨA VỀ EM
GỌI MÃI TÊN EM
TÌNH CỜ GẶP LẠI
CÒN CHA GÓT ĐỎ NHƯ SON
KINH NGHIỆM
TƯỞNG TƯỢNG
GIẤC MƠ
SOI GƯƠNG (II)
CHIỀU XƯA
BÀI TANGO LY BIỆT
ĂN TRƯA Ở NHÀ MỚI
GỬI ĐÀ NẴNG (II)
CHIỀU CUỐI NĂM CANH NGỌ
KÝ ỨC
NGHĨ VỀ HOA GIỮA CHỢ HOA
NGẪM NGHĨ BUỔI SÁNG
CHIẾC GIƯỜNG NGỦ CỦA TÔI TỰ BẠCH
DƯỚI MÁI NHÀ CỦA EM
ĐỌC LẠI ALEXIS ZORBA
KHI ĐỨNG NGOÀI VỈA HÈ NHÌN SÁCH ĐẠI-HẠ-GIÁ
TỪNG GIỌT CÀ PHÊ ĐEN
VALENTINO
Tất cả các trang

 

XANH BIẾC CUỘC ĐỜI

ngọn đèn đường vàng úa

tôi thọc hai tay vào túi quần nghe chó sủa

buồn như nghe tiếng kinh cầu

tôi đêm nay vừa tròn ba mươi tuổi

bèn ngửa cổ lên trời

hát tặng tôi bài tình ca cũ rích

người đàn bà ngồi soi lại nhan sắc

từ những tờ giấy bạc nhầu nát

sao chân dung em thăm thẳm màu đen

tôi treo đời tôi vào giữa ngực em

sợi tóc em đen như chiếc roi đen

siết cổ tôi nghẹt thở

tôi thở ra thi hứng màu đen

là những vần thơ xứng đáng dán cột đèn

như khẩu hiệu bon chen

rằng thi sĩ không bao giờ nói láo

tôi ca ngợi em bằng thơ tình từng đăng trên báo

ngôn ngữ đen như màu mây

từng dòng chữ không có dây kẽm gai

và tôi lợm giọng

tôi rửa miệng bằng cách giả vờ nói ngọng

đọc bài diễn văn in trong sách giáo khoa

hoặc in giữa trang thơ của báo văn nghệ

âm điệu nhịp nhàng như cả một thế hệ

cầm súng vượt trường sơn

tôi buồn tình soi mặt xuống dòng sông

hỡi thằng con trai xanh biếc tuổi đời

thèm ly khai ánh sáng mặt trời

thèm ly dị tình nhân trong quá khứ

thèm ly hôn với điệp trùng ngôn ngữ

lấp lánh ánh hào quang

tôi ném tôi rơi xuống dòng sông

ngọn đèn đường soi vào bốn ngàn năm hiu hắt

soi qua bình minh sẽ thấy đời mình

tôi ném thơ ca vùi dưới đất

sẽ mọc lên cây tự do

mọc lên những mối tình đẹp nhất

như Trương Chi Mỵ Nương hoặc Chí Phèo Thị Nở

tôi đêm nay hân hoan nằm trên cỏ

hoan lạc với thơ rên siết tiếng hoan hô

từng ngôi sao sắp tắt đứng buồn xo...



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson