TÁC PHẨM - DƯ LUẬN Nhận định “Ngồi quán” với LÊ MINH QUỐC

“Ngồi quán” với LÊ MINH QUỐC

Cập nhật ngày: 15/09/2012 09:01:11

GIAY-DORR-40-X-60

Tranh giấy dó của Lê Minh Quốc. Chỉ mang tính minh họa

 

Tình cờ vào quán gặp nhau

Mỗi gương mặt tóc và râu đuề huề

Buồn như lính kiểng xa quê

Một ngày mệt mỏi đổ về ly bia

(Ngồi quán, Lê Minh Quốc)

Lê Minh Quốc là một nhà thơ từng khoác áo lính trên chiến trường biên giới 1978. “Ngồi quán” http://www.leminhquoc.vn/lmq/tho/tap-tho/669-ngay-mai-con-lai-mot-minh-toi.html?start=24  được sáng tác cách đây 23 năm, giống như câu chuyện kể cuộc đời sương gió một người lính khi rời tay súng, trở lại giảng đường đại học để rồi chợt lần nào đó ngồi quán với bè bạn, bảng lảng hồi ức lại ùa về:

Tâm tình bạn muốn sẻ chia

Sao lại ngớ ngẩn ai chìa tay xin?

Bọt bèo khanh tướng nổi chìm

Công hầu lận đận lại tìm về nhau.

Bọt bèo khanh tướng nổi chìm

Công hầu lận đận lại tìm về nhau    

Bè bạn có người nói rằng Lê Minh Quốc là con người của chất chứa cơ man sự hồn nhiên: Hồn nhiên trong cách nghĩ, hồn nhiên trong cách yêu lẫn ghét, hồn nhiên với hạnh phúc cùng nỗi đau, hồn nhiên cả trong toan tính và dự cảm... Có lẽ chính sự hồn nhiên ấy nên “Ngồi quán” có những câu thơ khoác bên ngoài vẻ khinh bạt, nhưng chất chứa biết bao tâm sự của một thế hệ người lính từng chuẩn bị khoác áo sinh viên chốn giảng đường:

Tấm lòng trải hết thương đau

Trên trang giấy trắng đã nhàu phấn son

Ngồi quán - phố xa trống trơn

Tiếng cười ngỗ ngáo còn ơn nghĩa đời

Lập lờ đạo đức trên môi

Men say đầy ắp tình đời trống trơ

Bạn bè dăm gã làm thơ

Giọng cười lếu láo ơ hờ ca ngâm...

Thơ bao giờ cũng là những nghĩ suy đầy cảm xúc, những tâm tưởng của con người trước cuộc sống và đời người. Mà đời thì có vui, có buồn. Lắm khi nỗi buồn dâng ngập, chèn xen vào cả một đoạn đời. Nhưng rồi con người cố sống và phải sống, vượt lên trên những nỗi đau và bất hạnh để tìm lấy cái có ý nghĩa trong cuộc đời. “Ngồi quán” trong tâm thế của một người từng đi qua cuộc chiến, cũng không ngạc nhiên khi chất chứa trong đó toàn những nỗi niềm:

Tưởng mình hóa đá trăm năm

Ly bia sủi bọt chưa cầm vội buông

Tưởng mình sắp hóa dế giun

Thôi đành gõ đũa hát cuồng ca chơi

Thôi đành ngồi uống bia hơi

Đêm chậm rãi đến ngày rời rạc đi

Đứng lên sợ lỡ xuân thì

Lỡ lời tiếng bấc tiếng chì lỡ say.

Dòng chảy ngôn từ trong “Ngồi quán” phải chăng là những hoài niệm và hoài vọng trong tình cảm mà người đọc dễ phảng phất bắt gặp đâu đó không ít bận tưởng chừng như tâm sự của chính mình. Đọc “Ngồi quán” của Lê Minh Quốc ta như bắt gặp một tâm hồn khát khao yêu thương, nương tựa. Nhưng rồi những khát khao ấy lại trở về trong cô quạnh, cách xa. Tâm hồn thơ của Lê Minh Quốc vẫn là những đợt sóng cuồng dâng vỗ vào đời nhưng với những âm vang buồn xen chút vị đắng cay. Một tâm hồn có cô quạnh, có nỗi đau, nhiều khi là một sự mất mát nhưng không hề tuyệt vọng.

Sờ ngực chạm trái tim non 

Ôi hay, nó đập vẫn còn trẻ trung

Ly bia sủi bọt rưng rưng

Nghiêng ly, tôi uống tận cùng, trời ơi

Chiều chiều ngồi uống bia hơi

Đôi điều tâm sự nghĩ ngơi nghi ngờ...

Ở đây, những câu thơ mang hình hài đối cực trong tâm hồn để mong vươn tới một cuộc sống trọn vẹn có ý nghĩa hơn:

Còn chi để nhớ và quên

Thầm an ủi bạn đứng lên lại ngồi

Lang thang từ độ vào đời

Thơ ai đem bán ai mời ai mua?

Thôi đừng lên giọng phân bua

Ly bia sắp cạn chào thua một ngày.

Và một lần nữa, đúng chăng, cũng chính sự hồn nhiên không thể thiếu của thi sĩ đã giúp Lê Minh Quốc có những câu thơ cuồn cuộn phiêu bồng và liên tưởng đa chiều:

Ly bia sủi bọt rưng rưng

Nghiêng ly, tôi uống tận cùng, trời ơi...

 

HỒNG PHÚC

nguồn: http://www.baobinhduong.org.vn/newsdetails/1D3FE18B7CC/_Ngoi_quan_voi_Le_Minh_Quoc.aspx

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson