THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - TRONG CÕI CHIÊM BAO

Lê Minh Quốc - TRONG CÕI CHIÊM BAO

Mục lục
Lê Minh Quốc - TRONG CÕI CHIÊM BAO
LỜI CA CỦA CON CHIM THẤT TÌNH
THÔNG ĐIỆP CỦA TÌNH YÊU
BÀI THƠ VỀ HOA CÚC
CHIẾC RĂNG KHỂNH
TRÊN ĐỒI CỎ XANH
MÙA THU ĐỨNG TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG
HIỂU GIÙM TÔI
NHỮNG NGÀY THÁNG HỌC TRÒ
NẾU KHÔNG CÒN CỔ TÍCH
BÀI HÁT GIỮA SÂN TRƯỜNG
KHI EM VỀ ĐẾN MỸ THO
TÌNH YÊU LÀM ĐẤT LẠ HÓA QUÊ HƯƠNG
ÁO TRẮNG
HOA HỒNG
NHỮNG NGÀY TÔI MỚI LỚN
KHIÊU VŨ XANH
CÓ MỘT KHOẢNG TRỜI
THƠ TẶNG TÌNH ĐẦU
ĐIỀU KỲ DIỆU NHẤT
THƠ TÌNH CỦA NGƯỜI QUA TUỔI BA MƯƠI
HOA CÚC KHÔNG PHẢI MÀU VÀNG
CÁI CHẾT CỦA CON BƯƠM BƯỚM
KHI VỀ LẠI BẾN SÔNG XƯA
KHOẢNH KHẮC LÚC XA NHAU
GIẤC NGỦ CỦA MẸ
CÒN LẠI NHỮNG MÙA HÈ
CHÙM THƠ TRÍCH TỪ SỔ TAY
ĐỌC LẠI MỘT TRUYỆN NGẮN CỦA NAM CAO
THƯ GỬI CHÍ PHÈO
HƯƠNG HUỆ TRẮNG
TƯỞNG TƯỢNG
NHỮNG NGÀY LÀM THƠ
Tất cả các trang

tap-tho-dau-tay-in-nam-1989

LỜI THƯA,

Tập thơ đầu tay Trong cõi chiêm bao (NXB Trẻ) in xong và nộp lưu chiểu vào tháng 5.1989. Như một cách mừng sinh nhật. Tranh bìa của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, họa sĩ Điêu Quốc Việt trình bày, Đỗ Trung Quân ký họa tác giả và nhà thơ Nguyễn Thái Dương sửa bản in.

Ngay trang 3 là bài viết “Người nói giọng chim” của nhà thơ Đoàn Vị Thượng:

“Đúng ba mười tuổi, ra tập thơ đầu tay. Không sớm nhưng cũng không quá muộn. Lê Minh Quốc nói với tôi: Đây là món quà sinh nhật mình dành cho mình năm ba mươi tuổi! Độc giả có thể sẽ thích hay không thích tập thơ này. Nhưng đây, trước hết là món quà Quốc dành cho mình - hay nói cách khác, tập thơ này là sự đáp lễ đối với cuộc đời mà Quốc đã được sống trong ba mươi năm.

Ba mươi năm ấy… có những gì?

Bạn và tôi, nào ai biết được nếu không cùng lắng nghe Quốc kể.

Anh chàng sinh viên khoa Văn-vừa tốt nghiệp năm 1987 - này có một giọng kể khá thú vị trong thơ. Tưởng như rất ngang phè mà lại nghe ra nhiều tiết điệu, âm vang sôi nổi, ẩn hiện những nụ cười hóm hỉnh hay khinh bạc; và ở một lúc nào đó thì giọng kể của anh tự nhiên trầm xuống nỗi buồn rầu. Khôn phải vô cớ mà trong tập thơ này của Lê Minh Quốc hầu hết là những bài thơ tình, Quốc đang bước đi trên con đường thanh xuân đầy cỏ hoa tình ái. Và như bất cứ chàng trai nào trên hành tinh này, trái tim anh không ngừng rung động. Có người quen biết Quốc bảo rằng anh yêu vội nên làm thơ cũng… vội, sợ không sâu sắc (!). Nhưng chơi với Quốc, thân với Quốc, tôi biết anh không thuộc loại người ưa tỏ vẻ ta đây là người sâu sắc - trong cuộc sống cũng như trong thơ. Tính cách, bản lĩnh, tài năng anh thế nào, anh thể hiện thế ấy. Vì vậy, không thể nói Quốc là người dễ thành đạt trong cuộc sống. Cũng thế, chưa ai có thể đoán chắc anh sẽ thành công mức độ nào trong sáng tác. Và Quốc có nôn nóng gì cần đến điều ấy. Với một người con gái trẻ đẹp gặp tình cờ “chỉ mới nhìn một bận, chân xa nhau lòng chưa kịp thân nhau”… thì anh đã có biết bao điều muốn nói. Đêm về bứt rứt anh phải làm thơ. Có thể là người con gái ấy sẽ đọc được hoặc cũng có thể là không! Và rồi Quốc vẫn lại tiếp tục làm thơ về những hình bóng khác. Có những mối tình quá đỗi thật là gây nên bao đam mê, khắc khoải trong anh, cũng lại có những tình yêu chỉ nhẹ nhàng thoảng qua trong chốc lát. Tất, tất anh đều muốn giữ lại, trong thơ. Có thể nói thật ra mà không sợ hiểu lầm là Quốc làm thơ  khá thoải mái, dễ dàng. Câu chuyện dông dài bàn về công phu lao động trong sáng tạo nghệ thuật hoàn toàn không nên bước chân vào “khuôn viên” tập thơ này. Ở đây ta gặp gỡ một anh chàng tự giới thiệu - tưởng như bằng một lời than van nhưng thật ra, là một khẳng định của sự tự ý thức về mình: “Ba mươi tuổi ở nhà thuê, áo cơm còn lận đận/ Sao vẫn đánh đu cùng vần điệu của thơ”. Bởi vậy nhiều khi Quốc lại tưởng tượng (hay mơ ước) về chỗ ở: “Hiên nhà phất phơ vài đóa cúc vàng/ Tôi ngồi làm thơ, ngồi chơi cờ tướng… Hoa cúc? Sao lại là hoa cúc? Có thể đây cũng là nỗi bí ẩn về khuynh hướng tâm hồn người đối với thiên nhiên - hoa. Song Lê Minh Quốc là người nhậy cảm với các màu hoa. Cũng là loài hoa cúc - nhưng anh yêu vẻ ấm áp, thắm nồng cúc vàng “Ôi hoa cúc vàng, hoa cúc của ta đâu?” mà lại sợ “màu trắng dững dưng nhợt nhạt đến lạnh lùng” của cúc trắng. Còn riêng cúc tím thì lại gợi cho anh “buồn phiền đớn đau từng kỷ niệm”. Ấy là trong mỗi bông hoa đều có một chuyện tình và hẳn chúng ta thừa biết - có cuộc tình nào thiếu vắng những bông hoa? Thế nên trong khi hào phóng thả những bước chân lơ đễnh trên khắp các con đường thành phố, có khi Quốc lại sững sờ bị “vấp té bởi mùi hương” nào đó.  Hương ở đây là hương của hoa, cũng có thể là hương người, Nhưng đúng nhất, đó vẫn là một thứ “hương kỷ niệm” được tạo ra bởi hương hoa và hương người. Thị giác tạo cho ta cảm giác hứng thú hướng về ngày mai, song khứu giác hay bất ngờ đánh thức lại trong ta những kỷ niệm của dĩ vãng. Những làn hương gợi tưởng những bông hoa. Và những bông hoa gợi nhớ những người - trong đó, chẳng hạn, là một hình bóng cũ vừa đi lấy chồng:

Vệt son trên má cô dâu

Đỏ hoa cẩm chướng tình đầu vu quy

Mặc kệ các nhà thực vật - tâm lý học đang bóp trán tìm tòi và khẳng định ý nghĩa, biểu tượng của hằng hà sa số các loại hoa phong phú trên mặt đất, vẫn có một số ít những kẻ ngoan cố thích lấy điều cảm nhận tự lòng mình để hòa sắc, pha hương cùng những bông hoa. Có thể gọi, họ là những  thi sĩ lẻ loi trên trần gian này mà Lê Minh Quốc là người cũng muôn hùn phận kiếp của mình vào bằng vốn liếng tài năng - ít hay nhiều - của anh. Và thứ hương tình từ những đóa hoa kia, lỡ ngậm lấy một lần trong miệng, nào ai quên? Lê Minh Quốc giải thích; “Ngậm lấy tương tư đã làm tôi say khướt/ Nên từ đây tôi nói giống như chim”. Chúng ta thử lắng tai nghe cái “giọng chim” đang nói ríu rít yêu đời, yêu người này xem sao. Nhưng chim cũng có nhiều loại. Tuy  không phải là chim lạ, biết đâu Lê Minh Quốc vẫn trao gửi đến ta những gì riêng biệt trong giọng nói của một loài chim đang bắt đầu được nhiều người biết đến…” (tr.3-6).

Thời đó, ngoài nhà thơ Nguyễn Thái Dương… thì  tôi và Thượng cặp kè như hình với bóng. Thỉnh thoảng đi chơi về khuya là leo lên sân thượng nhà Thượng nằm ngủ với sao trời.

Còn nhớ, sáng nọ, mặt trời đã lên mà tôi vẫn còn ngủ nướng. Mẹ Thượng lên và nói: “Đoàn à, nhẹ chân thôi để thằng Quốc ngủ”. Đoàn là tên thật của Thượng.

Thỉnh thoảng vẫn còn nghe văng vẳng bên tai giọng nói Huế hiền lành và đôn hậu ấy.

Đọc lại tập thơ này, thấy hiện lên nhiều hình bóng cũ. Có những bài thơ không nên chọn, vì lý do nào đó. Mà thôi, có ai có thể xóa đi một phần đời sống của mình?

5.2012

LÊ MINH QUỐC



 

LỜI CA CỦA CON CHIM THẤT TÌNH

Có thể nào níu rách trời xanh

Bằng lời của chim mềm hơn hơi thở?

Tương tư em chính là tôi hoảng sợ

Như bước chân đi trên lửa hoang mang

Như thấp thỏm ngồi trên những đống than

Tình yêu tôi cháy bùng trong cơn sốt

Có hạt cát nào xốn xang trong mắt

Tôi nhắm mắt là lại nhớ về em

Chỉ có riêng em trong giấc ngủ chênh vênh

Lưng chẳng chạm giường nửa đêm thức dậy

Em ở nơi đâu sao tàn nhẫn vậy

Xin hãy quay về dù trong lúc chiêm bao

Tương tư em tôi ốm sốt xanh xao

Biếng nói, biếng ăn mỗi ngày mệt lả

Tôi như cây mà tình yêu như lá

Lá rụng rồi cứ đau khổ trăm năm

Và tôi như một đứa trẻ đau răng

Thèm nằm co ro cầm thư em đọc

Em nơi đâu mà quanh tôi hương tóc

Cứ thơm hoài như mỗi lúc gặp nhau?

Có thể nào tôi vẫn cứ khổ đau

Đôi đũa so le ngập ngừng… tôi đợi?

Một dáng đi quen. Một bàn chân bước vội

Một không gian tràn ngập tiếng cười em

Chỉ có riêng tôi lơ lững bước trong đêm

Không thể nào níu rách trời xanh được

Ngậm lấy tương tư đã làm tôi say khướt

Nên từ đây tôi nói giống như chim…

1988


 

THÔNG ĐIỆP CỦA TÌNH YÊU

Hỡi chùm hoa thạch thảo

Chưa phai hương đầu mùa

Hỡi tình nhân mới lớn

Môi thơm sữa ya-ua

Hỡi những tà áo mỏng

Còn bay trong nắng chiều

Thơm hoài mùi long não

Rộn ràng chút hương yêu

Hỡi từng sợi tóc xanh

Rẽ đường ngôi chưa thẳng

Hỡi mắt sáng học trò

Tinh khôi màu áo trắng

Hỡi ai còn trái tim

Chưa ung thư cắt xén

Tôi mở rộng vòng tay

Mời tình nhân hãy đến

Hỡi con gái, con trai

Khi gần mười bảy tuổi

Đón nhận mối tình đầu

Không bao giờ chết đuối

Đừng để giăng màn nhện

Trên trái tim của mình

Nó sẽ thành củi mục

Nếu đánh mất niềm tin

Tôi đã từng làm thơ

Dưới pháo gầm đại bác

Nhưng vẫn thấy bất ngờ

Trước hoa hồng nở ngát

Một chồi cây xanh biếc

Một đôi mắt non tơ

Một mù sương lãng đãng

Tôi bắt gặp từng giờ

Bất cứ ai đang yêu

Đang “gửi hương cho gió”

Cũng cảm nhận điều này

Khi niềm tin thắm đỏ

1985


 

BÀI THƠ VỀ HOA CÚC

Hoa cúc nở cuối nhà em buổi ấy

Về phép một lần thương nhớ đến bâng quơ

Bình thường em ngồi bên ô cửa sổ

Riêng anh về đêm mất ngủ làm thơ

Chiều nay anh một mình xuống phố

Xe đạp nghiêng từ nỗi nhớ chung chiêng

Thấy rạo rực niềm vui thời mới lớn

Em cầm hoa cúc vàng như để làm duyên

Anh gọi thầm như tiếng chim, tiếng suối

Ơi hoa cúc vàng thân ái của con trai

Xin một lần gửi hương về bên ấy

Mai xa rồi chưa dám nói cùng ai

Đã có lúc đội trời đạp đất

Qua chông chênh dốc đá ngủ lưng đèo

Uống nắp bi-đông dịu lòng cơn khát

Trên đầu thanh thản tiếng chim reo

Đã từng đi bốn mùa ngang dọc

Áo toạc vai vác súng lội qua rừng

Bên cánh võng có lần nghe cỏ hát

Mường tượng về đôi mắt người thương

Và anh gọi thầm ơi hoa cúc trắng

Dù hoa cúc vàng bối rối lúc nhìn em

Mai xa rồi riêng anh sẽ nhớ

Chiều vàng bình yên em chải tóc bên thềm

Và anh biết: “Hương gây mùi nhớ” (*)

Một nụ cúc vàng nằm ở ba lô

Đi theo anh những ngày đánh giặc

Tháng năm này vĩnh viễn hoá thành thơ

1985

(*) Chữ của Nguyễn Du


 

CHIẾC RĂNG KHỂNH

nhắm mắt lại tôi đã hình dung thấy em

chiếc răng khểnh nhỏ xíu

cắn ngọt ngào vào ngón tay út của tôi

chiếc răng khểnh một trăm lần yểu điệu

đem đến cho tôi hờn giận lẫn niềm vui

hỡi chiếc răng khểnh mọc chênh vênh dễ ghét

sao mỗi lần hôn em

tôi cũng đều bắt gặp hương cà phê sữa

ngọt như là hạnh phúc lúc về đêm

hỡi chiếc răng khểnh dễ thương

chiếc răng khểnh làm duyên của người con gái

chiếc răng khểnh nếu hôn một lần rồi chia xa mãi mãi

tôi chợt thèm chợt nhớ... một ly kem

tôi sẽ vẽ chiếc răng khểnh của em

giống như trái tim của chú cừu non

thơm như mầm cây, ngọt như viên kẹo

mỗi lần nhìn tôi muốn ghé môi hôn

hỡi chiếc răng khểnh của em

sao mỗi lần em giận

tự nhiên tôi lại muốn đau răng?

cám ơn nỗi đau vô cùng êm ái

nỗi đau này tôi đón nhận từ một người con gái

có chiếc răng nhỏ xíu mọc chênh vênh...

1986


 

TRÊN ĐỒI CỎ XANH

Trên một đồi cỏ xanh

Có ngôi nhà cổ tích

Ngựa tung bờm hí vang

Công chúa đi chân đất

Mặt trời như bong bóng

Thả trên ngọn cây thông

Chú gà tơ gáy ngọng

Công chúa chưa có chồng

Chiều căm căm rét mướt

Gánh nước dưới đồi lên

Tóc xoã bay gió ngược

Chân bước dài chênh vênh

Công chúa biết soi gương

Nhưng chưa cầm son phấn

Quỳnh hoa ngủ trong sương

Tung tăng tà áo trắng

Vừa tròn tuổi mười tám

Đến trường chân bước nhanh

Sợ ai nhìn mỗi buổi

Lạc lối về đồi xanh

Có ngôi nhà nho nhỏ

Đêm đêm tiếng học bài

Công chúa áo len đỏ

Dịu dàng như nắng mai

1986


 

MÙA THU ĐỨNG TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG

Vào thu hoa cúc chưa phai

Buổi sáng em tôi tóc xõa

Con chim nằm ngủ trên cây

Thức dậy xôn xao vòm lá

Gió cũng rướn mình rét ngọt

Thổi ngược tà áo em bay

Ngập ngừng dăm tia nắng rớt

Lá me lấm tấm đường dài

Hương ngày tựu trường em giữ

Ở trên mái tóc phải không?

Sao mù sương bay lãng đãng

Khi em đang bước thong dong…

Tội nghiệp cậu học trò nhỏ

Ngơ ngác đứng trước cổng trường

Sao em vô tình quá đỗi

Đi qua… thoáng nhẹ làn hương

Ngày xưa đi qua ngày xưa

Em như chim ngoan mắt ướt

Vào thu hôm ấy trời mưa

Tôi xa… em đâu biết được

Sáng nay trở về trường cũ

Có người lính thả khói bay

Mơ mộng nhìn em vào lớp

Gửi nụ cười lên vòm cây

1987


 

HIỂU GIÙM TÔI

Phải đâu muốn được yêu ai

Là tôi cứ nói dông dài trước sau

Hiên nhà phơn phớt hoa ngâu

Nở vàng như tự thuở nào… xa xưa

Tôi không quen nói đẩy đưa

Nên đành im lặng như chưa tỏ tình

Khẩu súng nằm trên vai mình

Đi đánh giặc có lặng thinh bao giờ

Đứng trước ai cứ ngẩn ngơ

Những lời dạn dĩ có ngờ đi đâu?

Chim chuyền bụi ớt lao xao

Ai nghe tôi nói gật đầu giùm tôi

Phải đâu răng cắn vào môi

Run run trước một hoa khôi tuyệt vời

Từng đi đánh đất đánh trời

Vẫn tôi ngang dọc một thời dọc ngang

Nhưng ai quá đỗi dịu dàng

Nên tôi bất chợt nhát gan quá chừng

Chim chuyền bụi ớt sau lưng

Hiểu giùm tôi những ngượng ngùng này không?

1986


 

NHỮNG NGÀY THÁNG HỌC TRÒ

Tôi đến giảng đường những buổi sớm mai

Không có em chợt nhiên lòng hờn dỗi

Đứng ngẩn ngơ nhìn mây bay và hỏi:

Em có yêu không hay nhí nhảnh giả vờ?

Thấy em cười - tôi lại muốn đọc thơ

Ca tụng một năm chỉ toàn ngày chủ nhật

Tương tư tóc em thơm hơn cỏ mật

Nên đến gần hơi thở lại run run

Không dám điêu ngoa như một kẻ đi buôn

Tôi chỉ làm thơ và yêu em đắm đuối

Dư dả nụ cười tặng em từng buổi

Lại thiếu lời gian dối để huênh hoang

Dòng sông xưa con nước vẫn trong xanh

Ngày tháng học trò mưa về chưa ước tóc

Trên đỉnh trời ngàn ngôi sao đang mọc

Đừng để nỗi buồn rơi xuống lạnh môi

Tôi làm thơ như một kẻ rong chơi

Trước sân trường nâng niu vài quyển vở

Lật từng trang lại thèm hôn ngọn cỏ

Dòng chữ nào cũng có dáng hình ai

Rồi buổi sáng nào cầm chiếc dép trên tay

Tôi đến tặng em như trong cổ tích

Chỉ em mới mang vừa đôi hài ngọc bích

Nên em thành ... công chúa của riêng tôi

1986


 

NẾU KHÔNG CÒN CỔ TÍCH

những đứa trẻ lớn lên

tuổi mười lăm, mười bảy bỗng dưng quên

vầng trăng tròn không còn mơ mộng

lấp lánh trong giấc ngủ mỗi đêm

bài hát đồng dao ví von tinh nghịch

đã bay ra ngoài túi áo của em

những con dế suốt một thời đã gáy

trong hộp diêm chừ đã bỏ đi đâu?

cánh phượng hồng nằm trong tập vở

chưa đến mùa hè sao kỷ niệm phai mau?

là khi ấy em sắp vừa mười sáu

tà áo dài bất chợt thấy ngắn hơn

trong giấc ngủ không còn ẩn hiện

những ông tiên râu trắng bước chập chờn…

và cánh cò bay khỏi thơ lục bát

cùng điệu dân ca lả bóng trăng rằm

nhịp guốc ngoài hành lang giòn giã

sao bây giờ nghiêm nghị đến xa xăm?

sẽ thật buồn một nỗi buồn rất thật

các em lớn lên hoài niệm những gì?

bất hạnh làm sao nếu không còn cổ tích

suốt đời làm người chỉ chập chững bước đi

1988


 

BÀI HÁT GIỮA SÂN TRƯỜNG

Chúc mừng em một lần lều chỏng

Gữi tâm hồn trinh bạch với văn chương

Để sáng nay vất vưởng giữa sân trường

Chim hót buồn như khóc

Ký túc xá những chiều ngồi nhặt thóc

Xếp thành chữ… “no” mà nghẹn nửa chừng

Ngày tháng dài sách vở cất sau lưng

Chạy đôn đáo tìm việc làm khiêm tốn

Tấm bảng đen như một người bạn lớn

Cùng ước mơ năm rộng tháng dài

Tôi đi học nghe chim hót trên cây

Tiếng chim hót rót đầy bao tử

Rất no nê cùng trăm lời ngàn chữ

Ở giảng đường

Có thi ca Long Tống - Thịnh Đường

Có tiếng cười Molière chua chát

Có ngô đồng nhất diệp lạc

Để cuối giờ đói lả với tay run

Đêm ngủ không giăng mùng

Nhìn chuột chạy vòng vo tam quốc

Trang giáo trình chữ ngả chữ nghiêng

Tôi biết nói gì với em

Về những mùa trăng trong ký túc xá

Tiếng cười cợt mua dâm vọng lên xa lạ

Từ công viên Văn Lang

Đủ làm em sửng sốt bàng hoàng

Gục mặt xuống chuyên đề Kiều thao thức

Dòng lục bát bập bềnh ray rứt

Chuyện văn chương nặng nợ với cuộc đời

Sao thơ tôi lảnh lót hót chơi

Cười cợt đẩy đưa dăm lời mặn ngọt

Cầm “phiếu ăn” dửng dưng không một lời chia sớt

Cho bữa cơm em thi vị với thơ ca?

Chúc mừng em trinh bạch với Văn khoa

Bước vào đời thôi chạy đôn chạy đáo

Tâm hồn tinh khôi chưa một lần rách áo

Chúc mừng em, tôi chúc mừng em

Có những mùa trăng đốt lửa hát thâu đêm

Giọng nam trầm khàn khàn như ngỗng đực

Giọng nữ cao ồ ồ như gà mái ghẹ

Hát rất vui thật miệngthật lòng

Điểm gặp nhau ở một đường cong

Là đoàn kết

Thời sinh viên yêu nhau trong lớp học

Không có trái me chua giấu dưới hộc bàn

Mà ở đó là củ khoai, củ sắn

Để người thương lót dạ điểm tâm

Có phải nhất Y, nhì Dược?

Tạm được Bách Khoa?

Sư Phạm như... gà?

Tổng Hợp như... ngỗng?

Thời quá độ cần tiền hơn mơ mộng

Học văn chương trích cú tầm câu

Mắt mơ màng bước thấp bước cao

Chữ ký đẹp bởi nhiều lần... ký nợ!

Sinh viên nghèo nghĩa là nghèo mạt rệp

Ăn như tu nhưng không ở như tù

Rất hào hoa tiêu xài như công tử

Mừng sinh nhật mình bằng nồi cháo khoai lang

Gạo có ít thêm nước vào cho đủ

Ngồi cùng nhau và chúc tụng rất sang

Chúc gì tôi cũng xin khoan

Một bồ chữ nghĩa còn trang trải nhiều

Nắng vàng vọt rớt xiêu xiêu

Trong ký túc xá những chiều đói no

Áo sinh viên lấm lem bụi đỏ

Nhìn hàng me ngơ ngác giữa Sài Gòn

Chúc mừng em ra trường như trẻ nhỏ

Vòng xe lăn mỏi gối đạp bon bon

Sáng hôm nay giữa sân trường Đại học

Chúc mừng em dù chưa hát thảnh thơi

Đôi mắt sáng tâm hồn đừng chai sạn

Cùng niềm tin em hãy bước vào đời

1983-1987


 

KHI EM VỀ ĐẾN MỸ THO

Chia tay em về quê mẹ

Thành phố đang vào mùa mưa

Tôi nhớ hoài con chim sẻ

Học bài dưới gốc me chua

Sài Gòn chiều nay, có lẽ

Hồn tôi lạc đến Mỹ Tho

Đâu đây âm vang tiếng sóng

Mường tượng em bước qua đò

Em về đi ngang Chợ Gạo

Mùa này vú sữa tím cây

Chắc hương sẽ rơi đầy áo

Bâng khuâng tay nhớ bàn tay?

Em về qua sông Bảo Định

Mái tóc đậm mùi sầu riêng

Vắng tôi nên em thấy thiếu

Gió đưa sợi tóc làm duyên?

Thương em từng ngày vất vả

Tôi đạp xe đi lang thang

Nhà em vẫn xanh bóng lá

Một mình đâu dám đi ngang

Nỗi nhớ đọng vào đôi mắt

Tôi tìm trên tấm bản đồ

Một vết chân chim nhỏ xíu

Đang về đến đất Mỹ Tho

1985


 

TÌNH YÊU LÀM ĐẤT LẠ HÓA QUÊ HƯƠNG

“Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương” (*)

Câu thơ vỗ vể lúc tôi cay đắng

Dù không thể gừng cay muối mặn

Để tôi về làm rể ở quê em

Không yêu được người thì yêu đất, yêu tên

Từ buổi chia tay tôi còn ám ảnh

Giọng nói ngọt như nước dừa xiêm sóng sánh

Tôi uống ngập hồn mà muôn thuở chát chua

Nhưng em ơi tôi không thể vào chùa

Cạo trọc đầu đi tu như ngày trước

Chỉ nhủ lòng cám ơn em hạnh phúc

Như khi yêu em tôi hạnh phúc lạ lùng

Đừng ví tôi như sỏi đá miền Trung

Tình yêu đến ai không nghe cỏ hát?

Tôi vội vã vì trong ruột đất

Mẹ tôi gieo hạt lúa phải còng lưng

Tình yêu làm nắng hạ hóa mưa xuân

Có phải tôi về nên mùa này mưa vội?

Qua kênh Chợ Gạo một chiều bão nổi

Đôi mắt tôi chìm trong đôi mắt của em

Cám ơn Tiền Giang cái nhớ thênh thênh

Sông Thu Bồn hóa thành sông Bảo Định

Cũng tiếng chim rót qua vườn trái chín

Đất nước cưu mang ta lớn từng ngày

Tôi chọn về mình chua xót để chia tay

Tình yêu lứa đôi muôn đời khó hiểu

Tôi uống nước Tiền Giang, Cửa Tiểu

Vẫn ngọt lành như lúc mới yêu em

Không yêu được người thì yêu đất, yêu tên

1986

(*) thơ Chế Lan Viên


 

ÁO TRẮNG

Ngôi nhà tôi nằm trong hẻm nhỏ

Trẻ thơ cười ầm ĩ bóng trăng tan

Hiên nhà phất phơ vài đóa cúc vàng

Tôi ngồi làm thơ, ngồi chơi cờ tướng

Buổi chiều em về trong bóng nắng

Môi son dè dẻn nụ cười

Hẻm nhỏ nhưng lòng không chật hẹp

Khi còn hào phóng tuổi hai mươi

Em nhỏ nhắn như chùm hoa cúc trắng

Nở ngát hồn tôi những sớm mai

Áo trắng chờ em đi qua ngõ

Ngập ngừng thư mỏng nép trong tay

Thơ tôi viết từ ngôi nhà hẻm nhỏ

Sẽ hóa thành bươm bướm thơ ngây

Cho em giữ gìn trong nhật ký

Bẽn lẽn nằm bên vở chép bài

Đừng trách tôi chiều nay dại dột

Đợi em về trao tặng một chùm hoa

Em không nhận để tôi ngơ ngác đứng

Hương không bay cuống quýt mãi hiên nhà

Tôi rất sợ ngày mai em e ngại

Sẽ không về qua hẻm nhỏ. Trời ơi!

Áo trắng em vẫn còn xao xuyến mãi

Tôi biết tìm đâu khi đứng giữa cuộc đời?

1987


 

HOA HỒNG

Tôi tặng em cánh hoa hồng

Bỗng nhiên đau buốt trong lòng vì gai

Ngửa bàn tay khép bàn tay

Thì ra hương vẫn còn đầy bên tôi

Cánh hoa đã tặng em rồi

Sao tôi còn vẫn đứng ngồi chưa yên?

Em về áo trắng bay nghiêng

Để mùi hương lại - dĩ nhiên - tôi buồn

Cánh hoa xa cội xa nguồn

Chỉ xin em chớ có ruồng rẫy hoa

Giữa thời con gái kiêu sa

Cánh hoa tôi tặng có là hoa khôi?

Ei đi chưa kịp tỏ lời

Bàn tay đau buốt vô hồi vì gai

Dùng dằng trong gió chưa phai

Hương hồng xao xuyến thơm hoài thời gian

1986


 

NHỮNG NGÀY TÔI MỚI LỚN

Dù cây đàn cũ treo trên vách

Con nhện giăng tơ sợi ngắn dài

Nhưng tình tôi cũng ngân câu hát

Cung bậc yêu đời rất đắm say

Tôi cũng như là tên ăn trộm

Thập thò ngoài cửa lớp mười hai

Tóc mới rẽ ngôi… làm người lớn

Nhưng cũng lao đao cái nguýt dài

Sân trường mười sáu hay mười tám

Cây si nào cứ đội nắng mưa?

Là tôi nhút nhát không trốn học

Vất vả yêu em suốt bốn mùa

Đi theo em lúc còn con gái

Tình đầu chưa dám lấy tay đo

Lúc mắt liếc cười còn e thẹn

Lúc môi còn thơm phấn học trò

Khi ấy tiếng đàn gã Trương Chi

Rung mỗi đường tơ còn rất ngọt

Khi ấy con đường em bước đi

Chim chóc nhu mì reo tiếng hót

Khi ấy… xa rồi năm tháng cũ

Nhưng tình muôn thuở vẫn tinh khôi

Ngớ ngẫn làm sao ngày mới lớn:

Em cũng một đời trong mắt tôi

1987


 

KHIÊU VŨ XANH

Hằng triệu ngôi sao trên trời

Như thắp nến mừng sinh nhật

Từng đôi chim sẻ hôn nhau

Dịu dàng điệu valse dưới đất

Hương tóc lả lơi trong gió

Em cười ngây ngất âm thanh

Lời tôi thì thầm rất nhỏ

Điệu valse đã hoá màu xanh

Đôi khi cũng cần mắc cỡ

Vòng quay uyển chuyển hai người

Ngập ngừng từ trong hơi thở

Khi mình mới tuổi hai mươi

Tóc em quyến rũ trên môi

Điệu valse giục cánh hoa nở

Từng giọt âm nhạc đang rơi

Tôi ngậm giòn tan nỗi nhớ

Tay chạm vào tay run run

Chạm một vòng lưng mềm mại

Em "L'amour est bleu"

Khiêu vũ muôn đời xanh mãi

Trên trời hằng triệu ngôi sao

Như chiếc bánh mừng sinh nhật

Tôi và em vừa hôn nhau

Bay lên điệu valse ngây ngất

1987


 

CÓ MỘT KHOẢNG TRỜI

Tôi nằm dài trên võng đọc tiểu thuyết của Paustovsky dưới giàn hoa ty-gôn chập chời những con bướm trắng. Trời Sài Gòn chiều nay gió lạnh ùa về. Có lẽ, người con gái nào đi qua ngõ nhà tôi còn lắc lư bím tóc  nửa như vô tình, nửa như trêu ghẹo gã thư sinh là tôi trói gà không chặt  sao chiều nay thanh thản đến dường kia?

Em có hỏi tôi như vậy không? Nếu có hỏi thì xin em cứ nói. Chứ đừng che môi cười rồi lí lắc bước qua…

Mười năm sau, mười năm sau rồi em sẽ lớn. Môi sẽ thơm những nụ tình đầu. Tóc sẽ bay rụt rè khi lỡ hẹn. Em sẽ giống như tôi bây giờ, chứ có lạ gì đâu?

Có lạ gì đâu khi tôi nằm chờ nghe nhịp guốc - vọng lại từ xa rất quyến rũ ân cần. Cầm tiểu thuyết, tôi chỉ đọc giả vờ… để giấu đi bao niềm hồi hộp. Con mắt ngập ngừng xin được liếc nhìn em.

Nhưng không bao giờ tôi dám nói một điều chi - nên em đừng có ngại. Em cứ đi qua - như đã đi qua - để hồn tôi lang thang theo em vào tận lớp và nghe cô giáo giảng bài nghiêm nghị… bụi phấn bay.

Chiều nay,

Tôi nhìn em để tìm lại từng kỷ niệm đã bỏ tôi đi - từ ngày xa trường lớp, xa lũ ve hoảng hồn kêu vang khi chạm mùa hoa phượng đỏ, xa tiếng trống trường ngày hai buổi nắng mưa…

Em chính là tôi của một khoảng trời xa xưa đối với tôi bây giờ chỉ còn là cổ tích.

1986


 

THƠ TẶNG TÌNH ĐẦU

Lá trầu xanh thắm áo hoa

Em như một hạt mưa sa dịu hiền

Bàn tay cầm lấy nhân duyên

Từ nay ván đã đóng thuyền trăm năm

Gửi lại đôi tiếng chim ngân

Lời ca lảnh lót trong ngần hạt mưa

Dương cầm vọng phím đàn xưa

Cho hoa cúc nở lúc vừa sang thu

Rụt rè gấp lại trang thư

Còn nghe tiếng nói ngọt lừ hôm qua

Chiếc chăn lệch bóng trăng tà

Giữ giùm hương thuở mười ba còn dài

Gửi lại những cánh hoa bay

Nằm thân mật dưới gót hài rất ngoan

Tiếng gà gáy rụng nắng vàng

Trưa trưa lại nhớ bóng làng xa xăm

Trên vạt áo thuở mười lăm

Gửi vết mực tím còn nằm ngây thơ

Một lần sen ngó dào tơ

Đi trên xác pháo bụi mờ áo hoa

Vòng tay từ biệt mẹ cha

Em là gái - hạt mưa sa ngày nào

Vệt son trên má cô dâu

Đỏ hoa cẩm chướng tình đầu vu quy

1987


 

ĐIỀU KỲ DIỆU NHẤT

nếu không có em trên cõi đời này

đó chính là lỗi lầm duy nhất

anh sẽ câm tiếng hát

thức dậy nửa khuya

và ôm mặt khóc...

xin chào tôi cùng những gã khờ

dù có gối đầu lên hàng triệu bài thơ

nằm ngủ giữa điệp trùng âm nhạc

cũng sẽ rùng mình bắt gặp trong mơ:

sự cô độc

lạ lùng sao khi ngậm trên môi sợi tóc

và chút hương thanh khiết buổi tự tình

trái tim tôi sẽ triệu lần nhún nhảy

dòng máu hồng đào đánh thức bình binh

lạ lùng sao khi cúi xuống hôn em

môi chạm vào môi là tôi chết điếng!

sống một đời không thể nào quên

hương tương tư thơm hoài trong miệng...

lạ lùng sao và cũng kỳ diệu sao

em có thật như là không có thật

là dáng mẹ tảo tần - chiều nay anh gặp

lúc đang nằm ốm sốt với cô đơn

và khi em độ lượng đặt môi hôn

anh gặp sự dịu dàng - người chị

em lại hoá thành người vợ chung thủy

khi đi bên anh đến cuối đất cùng trời

bài thơ này xin tặng riêng tôi

tôi chỉ là tôi lúc có em hiện hữu

cùng tất cả đàn ông trên trái đất này

Xin nâng cốc rượu

Chúc mừng sự-vĩnh-cửu-viết-hoa:

Phụ nữ chở che ta độ lượng tựa ngôi nhà

1988


 

THƠ TÌNH CỦA NGƯỜI QUA TUỔI BA MƯƠI

Dù không phải đứng đợi dưới gốc me già

Tóc và râu hài hoà như bài thơ Đường luật

Quần và áo phẳng phiu như tình yêu thứ nhất

Anh vẫn giữ nguyên mọi ý nghĩ tốt lành

Cám ơn vòm me trên đường phố Sài Gòn

Nhắc nhở hoài mối tình đầu đắm đuối

Tình yêu, em ơi không bao giờ luống tuổi

Dù chúng mình đã qua lứa ba mươi

Không còn đợi em phải... chuẩn bị nụ cười

Bởi nhiều bực mình hằn sau đuôi mắt

Không còn gặp nhau là hôn nhau thân mật

Nhưng mọi lo toan anh chia sẻ cùng em

Không còn đợi chờ hương dạ lý mỗi đêm

Hai đứa mới thì thầm lời tình tự

Nhưng mỗi miếng anh ăn, mỗi khi anh ngủ

Đều có tay em che chở ân cần

Không còn đợi chờ hoa cúc nở đầy sân

Anh mới rụt rè trao lá thư hò hẹn

Nhưng lại gặp môi em cười bẽn lẽn

Là trái tim anh đã nhún nhảy xôn xao

Và sinh nhật em nếu anh không kịp cạo râu

Không tặng hoa lay-ơn lẽ nào em trách?

Vì mỗi ngày yêu em, riêng anh thầm nhắc

Hãy giữ vẹn nguyên những ý nghĩ tốt lành

Như buổi ban đầu em đã đến trong anh.

1988


 

HOA CÚC KHÔNG PHẢI MÀU VÀNG

đôi mắt em rực rỡ màu rượu vang của mối tình đầu

anh đắm đuối uống một đời say khướt

hoa cúc không phải chỉ màu vàng

như thềm xưa ta ngồi lúc mười lăm năm trước

ôi, cứ tưởng hoa cúc vàng

những tháng ngày

anh ôm đàn vỗ nhịp tình tang

em - con chim hót vô tư mỗi sáng

rồi sáng nay hai đứa bỗng bàng hoàng...

hoa cúc không vàng thì hoa cúc trắng

màu trắng dửng dưng lạnh nhạt đến lạnh lùng

hoa cúc không vàng thì hoa cúc tím

màu tím buồn phiền đớn đau từng kỉ niệm

ôi hoa cúc vàng hoa cúc của ta đâu?

em thương yêu,

tháng bảy mưa ngâu em buồn lắm phải không?

hoa cúc thôi vàng như ngày xưa con gái

hương cúc thôi dịu dàng trên tóc em thơ dại

ôi hoa cúc vàng hoa cúc của ta đâu?

anh lang thang trước sân nhà em chỉ thấy bên thềm nở đầy hoa cúc trắng

và em dửng dưng nhìn người khách bên đường

đứng ngoài cổng nhìn vào thầm lặng

tưởng nhớ một mùi hương...

ta khờ khạo cứ tưởng rằng, cứ tưởng

hoa cúc màu vàng như em chỉ yêu anh

bài thơ viết như lời xin lỗi... ngượng

hoa cúc nào không khao khát sự chung tình?

1988


 

CÁI CHẾT CỦA CON BƯƠM BƯỚM

Trên đầu tôi lá ơi xào xạc mãi

Mây mùa thu đoàn tụ ở nơi nào?

Lá chưa hoá màu vàng cánh bướm

Mây trắng bay về thơ cổ điển hay sao?

Tôi bàng hoàng lật trang thư mực tím

Đừng khóc nghe em - tôi lại nhủ mình

Cánh bướm sẽ bay cuối trời dĩ vãng

Nếu ướt một hai giọt lệ trắng tinh

Trang thư mỏng phải chăng là ngôi mộ

Cánh bướm nằm thanh thản có chiêm bao?

Chữ gầy yếu phải chăng là ngọn cỏ

Còn tình yêu tôi trôi dạt phía nơi nào?

1986


 

KHI VỀ LẠI BẾN SÔNG XƯA

Tình cờ gặp nhau trên một chuyến đò

Chiều cuối năm gió ùa về tóc bay bối rối

Em xanh xao khuôn mặt gầy mệt mỏi

Và nghĩ gì tóc ngậm ở vành môi?

Thuở con trai nhút nhát đã qua rồi

Nguôi dần niềm đau cùng hờn ghen giận dữ

Em không còn là nơi tôi phơi bày tâm sự

Mưa cuối sông ngày ấy cũng phôi phai

Em về nhà chồng tóc thôi xoã bờ vai

Để che giấu cái cười bẽn lẽn

Môi thôi đỏ còn mong chi hò hẹn

Mắt không xanh nên tôi lạc đường về

Sông Thu Bồn nước sẫm ở ven bờ

Sao chiều nay chim kêu nhùng nhằng nhung nhớ thế?

Muốn gọi bằng tên cũng không phải dễ

Hà huống gì nhắc lại chuyện xưa sau

Rất thật với đời chứ không phải chiêm bao

Một thời mộng du mình trở thành hiệp sĩ

Là Don Quichotte với trái tim chung thủy

Áo cưới đỏ sông tôi đứng ngẩn ngơ nhìn

Cùng một chuyến đò hai ý nghĩ bồng bênh

Sông nước bập bềnh chỉ tôi đáng trách

Em lặng im và quay lưng cúi mặt

Cũng đủ lãng quên phút gặp gỡ tình cờ

Qua sông Thu Bồn nghe chim hót bâng quơ...

1987


 

KHOẢNH KHẮC LÚC XA NHAU

Trăm năm hoa rụng không phai

Một mùi hương của một ngày chia xa

Em đi mang cả chiều tà

Hồn tôi tím ngắt như là tương tư

Thời gian mãi mãi vào thu

Nắng xiêu xiêu nắng, mây mù mù trôi

Là ngày chim sao xa tôi

Qua sông quên hót để môi ai buồn?

Thôi đừng ví giọng dế giun

Thơ tôi sóng sánh giọt buồn lạnh tanh

Bàn tay em lúc tôi cầm

Loang vết mực tím, tím bầm bàn tay

Rùng mình nhớ sợi tóc bay

Ơi hương ngày cũ chưa phai chút nào

Từ khi hai đứa xa nhau

Đêm đêm tôi lại chiêm bao một người

1988


 

GIẤC NGỦ CỦA MẸ

(thương tặng tân và Tiến)

có bao giờ mẹ ta ngủ hồn nhiên

thanh thản nằm trên chõng tre sau bếp?

gió thổi rúc xương cuối mùa mưa rét

mẹ cựa mình thao thức với chiêm bao

mẹ ta nhớ nhiều cổ tích với ca dao

dù chữ cắn đôi mẹ không biết đọc

ta chưa thấy mẹ cười, chưa nghe mẹ khóc

gương mặt đăm chiêu ngay lúc ngả lưng nằm

ta lớn lên như cá lội biệt tăm

xuôi ngược giữa dòng đời cay nghiệt

có bao giờ mẹ được nằm trên vần thơ ta viết

với những hương hoa phù phiếm ở đời?

ta cầm hương hoa vung vãi khắp nơi

cho mối tình đầu, tình sau, tình cuối

thì lúc ấy mẹ ngồi trong bóng tối

tựa cửa một mình chống chọi với mùa đông

ta lớn lên thắp triệu ngọn lửa hồng

sưởi ấm trái tim bao tình-nhân-băng-giá

thì lúc ấy mẹ còng lưng quét lá

khi đốt cháy lên không đủ ấm bàn tay

đêm mẹ nằm co - ta nhớ cái cò gầy

lặn lội bờ sông, đầu ghềnh, cuối bãi

đêm mẹ nằm nghiêng - ta nhớ dòng suối chảy

lặng lẽ trôi qua giữa náo động ồn ào…

bất chợt ta nhìn hai hố mắt mẹ sâu

đã thấy sự lo toan, buồn phiền, mệt mỏi

mẹ chỉ âm thầm và suốt đời lặng lẽ

gương mặt đăm chiêu ngay thảnh thơi nằm

1988


 

CÒN LẠI NHỮNG MÙA HÈ

Hỡi những cuộc tình buồn như cái chết

Đi qua đời tôi một nỗi đau dài

Trưa nay gặp một vòm hoa phượng cháy

Chợt biết mình đã hết tuổi con trai

Đã hết thời đứng cổng trường con gái

Đợi ai về lẽo đẽo bước theo sau

Đã hết thời chờ dương cầm vang vọng

Điệu Rumba khắc khoải mối tình đầu

Tôi không còn là tôi. Tôi trở thành ai đó

Những cuộc tình như trưa nắng lao xao

Xe thổ mộ ngỡ ngàng quanh chợ huyện

Chở tôi về nhưng tôi biết về đâu?

Tôi biết về đâu khi chính tôi đánh mất

Lời của chim lất phất trước sân trường

Lời của gió đẩy đưa hoa phượng nở

Tôi trở về vấp té bởi mùi hương

Khi đi đứng giữ mùa hè rực nắng

Hoa phượng ơi đỏ rực mỗi một thời

Tôi muốn khóc nhưng không còn nước mắt

Không còn gì rơi xuống đắng bờ môi...

1988


 

CHÙM THƠ TRÍCH TỪ SỔ TAY

TẠI SAO?

Khi em giận có một giọt nước mắt

Rơi trên tay tôi êm ái mùi hương

Sao môi tôi một ngày mặn chát

Dù lưỡi cong lên thề thốt mật đường?

ĐỘC ÁC

Sao em hoá đá trong im lặng?

Tôi tê cứng lưỡi với bao lời

Chân run lúc ngã bên thềm nắng

Tôi lại được em tặng tiếng cười…

NGOẠI TÌNH

Tôi đang chết cho dù đang hít thở

Trên tóc em hương quế tuyệt vời

Người tình cũ trong em vừa sống lại

Khi tôi vừa lơ đễnh khép làn môi

TÌNH YÊU

Trời giông bão em đi dưới vòm cây trứng cá

Ngang qua nhà tôi. Và có lạnh run người?

Bỗng dưng tôi nóng bừng như ngọn lửa

Lúc thấy em vô cớ nhoẻn môi cười

BUỔI SÁNG

Tiếng chim hót thung thăng trên mái ngói

Cùng lời yêu em mang âm hưởng ngọt lành

Tôi cúi xuống hôn giọt sương buổi sáng

Ngỡ như môi chạm cả trời xanh

1987-1988


ĐỌC LẠI MỘT TRUYỆN NGẮN CỦA NAM CAO

“trăng rắc bụi trên sông và sông gợn biết bao nhiêu vàng”

đêm ân ái tràn ra ngoài tiểu thuyết

yêu là không bao giờ nói lời nuối tiếc

em cho ta nguyên vẹn một mùi hương

đứng xó chợ đầu đường

rượu uống say mềm Chó Phèo lại chửi

chửi đất, chửi trời

nhưng chỉ vọng lại dăm ba lời chó sủa

dăm ba tiếng ho khan của nhà văn lao phổi

dăm ba giọng ru hời chìm trong cơn đói

trần gian buồn bã thế này sao?

đêm đặc quánh lại

Chí Phèo cầm lưỡi dao

rạch mặt

chính lúc ấy tâm hồn ta trong sạch

một tình yêu không mua bán bao giờ

không đổi chác trên đầu môi chót lưỡi

không lọc lừa như hàng triệu bài thơ

bất chấp chê bai của một lũ văn nô

đang chễm chệ trong cung-đình-văn-học-sử

cứ nằm tênh hênh là em Thị Nở

đánh thức trong ta sự lương thiện trên đời

nhân chứng một tình yêu đắm đuối

ngoài hai còn lại bóng trăng soi…

“trăng rắc bụi trên sông và sông gợn biết bao nhiêu vàng”

thiên nhiên ấy đã làm tôi bật khóc

trước nhân cách

nhà văn

đêm nay Chí Phèo có còn ngủ ngoài sân

cùng người đàn bà mang tên Thị Nở?

gió sẽ thổi tan mọi ám khí trần gian

trước tình yêu

mọi người đều công bằng và tự do hít thở…

1988


 

THƯ GỬI CHÍ PHÈO

Đêm nay uống rượu với vầng trăng

Ta chợt nhớ trái tim mình đơn độc

Như vó ngựa bốn mùa reo lốc cốc

Ôi ta đau khi nhớ gã Chí Phèo

Thị Nở đâu rồi để chăn chiếu mốc meo

Gió lùa vào căn phòng ta nghiệt ngã

Đốt bản thảo thơ sưởi lòng đêm lạnh giá

Ngọn lửa này có nấu chín nồi cơm?

Chí Phèo ơi, ta muôn thuở biết ơn

Cái đói của anh - thời quay quắt đói

Cái ngang tàng dám cầm dao rạch mặt

Của chính anh - khi đi giữa chợ đời

Uống rượu say không gọi: Thế nhân ơi

Ta khật khưỡng chỉ gọi: - Ơi Thị Nở

Bát cháo hành suốt đời ta mắc nợ

Còn bập bềnh trôi nổi giữa vần thơ…

Ơi gã Chí Phèo của cổ-tích-hôm-qua

Ngang ngược nói, cười, chửi trời, chửi đất

Cái đói eo sèo, cái buồn mửa mật

Trăng cũng xanh xao lay lắt cuộc đời thừa

Rượu uống say rồi sao ta lại chưa bưa

Như Chí Phèo đòi làm người Lương Thiện?

Ta chỉ cần Công Bằng mà vần thơ đau điếng

Lời vừa buông ra là máu bật bờ môi

Rượu uống say rồi ta gọi Chí Phèo ơi

Nếu sống giữa ngày này thì anh sẽ sống

Như kẻ thất thời? Như người lỡ vận

Như gã làm thơ viết bằng máu của mình?

1988


 

HƯƠNG HUỆ TRẮNG

em tắm nước sông nào?

da trắng như hoa huệ

da ngon như lời kinh bát nhã

môi thơm như buổi chiều êm ả

hỡi em?

tôi đứng trước cây khế mỗi đêm

để nhìn trộm em tắm

nhưng chỉ gặp hương hoa huệ trắng

thoang thoảng bay qua

tôi trở về nhà

suốt một đêm mất ngủ

từ đó, tôi yêu hoa

muốn tặng em một đóa hoa mới nở

nhưng lại sợ

hoa không thơm như môi em

hoa không trắng như da em

và hoa không tinh khiết như em

từ đó, mỗi đêm

biết rằng khi em tắm

tôi lại tương tư

hương hoa huệ trắng

1988


 

TƯỞNG TƯỢNG

(tặng Nguyễn Thái Dương)

Nếu trúng số độc đắc thì tôi sẽ in thơ

Một tập thơ mỏng manh như lá cỏ

Tặng những người đang yêu, tôi không hề mắc cỡ

Tập thơ hiền lành như chính bản thân tôi

Anh có thể đọc thơ khi ngồi ngóng mưa rơi

Sẽ thấy tôi lạnh run nhưng cũng cười ngỗ ngáo

Chị có thể đọc thơ khi ngoài kia giông bão

Sẽ thấy tôi nhen ngọn lửa nhỏ nhoi…

Tập thơ dịu dàng như chính bản thân tôi

Tôi sẽ cho in nếu rủi ro trúng số

Thời buổi này gạo châu củi quế

Ai dám đành lòng thách đố với thơ ca?

Nói đùa chơi nẫu hứng với ba hoa

Em đừng trách tôi - cái thằng ngớ ngẩn

Ba mươi tuổi ở nhà thuê, áo cơm còn lận đận

Sao cứ đánh đu cùng vần điệu của thơ?

Có kẻ một đời chỉ dám ước mơ

Được một lần trúng vào lô độc đắc

Để mua lại những gì trôi tuột mất

Kể cả lương tâm đã bán ở chợ đời

Có người dậm chân thất vọng gọi trời ơi

Nếu trúng số một lần thôi tôi sẽ…

(Hứa hẹn làm chi sự đời đâu phải dễ

Chúng ta đang mơ những ảo-tưởng-ngoài-tầm)

Thơ thời buổi này rẻ rúng nếu đem cân

Một ký thơ có bằng nửa cân thịt sống?

Dù biết vậy nhưng tôi còn mơ mộng

Nếu trúng số thì…  tôi cũng sẽ in thơ

1988


 

NHỮNG NGÀY LÀM THƠ

(in bìa 4)

tôi làm thơ như hít khí trời để thở

như đó thì ăn, như mệt thì nằm

con tàu đi chông chênh qua vực thằm

tôi ngồi co ro gió rét lạnh căm

hỡi cô Tấm dịu dàng trong cổ tích

trái thị đầu mùa tôi lỡ cắn - sâu răng

còn nhức buốt suốt một ngày thơ dại

như những lần

trái tim tôi - em dẫm dưới bàn chân

tôi làm thơ như…

như cái gì tôi cũng không biết nữa

dốc đời cao và tôi như con ngựa

kéo khổ đau leo lên dốc mỗi ngày

này em,

tôi thao thức mỗi đêm

làm thơ không biết mệt

mây trắng phiêu du qua đỉnh trời Danrek

võng bạt tôi nằm hoài niệm cánh rừng xưa

những người lính binh nhì, binh nhất

đã sống cùng tôi một thời đi đánh giặc

hồn thơ như hoa cẩm chướng đỏ tươi

như mặt trời sáng lòa giữa ngực

tôi làm thơ như…

như cái gì chỉ có em mới biết

tôi mộng du trên trang giấy một mình

cái vắng teo không hiện lên chữ viết

đem mùa thu hoa cúc nở vô tình

như đói thì ăn như mệt thì nằm

tôi làm thơ như tôi đã sống

1986


Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson