mở mắt ra anh lại nháo nhào
không phải đội đá vá trời
nhưng anh mệt nhoài
lẻ loi một chỗ ngồi
sắp xếp lại từng con chữ
ngày ngốn hết ngày, đêm vạc mòn đêm
anh tìm kiếm ngôn từ cùng mẫu tự
tìm từng chữ
anh tập đánh vần
như đứa trẻ bước lên diễn đàn
đọc diễn văn ca ngợi ngọn lau trắng
niềm hân hoan đời sống nhẹ nhàng trôi
đêm qua bão ngang trời
anh rét run nhớ môi son đã hồng thơm ánh nến
để sáng nay thức dậy
anh lại chạy
tìm hư ảo phía xa xăm
một tinh cầu giá buốt
tâm hồn anh chẳng bao giờ ngập lụt
bởi có em ẩn hiện trong đời
ngay cả lúc mệt nhoài
vẫn là em sẻ chia lời an ủi
anh vẫn tin vẫn còn gió thổi
hương em thơm lộng lẫy trên môi
anh gọi lên sóng biếc vỗ trùng khơi
đã yêu anh như vỗ về đứa trẻ
anh gọi em như trong đời như gọi mẹ
niềm hân hoan đời sống nhẹ nhàng trôi…
L.M.Q
(nguồn: Tập san Áo Trắng 1.2014)


(nguồn: Báo SGGP XUÂN 2014)
Ghi chú:
Bài thơ này viết trong tâm trạng này: http://leminhquoc.vn/lmq/van-xuoi/nhat-ky.html?start=20
Nguyên văn như thế này:
Em rằng: "thơ của em đâu?"
Hãy nhìn mây trắng ngàn lau dặm đường
Phố khuya rừng rực mù sương
Niềm vui ngây ngất ngoài vườn cỏ thơm
Chìm trong ký ức rạ rơm
Bông hoa đã tím hương thơm nồng nàn
Gối chăn ngày nọ còn ngoan
Đằm trong trí nhớ mơn man dấu tình
Hãy nhìn bóng tối yêu tinh
Dòng men rót xuống bóng hình đan nhau
Em rằng: "Thơ của em đâu?"
Mùa vui đang Tết ngàn sau còn bền
Một ngày nắng mới vừa lên
Dấu răng giữa ngực gọi em, em là...
L.M.Q

LÊ MINH QUỐC
THƠ BẢY CHỮ
“trời hỡi, làm sao cho khỏi đói
gió trăng có sẵn làm sao ăn?”
Hàn Mặc ái tình không có Tử
vâng ạ, thưa em, Sống vĩnh hằng…
đời sống nát nhầu như bóng mây
Rimbaud khắc khoải chốn lưu đày
còn tôi lững thững như là gió
con thuyền say gió Con thuyền say
tôi chẳng thèm say chỉ muốn quên
quên người chăn gối gọi là em
thịt da rờn rợn như Đường luật
đối xứng từ ngày xuyên thấu đêm
tôi lại quay về trong cõi mê
tháng giêng hoa cúc thắm vàng hoe
kìa em áo mỏng im lìm rượu
sá gì hờn dỗi lúc xàng xê
đêm ngủ không yên giấc chẳng lành
nhịp thơ tiền chiến gọi mùa xanh
sắc hương đỏ, trắng thơm như máu
tình ái bền lâu bởi lòng thành
tôi có lòng thành của bản năng
bởi nghe sóng vỗ dưới bàn chân
ngu dại là tôi không khéo léo
ma mị làm chi chuyện nói năng
“trời hỡi làm sao…” gió chiều qua
vẫn một người đi một mái nhà
Lửa thiêng vọng mãi lời kinh nguyện
ngao ngán là tôi tựa xác trà
ngao ngán tôi đang nhớ một người
đêm dài lục bát bóng lys tươi
tôi ơi tay gối bàn tay lạnh
quạnh vắng câu thơ nhạt tiếng cười…
L.M.Q
(20.2.2013)

(nguồn: Báo Người lao động XUÂN 2014)
GHI CHÚ:
Bài thơ này viết trong tâm trạng này: http://leminhquoc.vn/lmq/van-xuoi/nhat-ky/1514-le-minh-quoc-872012.html


(nguồn: báo Thanh Niên XUÂN 2014)
Ghi chú:
Cảm hứng bài thơ này là từ bức tranh này:

Tranh sơn dầu của Chị Đẹp LÊ PHƯƠNG THẢO

(nguồn: báo Pháp luật XUÂN 2014)
Ghi chú:
Bản thảo ban đầu viết thế này: http://www.leminhquoc.vn/lmq/hoi-hoa/bai-viet/1345-le-minh-quoc-tho-tang-mot-cay-thanh-gia.html , khi in báo do vài lý do nên tác giả có "biên tập" một chút. Bản nào hay hơn?

(nguồn: Báo Phụ Nữ XUÂN 2014)
GHI CHÚ:
Bài thơ này viết trong tâm trạng này: http://leminhquoc.vn/lmq/van-xuoi/nhat-ky/1514-le-minh-quoc-872012.html

1.
Đôi lúc anh ngồi đếm sóng thời gian đang vỗ trong lòng
Nhưng không vọng lên một thanh âm nào cả
Vậy sao có lần nghe trong mơ
Ai đó vỗ về nói từng tiếng nói lạ?
Là lời bể dâu than van trên sỏi đá
Lời của bông hoa đang ứa máu ròng ròng
Lời của hoàng hôn tiếc ngày đã mất
Lời của tình nhân ẩn dụ ở sen hồng
Anh ghi lại…
Rồi giật mình thức dậy
Không thấy gì ngoài mây trắng thong dong
2.
Thấy con cá quẩy dưới ao sen lấp lánh cái đuôi vàng
Anh hào hứng vớt trên tay chiếm hữu
Chỉ riêng anh trong cái cõi nhân gian
Gìn giữ được sắc cầu vồng rực rỡ
Đừng tưởng bở
Ngửa bàn tay, anh thấy chỉ là bùn
3.
Chỉ sen mới là sen, chứ bùn chả là gì
Anh giữ lấy cánh sen, nhụy sen, lá sen và hương sen nữa chứ
Còn bùn ư? Anh giữ để làm gì?
Chả làm gì. Thì cần gì phải giữ?
Nhưng không có bùn thì cũng chả có sen
Trong phút chốc cánh sen hồng héo rủ
4.
Ngắm hoa sen, anh chỉ ngắm sen đang nở
Để thưởng thức đài sen, sắc biếc cái nhụy vàng
Chả dại gì ngắm lúc sen đã úa
Hay hớm chi. Ngắm làm chi cái lúc nó đã tàn?
Nhưng than ôi! Anh chỉ là thằng ngốc
Này thằng ngốc
Sen tàn rồi. Nhưng hương vẫn dịu dàng
Mùi hương ấy mới là sen vĩnh cữu
5.
Biển động những ngày xa em nên tình yêu giông bão
Anh thấy ngoài khơi xa đã lật cánh buồm
Thấy sóng biển điên cuồng đang phẫn nộ
Thấy chung quanh ngầy ngật một nỗi buồn
Anh làm thơ kể những điều đã thấy
Nhưng sao chẳng ai buồn?
Dẫu chỉ là chốc lát
Dẫu trong thơ đầm đìa nước mắt
Dẫu trong thơ ngập đầy tiếng khóc
Lạ không?
Lạ quái gì đâu anh phải hỏi lại lòng
Cái lòng anh có thật lòng đớn đau không đấy chứ?
Tột cùng đớn đau mới bật ra câu chữ
Chữ của tâm linh mới là chữ của ái tình
Anh chả đớn đau mà kể lể những điều đã thấy
Chả ai thấy gì ngoài trang giấy trắng tinh
6.
Biển dữ dội ra sao?
Là sóng cuồng điên thiên hạ nháo nhào?
Là gió ào ào mưa gào sấm sét?
Là gì nữa?
Là gì nữa cũng chả là gì hết
Đó chỉ là biển chết
Có những câu thơ hò hét đến hụt hơi nhưng chỉ là câu thơ chết
Như con cá ném lên thớt
Đang thở ngáp
Khổ chưa?
7.
Nhà thơ lao ra trùng dương thì khác gì kẻ phàm phu tục tử?
Chả khác gì đâu cũng thấy biển thấy trời
Thấy sóng thấy cá thấy rong thấy rêu thấy san hô thấy cả chân trời
Thấy tất tần tật nhưng giữ lại trong đời
Anh sẽ giữ lại cái gì trong muôn ngàn cái thấy?
Anh giữ cái không ai nhìn thấy
Là giọt nước kia đã lặn ở trên môi
Cả đại dương nằm trong giọt nước
Là nhà thơ anh chỉ giữ vậy thôi
Ngàn năm sau liếm môi
Vẫn mặn
8.
Trên đời này có cái gì mặn nhất?
Nước biển ư? Hay là muối của đời?
Đừng nói thế. Chính là nước mắt
Của chúng sinh lao khổ dưới gầm trời
Anh đã viết những câu thơ nhạt thếch
Bởi lòng anh nước mắt đã cạn rồi
9.
Có một ngôi sao băng vừa vút qua
Chỉ trong khoảnh khắc
Làm sao anh nắm bắt
Để giữ lại thiên thu?
Giữ lại thiên thu cái cụ thể ấy để làm gì?
Sao anh không âm mưu nắm giữ
Cái vệt ngang trời vừa lóe sáng bay đi?
L.M.Q
Trang 34 trong tổng số 38