THƠ Thơ rời

LÊ MINH QUỐC: SỐNG ĐẸP

 

342547646_190162423869927_1324207998490894190_n

Vẻ đẹp không chỉ trên gương mặt

Ở bên ngoài hào nhoáng phấn son

Những hàng hiệu những khoe khoang huyếnh hoáng

Còn nhìn ra từ sâu thẳm tâm hồn


Tâm hồn đẹp - những con người sống đẹp

Như nắng như mưa như một lẽ thường tình:

Lòng trắc ẩn với phận đời khốn khó

Đưa bàn tay khi ai đó cần mình


Một bàn tay, triệu bàn tay thiện nguyện

Góp cho đời thêm muôn sắc thắm tươi

Bông hoa đẹp tỏa trầm hương lặng lẽ

Khiến giọt lệ rơi được thắp sáng nụ cười


Trong đêm đen dẫu mịt mù giông tố

Vẫn còn đây "bàn tay ấm" lặng thầm

Vẫn còn đó "trái tim yêu" sống đẹp

Vạn cuộc đời được san sẻ tình thân


Rất cao thượng những tấm lòng hào hiệp

Ai khổ đau, họ an ủi đồng hành

Sống là cho tự nhiên niềm vui sống

Góp cho đời tươi lại những mùa xanh...

L.M.Q

(20.4.2023)

(nguồn: Báo Thanh Niên ngày 24.4.2023)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: KÍNH TẶNG CỤ NGUYỄN ĐÌNH TƯ - SAU KHI ĐỌC "DẶM DÀI LỊCH SỬ"

342025766_764130942034090_3500533908273794197_n_-_Copy
 
 

LÊ MINH QUỐC: CHIỀU CUỐI NĂM

phoca_thumb_l_anh_1

Tôi là người quét rác chiều cuối năm

Ngoài thềm hoang mang lá rụng

Bóng mây trời ru tiếng chim ngân

Rơi mệt mỏi dưới chân tôi đứng


Tôi quét giọt rượu tràn qua ly ướt sũng

Từng chữ yêu em nhòe nhoẹt còn đâu

Ngày sắp hết -tờ lịch màu cỏ úa

Gió thổi bay kỷ niệm rớt trên đầu


Tôi quét hoàng hôn quyến rũ bức tranh nâu

Nét Nguyễn Trung vẽ bìa tập thơ cũ

Nhớ và quên trong ký ức mốc meo

Vô tăm tích một trò chơi ngôn ngữ


Tôi quét hết từng dòng, từng chữ

Giả dối tầm thường trong một thói quen

Sự bất tài đồng hành cùng bất lực

Tội nghiệp tôi đối diện với đêm đen


Cuối năm còn quét lá trước nhà em

Tôi để lại bài thơ phiền muộn

Và ngày mai em sẽ nhặt lên

Tưởng tượng lá trên cành rơi rụng xuống


Tưởng tượng ngày xưa tôi về trong gió cuốn

Bóng nắng vàng vọt chạy lên trời

Tôi quét hết những lời em hứa hẹn

Mộng ban đầu chót lưỡi với đầu môi

L.M.Q

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: VỀ TẾT

img076_ve_tet_2023

Nhịp đi của một thể loại thơ quen thuộc, phổ biến từ thời Thơ mới – 1932. Về Tết, lần lượt gặp từ thuở bé xíu, gặp lúc lên mười, gặp ngày xưa và cuối cùng là gặp nhà. Từng bước đi từ xa đến gần. Cuối cùng gặp gì? Khó nhất, ngẫm nghĩ nhiều nhất vẫn là câu cuối cùng - kết thúc bài thơ. May quá, nhớ lại Tết đầu tiên Mì về nội, có chụp tấm ảnh này với bé út của em trai út. Một tấm ảnh rất nhiều ý nghĩa. Bài thơ này viết tại ngôi nhà mà hơn 60 năm trước Q đã ở. Viết vào dịp Tết Quý Mão (2023), riêng tặng cho em út Lê Minh Tuấn.

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: VÀO ĐỜI

327575526_1192700858343419_348160171824576673_n

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: VỀ QUÊ

untitledVVVVVtet_2023

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: KHAI BÚT XUÂN CON MÈO

khai_but_nam_meo

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: HELLO KITTY

 
 

LÊ MINH QUỐC: THƠ CUỐI NĂM TẶNG ĐỒNG ĐỘI TRẦN QUANG KHÁNH

quoc_v_khanhrrrrr
(Từ trái: Lê Minh Quốc, Trần Quang Khánh)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: HẠT DƯA, MỨT TẾT

img065rua_vang_2_R
(nguồn: Báo RÙA VÀNG (số 2 phát hành ngày 9.1.2023)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 10 trong tổng số 37

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com