THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - CHƯƠNG CUỐI: TÁI BÚT

Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - CHƯƠNG CUỐI: TÁI BÚT

Mục lục
Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN
TRÌNH BÀY
CHƯƠNG 1 : NGHỀ ĐI RONG
CHƯƠNG 2: NHỊP ĐIỆU HÀNG NGÀY
*Sáng thứ hai
*Sáng thứ ba
*Sáng thứ tư
*Sáng thứ năm
*Sáng thứ sáu
*Sáng thứ bảy
*Sáng chủ nhật
CHƯƠNG 3: VÒNG QUAY CỦA KIM ĐỒNG HỒ
CHƯƠNG 4: HOA TRÁI CÒN XANH
Nhật ký 1
Nhật ký 2
Nhật ký 3
Nhật ký 4
Nhật ký 5
Nhật ký 6
Nhật ký 7
Nhật ký 8
Nhật ký 9
Nhật ký 10
Nhật ký 11
Nhật ký 12
Nhật ký 13
*Từng ngày tập thở
Trang 28
CHƯƠNG 5: TRÁI TIM BẮT ĐẦU TƯƠI TỐT
CHƯƠNG CUỐI: TÁI BÚT
Tất cả các trang

 

Chương cuối:

TÁI BÚT

sau những trò múa may quay cuồng trên sân khấu

vẽ nhọ bôi hề

thọc gậy bánh xe

ba que xỏ lá

đá cá lăn dưa

xập xí xập ngầu

xỏ xiên ba rọi

ném đá giấu tay

trở cờ lật lọng

miệng như bôi mỡ

lưỡi như thoa dầu

sau tận cùng phía sau

sau những lần quỵ ngã

anh ôm trái tim bầm dập tơi tả

quay về tìm phép lạ

là em

may mà còn có em

dịu dàng như hương sen

da diết như hoa cúc

em xoa dịu vết thương

đang sưng tấy trái tim

bằng tấm lòng nhẫn nhục

em băng bó nỗi buồn

bằng tình yêu không một lần ngờ vực

sớm mai lên nghe chim hót bình yên

từng ngày anh bình phục

may mà còn có em

hơn cả thế, may còn có mẹ

không gì vui hơn quay về còn có mẹ

chỉ ánh mắt bao dung, chỉ cái nhìn lặng lẽ

đã đẩy lùi mọi tai ương

ra khỏi cửa

mỗi miếng anh ăn, mỗi ngày anh thở

mỗi lúc anh nằm, mỗi giấc anh mơ

vẫn được mẹ chăm sóc

vẫn được em dỗ dành

trên đường anh đi gai nhọn rải dưới chân

trên đường anh đi tị hiềm đang phục kích

trên đường anh đi phản bội đang giăng bẫy

mẹ không ngủ và em mất ngủ

vẫn dõi theo thắc thỏm lo âu

trong mắt sâu chứa hàng triệu đêm sâu

vì anh, mẹ thao thức

vì anh, em bạc tóc

vậy anh sợ gì bão táp

sợ gì chân trời giông tố cuồng điên

sợ gì đêm đen ngược xuôi đơn độc

sợ gì đường đi lượn lờ rắn độc

chẳng sợ gì...

anh chỉ sợ anh một ngày kia như gỗ đá vô tri

trở thành người phản trắc

trên đường đi gặp quá nhiều nhan sắc

anh Don Jouan

anh dại gái

lãng quên em

lãng quên mắt quầng thâm

đã yêu anh mà khóc

lãng quên xuân thì mùa mùa lộc biếc

hiến dâng cho anh nghĩa vợ tình chồng

lãng quên những đêm mẹ ngồi tựa cửa

xao xác gió lùa bào mỏng cả đêm đông

anh mê muội lao theo trò phù phiếm

ầm ĩ phấn son

mặt nạ hóa trang

ỏng à ỏng ẹo

theo đóm ăn tàn

xúng xang xúng xính

võng giá nghênh ngang

đánh trống thổi kèn

khua chiêng gõ mõ

lên voi xuống chó

soát vé kéo màn

đánh trống bỏ dùi

nhắc tuồng ngọng nghịu

bằng linh cảm của một người góa phụ

mẹ lo sợ anh hư đốn giữa bùn lầy

mẹ lo lắng anh trở thành ai khác

cái tên đặt thuở lọt lòng không giữ được trên tay

bất chấp nỗi lo của mẹ

nhạo báng thủy chung của em

anh hóa thành con rối

quay cuồng trên sân khấu...

chẳng lẽ anh sẽ có những ngày nửa chuột nửa dơi

treo đầu dê bán thịt chó

nửa nạc nửa mỡ

tâm thế nhố nhăng hèn kém tầm thường

lãng quên đi những tâm hồn cao thượng

đã dạy anh biết sống hãy yêu thương

anh sợ anh trở thành ai khác

không mẹ không em nên đi đứng lạc đường

anh dằn vặt, anh tự vấn

anh tự kiểm, tự phê bình thành khẩn

anh soi gương tự tát mặt mình

mẹ ơi! mỗi sớm mai chạm mặt với bình minh

con lại xòe hai bàn tay trắng

nhìn xuống hai bàn tay trắng

tự nhủ hương của hoa

kết tinh từ cay đắng

không gì vững bền hơn sự cần lao

được làm người lương thiện

không gì thơm tho hơn hoa hồng trong miệng

là ngôn từ chia sẻ yêu thương

là tiếng nói dịu dàng

những miếng ngon vật lạ trên đời

con đã nếm chân trời góc biển

vẫn không ngon hơn một củ khoai lùi

mẹ bóc vỏ mớm cho con ngày thơ ấu

những miếng ăn từ bàn tay mẹ nấu

còn có cả tấm lòng

cả gió rét mùa đông

mẹ tất tả giật gấu vá vai kiếm từng xu ngoài chợ

một đồng lãi gánh mười đồng nợ

ăn mắm mút dòi

dè sẻn chắt chiu

ngay cả lúc cơm sôi

còn có cả giọt mồ hôi

của mẹ

ngay cả khói chiều

bếp lửa reo cũng ấm êm hạnh phúc

làm sao có thể quên?

sống để dạ chết mang theo

làm sao có thể quên một điều giản dị:

“thượng đế nhân từ không có mặt ở khắp mọi nơi

ngài đã sinh ra các bà mẹ”

mẹ là hiện thân của từng giọt lệ

đã vì con mà khóc

vui cũng khóc

buồn phiền cũng khóc

đã vì con gạt đi nước mắt

lao ra giông tố cuộc đời

xòe cánh tay mỏng manh như nắng lụa

chở che con bóng mát dưới vòm trời

may mắn cho ai còn có mẹ

vẫn có em suốt cuộc hành trình

vẫn có những linh hồn thánh thiện

dõi theo ta như sao sáng trên trời

trời sinh em để cho tôi

chiếc xương sườn thất lạc thuở khai thiên

đã tìm được vào ngày lập địa

tôi nhập vào em

máu liền máu

xương liền xương

ngàn năm yêu nhau hòa điệu âm dương

đừng giận tôi bởi tôi thường dại dột

lơ tơ mơ trẻ dạ non người

sau những cuộc vui ngổn ngang mùi dục vọng

mùi nước hoa rẻ tiền lợm giọng

mùi lang chạ ma ri sến

mùi đam mê như giẻ rách nát nhầu

mùi trở cờ đầu cơ chính trị

sau tận cùng phía sau

thoi thóp sau những mùi bội bạc

sau những ngày trôi sông lạc chợ

tôi mệt mỏi quay về

thần xác tèm nhèm

thiếu máu xanh xao bạc nhược

thèm hít thở một mùa trong sạch

vẫn mẹ vẫn em ngóng đợi từng ngày

dịu dàng năm ngón tay

ân cần từng giọng nói

tẩy rửa vết nhọ lọ lem

trên gương mặt héo khô như lá úa

từng ngày tôi bình phục

từng ngày tôi lớn khôn

từng ngày tôi trẻ dại

suốt đời tôi trẻ dại

có mẹ có em nên tôi tồn tại

tâm linh tôi bát ngát hát lời ca

hành trình của con kiến

sống và yêu hữu ích ở trên đời

vẫn có những linh hồn thánh thiện

dõi theo ta như sao sáng trên trời...

 

(Phú Nhuận, những đêm ngóng sao trời

2004 - 2005)

LÊ MINH QUỐC

Chia sẻ liên kết này...



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson