Thoáng nhìn thấy một người “bắt mắt”, tự dưng trái tim nằm trong ngực bỗng cựa quậy, đập loạn xạ, lưỡi cứng đờ. Dù lúc ấy có muốn tuôn ra “lời lời châu ngọc” nhưng cũng cảm thấy khó khăn quá. Tuy nhiên, tùy theo bản lĩnh, mỗi người sẽ có cách tỏ tình mà theo họ hiệu quả nhất.

“Khi người bạn đời được “thăng quan tiến chức”, bạn buồn hay vui?”. Nghe thế, nhiều người buột miệng: “Ơi hay, hỏi gì lãng xẹt vậy trời? Sao lại không vui?”. Thế nhưng, có nhiều chuyện éo le, ấm ức khó thể tâm sự, chia sẻ với ai khác, dẫu bạn bè rất thân thiết. Vì thế, sau tin vui ấy, nhiều người tặc lưỡi ngâm câu thơ buồn não ruột: “Bao giờ cho đến… ngày xưa?”.

Trong góc khuất tâm hồn mỗi người, có một hình ảnh mà lúc nhớ lại, bao giờ cũng gợi về cảm giác yên ấm nhất, tình cảm nhất. Đó là những tháng ngày, cả gia đình cùng quây quần bên mâm cơm. Có thể lúc ấy nhà mình còn nghèo, bữa cơm đạm bạc nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng nói cười.

Khi đuổi theo hay đang yêu say đắm, hầu như chẳng ai tỉnh táo nhìn thấy khiếm khuyết của người kia. Với họ, “đối tượng” của mình bao giờ cũng “trên cả tuyệt vời”.
Những người đứng ngoài, do tỉnh táo hơn nên dù có buông lời nhận xét chính đáng nhưng người trong cuộc cũng dễ dãi: “Ố dào, chuyện nhỏ”. Họ bỏ ngoài tai, bởi khi yêu thông thường người ta làm theo “chỉ đạo” của cảm xúc hơn là sự tỉnh táo của lý trí.

KỶ NIỆM 89 NĂM NGÀY BÁO CHÍ CÁCH MẠNG VIỆT NAM:
Sức mạnh của ngòi bút
PN - Cho đến nay, có lẽ “nhân vật huyền thoại” Tin Tin của họa sĩ Hergé vẫn là nhà báo được nhân loại yêu thích nhất. Không yêu thích sao được khi chàng phóng viên trẻ tuổi, đẹp trai cùng chú chó Milou luôn xông xáo trên các nẻo đường “phò chính trừ tà”. Hễ nơi nào cần có tiếng nói của công lý, lập tức chàng có mặt, bất chấp mọi hiểm nguy. Liệu nhà báo chúng ta có thể hành động với tâm thế ấy không? Chắc chắn có!
Với báo Phụ Nữ, tờ báo dành cho nữ giới, dấn thân vì quyền và lợi ích chính đáng, hợp pháp của bạn đọc là điều chúng tôi tâm niệm.

Viết về cha, với nhiều người là điều khó khăn; trong khi viết về mẹ dễ dàng hơn nhiều. Nhìn bóng cây sừng sững giữa trời đất, ít ai nhận ra vẻ đẹp uy nghi, an nhiên tự tại, dám đối mặt với mưa sa bão táp.

Lúc bạn bè gặp nhau “tám” đủ mọi chuyện trên trời dưới biển, lạ thay, có người vô tình hoặc hữu ý “dìm hàng” người hằng đêm vẫn đầu ấp tay gối. Bị người thân thiết nhất “vạch áo cho người xem lưng” là nổi khổ tâm ai thấu?

Trong tình yêu hôn nhân, có những “ca” cực kỳ khó giải quyết, tưởng giải quyết dễ như ăn ốc nhưng cũng rối rắm lắm chuyện.


Đi giữa dòng đời tấp nập, có lúc gặp những gương mặt xa lạ dù họ tỏ ra thân thiện, hiền từ nhưng tôi vẫn e ngại, nghi ngờ; không dám vồn vập tay mắt mặt mừng, sẻ chia những cảm nghĩ thầm kín, dù lúc ấy rất cần một lời dỗ dành, an ủi. Biết đâu gai nhọn đang ẩn giấu trong cái bắt tay thân thiện? Biết đâu những Lý Thông, Bùi Kiệm, Sở Khanh… đang đeo mặt nạ của Lục Vân Tiên, Thạch Sanh? Sự nghi ngại ấy cũng là lẽ thường tình, bởi cuộc sống có quá nhiều bi kịch do lòng tin đặt nhầm chỗ.
Những cặp vợ chồng trẻ có lúc cãi nhau chí chóe cũng là chuyện… bình thường. “Thương nhau lắm, cắn nhau đau” kia mà. Chỉ sợ nhất là họ chẳng bao giờ cãi nhau, cứ im im, nhịn nhục, tặc lưỡi bỏ qua mọi chuyện dẫu không hài lòng vừa ý, đến lúc “chín muồi” mới nổ ra một trận “long trời lỡ đất” thì lúc ấy… vô phương cứu chữa!

Trang 49 trong tổng số 61