THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - THƠ TÌNH CỦA QUỐC - DỰ BÁO THỜI TIẾT ĐƯỜNG NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU

Lê Minh Quốc - THƠ TÌNH CỦA QUỐC - DỰ BÁO THỜI TIẾT ĐƯỜNG NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU

Mục lục
Lê Minh Quốc - THƠ TÌNH CỦA QUỐC
TỰA
TỰ HỌA
DỰ BÁO THỜI TIẾT ĐƯỜNG NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU
THƠ TÌNH THÁNG CHẠP
TRONG TÂM TƯỞNG MỘT NGƯỜI
TẶNG ĐÓA TƯỜNG VI
CHUYỆN TÌNH THỜI ĐẠI
CŨNG KỆ
TIẾNG CƯỜI ĐÃ NHẠT
CHÚC EM NGỦ NGON
LỜI CHÀO BUỔI SÁNG
VÓ NGỰA TÌNH DÀI
HÉO ÚA BAO GIỜ?
ĐÂU RỒI EM XƯA?
LẺ LOI
ANH NẰM VỚI ĐẤT
VẦN ĐIỆU RÃ RỜI
CHIỀU VÀNG NẮNG NGỦ
VÓ NGỰA PHIÊU BỒNG
TIẾNG THẦM
SỰC NHỚ MÌNH ĐANG THỞ
VALENTINE
HƯƠNG CỐM
NGÀY HỒNG TUỔI TÍM
HOANG PHÍ MỘT NGÀY
NHỮNG NGÀY VUI
KẺ KHÁC
THƠ CỦA MỘT NGƯỜI
TÌM TRONG CỎ DẠI
QUÊN TRONG GIẤC NGỦ
BAO GIỜ?
TÌM DƯỚI TRO TÀN
HOAN HÔ XE ĐẠP
CHUYỆN TRÒ CÙNG VÁCH ĐÁ
GIẢN DỊ
NỬA KHUYA CẠO RÂU
NGÀY GIÓ LÊN TRỜI
GIỮA MUÔN TRÙNG GIÓ
MỘT NGÀY
HƯƠNG HUỆ TRẮNG
HOA TRÁI TRONG ĐỜI
ĐỨA TRẺ TRONG ANH
YÊU ĐỜI
CƠM BỤI
BỞI LÀ THƠ
PHƯỢNG TÍM
THÌ PHẢI
TÌNH NHỎ GÓT SEN
MẶT BUỒN
NỐT RUỒI
CON CHỮ RỜI
BUỒN KHÔNG?
GIẤC NGỦ
TÌNH ĐƠN PHƯƠNG
TÌNH VỪA SẮP TẾT
HƯƠNG CỦA HOA
NGÀY ĐẸP NHƯ MƠ
CÚC TRẮNG
GIEO HẠT
VIẾT TẠI MISS SÀI GÒN
TÌNH ÁI NGÀY NGÀY
TỪ TÂM
NGÀY CƯỜI
NGÀY MAI CÒN LẠI MỘT MÌNH TÔI
MƯA TÌNH ÁI
CỎ DẠI
NÓI THẦM
VÔ NGÔN
THẦM HỎI
THƠ DÁN TRÊN CỘT ĐÈN
VỚT MÂY DƯỚI NƯỚC
Tất cả các trang

 

DỰ BÁO THỜI TIẾT ĐƯỜNG NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU

Tôi dự báo cho em được biết

Đêm nay trời sẽ bão giông

Những giọt mưa nhọn hoắt mũi tên

Tôi tìm đâu trú ẩn?

Nhòe nhoẹt trong mưa một người ngớ ngẩn

Tìm vào mắt em lú lẫn đường về

Tìm vào môi em cay đắng đam mê

Tìm vào tóc em mơ hồ dây thòng lọng

Em treo linh hồn tôi giữa ngày lạnh cóng

Ở ngã tư điên đảo ngựa xe

Ở quán cà phê láo nháo bạn bè

Treo cổ tôi mỗi đêm

Bằng dỗi hờn ngỗ ngáo

Em giận. Em yêu như mỗi ngày thay áo

Cơn giận màu vàng của hoa cúc hoa ngâu

Cơn yêu màu rượu vang rực rỡ mối tình đầu

Tội nghiệp tôi bạc nhược

Cứ thì thầm năn nỉ than van

Xin cám ơn con ngựa sắt cà tàng

Rong ruổi theo em chưa hề bỏ cuộc

Chiếc xe đạp như một vần thơ

Chuyên chở tôi đi tỏ tình khó nhọc

Em cứ thản nhiên xây cao tường ngục

Giam tôi một ngày trong âm sắc buồn tênh

Trong ngôn ngữ bập bềnh

Lửng lơ điều cay nghiệt

Em tài hoa như một người làm xiếc

Lúc vui lúc buồn lúc giận lúc thương

Ngúng nguẩy chua ngoa qua mỗi cung đường

Hứa hẹn đổi thay sau lần hò hẹn

Biết toan tính, lo toan, dè sẻn

Biết nhói tim tôi bằng tiếng cười gằn

Biết giẫm hồn tôi qua những bước chân

Thờ ơ và nghiệt ngã

Tôi dự báo thời gian như phép lạ

Sẽ xóa tan niềm yêu dấu ban đầu

Em lắc đầu khi tôi bước theo sau

Đang đuối sức như một người bỏ cuộc

Tình yêu còn dài hay như điếu thuốc

Sắp tàn phai cháy bỏng trên môi?

Em nồng nàn hay lạnh nhạt xa xôi

Làm sao tôi biết được

Tôi dự báo gió Sài Gòn sẽ còn thổi ngược

Về phía tôi

Những tiếng cười

Đau buốt

Hơn thế nữa, có người đang cầm trên tay một tình yêu nhức buốt

Đầy vết gai đâm

Tím bầm

Đêm trở về mất ngủ

Là lúc ấy em ngước lên trời ngắm bầy sao khiêu vũ

Khóc cười theo câu chuyện văn chương

Quên lửng khuya nay có một kẻ trên đường

Trăm nỗi ưu phiền đầy con mắt mõi

Có phải em mong đợi

Sự bất hòa chia rẽ hai ta?

Ngày con tàu vĩnh viễn bỏ sân ga

Là điều em mong ước?

Tôi dự báo gió Sài Gòn sẽ còn thổi ngược

Về phía tôi những cay đắng vì em

Khi tôi thao thức mỗi đêm

Em lại bật cười sung sướng

Tôi dại dột không thể nhìn xa bốn hướng

Em còn yêu hay đang giận vu vơ?

Và tôi như gã khờ

Buồn hơn chiều 30 tết

Tình yêu không mở ra sự sống mà bắt đầu từ cõi chết

Tôi lang thang

Như một chiếc lá vàng

Trên mặt đường khô khốc

Tôi nghẹt thở như kẻ leo ngược dốc

Đừng siết cổ tôi bằng mười ngón tay

Một nụ hôn gầy

Tưởng nhớ

Đừng giận tôi bằng một lời lầm lỡ

Dù cố tình hay nói vu vơ

Tôi mặc cảm từng giờ em ạ...

14.V.1986



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson