THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút LÊ MINH QUỐC: QUAN TÂM XA TÍT TẬN ĐÂU

LÊ MINH QUỐC: QUAN TÂM XA TÍT TẬN ĐÂU


LE-MINH-QUOC-quan-tam-xa-tit-tan-dau

 

“Rầu rĩ râu ria ra rậm rạp”. Nào! Một, hai ba đọc to lên. Giỏi, đọc lại lần nữa. Ngoan lắm”. Được khen, bé út đọc lanh lảnh, tròn vành rõ chữ. Có phải người mẹ đang dạy con út tập đánh vần “r” chăng? Không sai, nhưng cốt ý là cô muốn chọc quê người chồng. Nhìn thấy bộ dạng, gương mặt của chồng ngày nào cũng rầu rỉ, đôi lúc cô bật cười. Vì rằng, cảm xúc u ám của “một nửa” là do tác động của những chuyện “trời ơi đất hỡi”.

Đối với cô, vấn đề “quốc gia đại sự” như hôm qua giá xăng, dầu, vàng, đô la trên thế giới vừa tăng hay giảm; bữa nay thị trường chứng khoán ở châu Âu đang đứng yên hay trồi sụt thất thường; rồi sắp tới ở nước nào thì núi lửa, động đất, dịch bệnh sẽ xẩy ra… cô ứ thèm quan tâm. Nếu biết đến, chẳng qua nhỡ vào công sở có ai hỏi thì cũng biết chuyện mà “tám” cho vui. Còn hằng ngày mọi việc “sát sườn” thế nào, vẫn cứ phải chu đáo, lo toan đâu ra đó.

Trong khi đó, ngược lại, người chồng lại rất ư là chú ý đến từng chi tiết của các sự kiện quốc tế, rồi cảm xúc vui buồn cũng tùy thuộc vào đó. “Thế có chán không hả anh?”, Hồng sau khi “kể tội” đã hỏi một cách nghiêm túc. Sở dĩ trong câu hỏi đó có từ “chán”, tôi hiểu đã có sự tréo ngoe về mối quan tâm “tình hình thế giới” giữa hai người.

Theo Hồng kể, nhà cô vừa xẩy ra một cuộc “chiến tranh lạnh”. Nguyên cớ ngay sau cuộc bầu cử ở nước nọ, anh Giang - chồng cô rầu rỉ suốt mấy ngày liền. Thỉnh thoảng lại bình luận nghe phát khiếp”: “Tình hình này, các nhà bình luận cho rằng ắt ảnh hưởng đến cục diện an sinh, kinh tế trên toàn thế giới. Sắp đến đây, theo anh diện mạo thế giới sẽ xẩy ra theo chiều hướng, một là…, hai là…”.

Nghe chồng nói thống thiết quá, hùng hồn quá cứ như đang phát ngôn trong các cuộc họp tổ dân phố, Hồng bụm miệng suýt phì cười. Ấy thế, Giang vẫn phân tích thao thao bất tuyệt mà cô như vịt nghe sấm. Hơn nữa, Hồng nghĩ nếu biết thêm những thông tin đó, có ích lợi gì? Với cô mối quan tâm hàng đầu vẫn là bé út ngủ có đẫy giấc, ăn uống có ngon miệng không? Mỗi ngày ra chợ thì lo lắng giá bán bó rau, miếng thịt, mớ cá có tăng giá không? Năm nay, cơ quan có duy trì hơn tháng 13 như mọi năm hay không? v.v… Đơn giản và thiết thực, vậy thôi.

Nghe xong lời tâm sự của Hồng, tôi bèn “bào chữa” cho Giang: “Ối dào, cô khắt khe quá. Mỗi người có một mối quan tâm chứ. Thế sao cô lại để ý rồi phàn nàn cho mệt đầu?”. Cô cười: “Đồng ý. Nhưng khổ nỗi anh xã nhà mình cứ mãi canh cánh chuyện “bao đồng” ấy, rồi đâm ra rầu rĩ khiến trong nhà mất vui. Rõ chán”.

Tôi giật mình. Không ngờ, trong quan hệ vợ chồng lại có tình huống kỳ cục ít ai ngờ. Sở dĩ nói kỳ cục vì có những vấn đề dẫu mình biết đến, có quan tâm thì nó cũng chẳng thay đổi gì sất. Chẳng hạn, chuyện này, ai lại không phì cười?

Vừa ngồi xuống ghế, chưa kịp gọi ly cà phê, anh Long đã oang oang: “Gay go thật”. Bọn tôi ngớ người, hỏi dồn dập: “Chuyện gì thế?”. Sau gây lát ngồi thẩn thờ, anh kể, đại khái, lâu nay cô vợ vẫn hay lên mạng xã hội truy tìm thông tin, tán gẫu với bè bạn, chuyện nhỏ thôi. Nào ngờ, mấy hôm nay, cô ta lại tỏ ra rất ưu tư, “quan ngại sâu sắc” vì đất nước nọ vừa công bố chế tạo được siêu máy bay không người lái.

“Vậy há. Khoa học ngày càng phát triển, càng tốt thôi”, ai đó vừa nói chen vào. Long gật gù: “Thế nhưng cô vợ mình lại bảo: “Nếu nhỡ xẩy ra chiến tranh thế giới lần thứ 3? Ắt ghê gớm hơn nhiều. Loại máy bay đó sử dụng trong tác chiến thì đối phương cầm cự, đối phó ra làm sao?”.

Ai nấy cùng cười rần rần.

Tưởng Long nói đùa, chứ làm gì vợ anh lại có “tầm nhìn chiến lược” sâu xa đến cỡ đó. Không hề. “Các bạn đừng tưởng tớ bịa ra đấy nhé. Chưa hết đâu, bà xã mình còn đưa bản liệt kê trong 2 cuộc đại chiến thế giời vừa qua đã có bao nhiêu người về chầu ông bà ông vãi, bao nhiêu đền đài, công trình văn hóa của nhân loại phá hủy, các nước tham chiến đã “ngốn” hết bao nhiêu ngân sách quốc gia? Ối dào, nghe mà muốn điên cái đầu!”, Long thở dài cái sượt.

Thật lạ, tâm lý con người ta trái khoáy ghê. Có những chuyện đang xẩy ra ngay trong nhà, cần có biện pháp giải quyết thay đổi thì người chồng/vợ không mảy may ghé mắt đến. Thế nhưng đối với chuyện xa tít tận đâu tận đâu, họ lại xem nhu chuyện bức bách, “trách nhiệm” của chính mình.

Từ những mẩu chuyện trên, tôi lại nhớ đến tích xưa: Ở nước nọ có người nọ, luôn lo trời sập, đất sụn, bản thân mình không biết nương tựa vào đâu. Lo đến nỗi quên cả ăn, cả ngủ, đêm ngày âu sầu khổ não. Sống chung với người có tâm thế quá hớp ấy, ắt “nửa này” có lúc cứ tưởng “nửa kia” như vừa “trên trời rơi xuống đất”. Biết khuyên can ra làm sao?

Đành rằng, sự quan tâm ấy, xét ở chừng mực nào đó cũng tốt thôi, nhưng cứ ôm lấy “tầm cỡ quốc tế” ấy như thể chuyện nhà mình, liệu có nên chăng? Trong khi đó, nếu sự quan tâm, ưu tư ấy dành cho những việc gần gũi ngay trong nhà mình vẫn thiết thực hơn.

L.M.Q
(nguồn: TGPN 12.12.2016)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson