VĂN XUÔI Truyện dài Lê Minh Quốc - HOA CÚC KHÔNG PHẢI MÀU VÀNG - Chương 12

Lê Minh Quốc - HOA CÚC KHÔNG PHẢI MÀU VÀNG - Chương 12

Mục lục
Lê Minh Quốc - HOA CÚC KHÔNG PHẢI MÀU VÀNG
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Tất cả các trang


Chương 12

Ðòn “độc chiêu” của chị Hồng đã được tung ra và gây phản ứng trong tập thể học sinh. Mặc dầu có Quân và Nguyên đứng ra làm nhân chứng, nhưng tình thế cũng không thể đảo ngược. Bọn thằng Kỳ râu liên tục bị mời lên làm việc với chị Hồng. Bằng những ngón nghề vừa mềm dẻo, vừa cương quyết, chị bí thư Chi đoàn đã đưa ông học trò nghịch ngợm vào phòng! Và siết chặt. Cả hai đều không thể chối cãi được. Ðến nước này thì thằng Kỳ râu đứng ra chịu tất cả lỗi lầm, tự nhận mình là kẻ đầu têu. Việc làm đó đã làm cho thằng Dũng lé cảm động. Kỳ râu xứng đáng với bản lĩnh là thủ lĩnh của hắn.
Sau những lần làm việc như thế, Ðoàn trường đã kết luận sự việc và đề nghị mức độ kỷ luật lên Ban giám hiệu nhà trường. Nhà trường đồng ý. Thằng Kỳ râu bị đuổi học và thằng Dũng lé bị cảnh cáo dưới cột cờ vào sáng thứ hai.
Tâm trạng của Nguyên và Quân buồn xo, bởi vì họ đã không làm gì có thể giúp ích cho bạn. Với cô giáo Hạnh Tần thì cũng vậy. Mênh mang một nỗi buồn khi nhớ lại thái độ của Kỳ râu vào bệnh viện. Ăn năn và xin lỗi về hành động ngổ ngáo của mình. Sáng nay, sau khi Ban giám hiệu trường Phan Châu Trinh đọc quyết định kỷ luật, thằng Kỳ râu bước đến lớp mười hai A hai tìm Nguyên. Hắn rơm rớm nước mắt:
- Thôi, chia tay mày với thằng Quân. Chúc bọn mày ở lại trường học cho giỏi. Cho tao gửi lời thăm đến cô giáo Hạnh Tần. Tao về nghen!
Nói xong, Kỳ râu quay lưng bước đi thật nhanh. Hắn sợ những giọt nước mắt sẽ trào qua mí mắt. Nguyên cảm thấy lòng mình buồn xo. Anh thẫn thờ bước vào lớp. Ðiều đau khổ nhất của cậu học trò bị đuổi học, chính là lúc bị ném ra giữa dòng đời với hai bàn tay trắng. Chung quanh hắnkhôngn còn tiếng cười đôn hậu của cô giáo. Không còn những thao thức với bài vở. Không còn niềm vui đón nhận những ngày chủ nhật...
Kỳ râu đi lang thang trên hè phố. Hắn không dám về nhà. Hắn sợ những lời trách móc của ba má. Bước vào quán cà phê Tam Muội, Kỳ râu bước vào gọi một ly cà phê đen. Hy vọng những giọt đen đắng này sẽ giúp cho hắn xua tan đi nỗi buồn.
Nhưng trời ơi! Nỗi buồn không tan đi mà nó cứ đọng lại trong tâm tưởng. Hắn đâm ra căm thù chị Hồng. Lần đầu tiên trong đời sự căm thù đã đơm hoa kết trái trong tâm hồn của một cậu học trò, khi nó đã bị một cú sốc lớn. Hắn ngồi thừ ra bên ly cà phê đen và suy nghĩ về cách trả thù chị Hồng.  Chẳng biết trời đất khiến như thế nào, mà ngay lúc buồn bã nhất thì tình cờ chị Hồng đi xe đạp ngang qua quán cà phê Tam Muội. Ðiều gì sẽ xảy ra?
Kỳ râu vội vã gọi chủ quán tính tiền và bước ra khỏi quán. Những quyển vở được hắn kẹp lại và đút vào túi quần sau. Chị Hồng vẫn không hay biết gì cả. Chị ngước mắt lên nhìn bầu trời trong veo và lẩm nhẩm những câu mang đầy tính triết học “Chủ nghĩa duy tâm, đó là chủ nghĩa thầy tu... là con đường dẫn chủ nghĩa thầy tu qua một trong những sắc thái của nhận thức biện chứng vô cùng phức tạp của con người”. Câu ấy tuyệt vời quá! Chị bí thư đang sung sướng cảm thấy dòng suối triết học chạy vào trong tâm hồn cằn cỗi của mình. Tâm hồn của chị ngập đầy niềm vui. Chị đã quên đi gương mặt buồn rầu của Kỳ râu sáng nay. Chị chỉ biết rằng mình vừa làm xong một nhiệm vụ quan trọng là loại bỏ được phần tử xấu trong nhà trường.
Kỳ râu nép vào cây trụ điện. Chiếc xe đạp của chị Hồng thong thả lao qua. Chiếc xe vừa lướt qua cũng là lúc Kỳ râu vung mạnh cánh tay ném theo hòn đá. Hòn đá nguyên vẹn nằm ngay trên đầu của chị Hồng. Chị kêu rú lên:
- Á! Chết tôi rồi! Chết tôi rồi!
Chị đưa tay bịt lấy vết thương tung tóe máu và chiếc xe đạp loạng choạng ngã xuống mặt đường. Thiên hạ hiếu kỳ lập tức vây lại rất đông chỗ nạn nhân vừa ngã xuống. Có tiếng kêu:
- Xích lô đâu! Chở gấp đi bệnh viện. Máu ra nhiều quá!
Kỳ râu nhanh chân phóng đi chỗ khác. Nhưng ngay lúc đó đã có người tinh mắt phát hiện ra thủ phạm. Họ gào lên như gọi đò:
- Bắt lấy nó! Thằng du đãng vừa ném đá! Bắt lấy nó!
Kỳ râu nhanh chân chạy. Hắn chạy thục mạng với những bước chân và tiếng nguyền rủa ở phía sau lưng. Hắn sợ lắm. Người ta mà bắt được thì chỉ no đòn mà thôi. Vốn thông minh nên giây phút ngặt nghèo nhất, Kỳ râu đã chọn lấy hướng về nhà của Ông Tám điếc.
Ngõ vào nhà của ông Tám điếc ngoằn ngoèo, chia ra nhiều nhánh rẽ dọc ngang như bàn cờ. Chạy vào đó là thủ phạm mất hút. Không có tài nào mà ai có thể tìm được Kỳ râu. Chỉ mấy phút sau là hắn xuất hiện ngay tại nhà ông Tám.  



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson