VĂN XUÔI Truyện dài LÊ MINH QUỐC- SÂN TRƯỜNG KỶ NIỆM - Chương 17

LÊ MINH QUỐC- SÂN TRƯỜNG KỶ NIỆM - Chương 17

Mục lục
LÊ MINH QUỐC- SÂN TRƯỜNG KỶ NIỆM
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Tất cả các trang

Chương 17

Đời sống sinh viên có khá nhiều hấp dẫn nên không có một "sự kiện" nào dừng lại lâu trong trí nhớ của mọi người . Tôi cũng vậy . Bữa cơm ngon lành ở chùa trong Chợ Lớn cũng sẽ phai đi , nếu không có chuyện tình cờ xảy ra . Tình cờ hay sắp đặt trước ? Trong những ngày cuối năm học , do đã thi gần hết các bộ môn nên chúng tôi tương đối rảnh rỗi nhiều hơn . Tối thứ bảy , bốn đứa trong phòng chúng tôi chưa kịp phân tán đi chơi , thì Phong Lan đã qua réo :

- Anh Kiệt ơi ! Mấy đứa trong phòng em mời mấy anh sang phòng bọn em chơi . Mấy khi rồng đến nhà tôm , mong mấy anh đi đông đủ , đi đúng giờ . ..

Phong Lan chỉ thập thò ngoài cửa chứ không bước vào phòng . Thằng Kiệt lật đật xỏ dép ra hỏi :

- Chuyện gì vậy Phong Lan ?

- Không có chuyện gì quan trọng đâu , chỉ ngồi nói chuyện cho vui thôi.

- Rồi , nhất trí trăm phần trăm . Bọn anh sửa soạn xiêm y rồi qua ngay.

Thế là câu chuyện chúng tôi đang bàn luận phải tạm thời thay đổi . Chúng tôi đang thảo luận để tìm ra nguyên nhân "Tại sao mối tình giữa Kiệt và Loan có nguy cơ tan vỡ ?" . Mọi người đều đồng ý cho rằng : Bạo phát thì bạo tàn ! Yêu chớp nhoáng thì chia tay cũng chớp nhoáng . Đại khái là như vậy , nhưng thằng Kiệt chưa đồng ý lắm . Hắn cứ khăng khăng lấy ánh sáng của triết học mà soi rọi vào mối tình này , chẳng hạn , hạ tầng cơ sở quyết định thượng tầng kiến trúc v .v . . . và v .v . . . nghe đến mà nhức đầu.

Trước khi đi thằng Chánh nói :

- Theo tao là qua đó mấy em sẽ đãi bọn mình một chầu cơm nguội rang với đường.

Thằng Hương vội hỏi :

- Sao mày biết như vậy ?

- Dạo này trời nóng nên sinh viên lười ăn cơm . Cơm thừa tùm lum . Nếu để lại cho nhà bếp thì uổng . Nếu đổ đi thì mang tội với Diêm Vương . Bọn con gái là chúa tính toán , mày không thấy chúng nó đem phơi khô à ?

Thằng Hương nghe giải thích vậy , reo lên :

- A , thằng Chánh thế mà thông minh , vậy là bọn mình có một chầu ăn uống ngon lành rồi.

Thằng Chánh đã nói đúng . Thông thường khi bước vào đầu năm học và cuối năm học thì cơm của anh em sinh viên bao giờ cũng thừa rất nhiều . Đầu năm học do chưa quen với những bữa ăn đạm bạc trong nhà bếp tập thể , và trong túi vẫn có xúng xính một ít tiền nên mọi người hay ăn ngoài quán . Còn về cuối năm do các môn thi không còn "đoạn đầu đài" nên những sinh viên có nhà ở Saigon thường về với gia đình , nhường lại những suất cơm đó cho những người bám trụ tại ký túc xá . Do đó , trong các bữa ăn , cơm thừa rất nhiều . Chúng tôi đã tận dụng bằng cách đem phơi khô , sau đó bỏ vào bao ni- Lông gói kỹ . Khuya khuya mỗi lần ngồi tán gẫu với nhau , bọn tôi lại đem rang cho vào một ít đường hoặc một ít xì dầu , ăn rất ngon lành . Có lẽ tối nay các bạn nữ phòng 4B cũng chiêu đãi chúng tôi như vậy chăng ? Bọn tôi hí hửng bước sang phòng của các em . Nhưng điều mong đợi đã không xảy ra . Các bạn nữ thân mến của chúng tôi , mỗi người đều đang ngồi trên giường - Đó là một "giang sơn" riêng bất khả xâm phạm của từng người . Khi chúng tôi bước vào thì chẳng thấy một ai niềm nở cả . Điều đó làm bọn tôi cụt hứng . Bốn thằng đang đứng lơ ngơ lóng ngóng , Phong Lan nói :

- Xin mời , xin mời mấy anh cứ tự nhiên an tọa . Cứ tự nhiên như đang ở phòng của mình . Xin mời.

Chúng tôi kéo ghế ngồi . Thằng Chánh ghé vào tai tôi nói nhỏ :

- Cơm rang đường để đâu mà tao không thấy ? Hay là mấy em định chiêu đãi món chè đậu xanh ?

- Có thể lắm ?

Nhưng chè cháo chưa thấy gì thì Thu An đã hỏi :

- Anh Chánh ơi ! Anh có quen với ai tên Ái Linh không ?

Chà , cái tên này nghe lạ đó nghen . Chánh ơi ! Mày chỉ có cách biến thành chim mà bay đi , hoặc chui xuống đất đi cho rồi . Thằng Chánh ngẩn tò te :

- Ái Linh nào vậy Thu An ?

- Ái Linh bạn ngày xửa ngày xưa với anh đó "Đôi ta chúng nón , đôi ta chung trường" , bộ anh quên rồi sảo

Thằng Chánh tiếp tục hỏi :

- Ái Linh này có phải nhà ở đường Bùi Viện không ?

- Em đâu có rành , bạn anh thì anh biết chứ sao mà em biết nhà cô ta ở đâu ?

Thằng Kiệt quay qua tôi thì thâm :

- Kế hoạch X .30 phá lưới đang diễn ra đó nghe mày.

Tôi im lặng , tim đập như trống chầu.

- Anh Chánh ơi ! Chắc là anh quên rồi để em đọc một đoạn thư này thì anh sẽ rõ.

Các bạn nữ của chúng tôi dường như chỉ chờ có vậy , mọi người nhao nhao lên :

- Đọc đi Thu An , đọc rõ ràng , đúng chính tả . Cấm bịa thêm.

Thu An giả vờ hục hặc ho rồi lên giọng đọc :

- "Bích Châu ơi ! Xin tự giới thiệu , tôi là Ái Linh , là người yêu của anh Quốc Chánh . Tôi viết thư này nhằm mục đích như sau : Không biết Bích Châu suy nghĩ gì mà đã tranh giành anh Chánh với tôi ? Quyển nhật ký của anh Chánh viết cho Bích Châu với bao nhiêu lời vàng ngọc là tim tôi càng tan nát bấy nhiêu".

Thu Anh đang đọc một cách du dương thì Phong Lan đã lên tiếng :

- Khoang , tạm thời dừng lại ở đó . Thay mặt cho các bạn nữ phòng 4B chúng tôi xin hỏi anh Chánh một câu : Anh với Bích Châu yêu nhau hồi nào mà lại kể cho Ái Linh người yêu của anh nghe ?

Thằng Chánh thộn mặt ra . Trán ướt đẫm mồ hôi , hắn lắp bắp :

- Ái Linh này là Ái Linh nào vậy ?

- Là Ái Linh đã viết thơ này chứ Ái Linh nào nữa !

Phong Lan đã trả lời quyết liệt như vậy , thằng Chánh quay sang cầu cứu thằng Kiệt :

- Tao không hiểu nổi tại sao có chuyện lạ lùng như vậy . Mày đính chính giùm tao coi.

Thằng Kiệt tỉnh bơ :

- Thôi mày đừng có xạo xự nữa . Ái Linh nhà ở Bùi Viện đó . Con nhỏ mà mày quen hôm về Saigon mày có nhớ không ?

Vậy là thằng Kiệt đã nhập vai kịch kọt này một cách xuất sắc.

- Quen hồi nào ?

Thằng Kiệt chưa kịp trả lời thì Thủy Đại đã nói :

- Em đề nghị anh Chánh không được làm bộ làm tịch như vậy ? Tại sao anh lại nói là không quen với Ái Linh ? Nếu không quen làm sao có thư từ sờ sờ ra đây ?

Lúc này thằng Hương mới mở miệng :

- Ái Linh là ai thì mình khoan vội tìm hiểu . Nhưng cái tìm hiểu chính Bích Châu có yêu thằng Chánh hay không ?

Cả phòng nữ cười lên rần rần . . . Thằng Chánh lại càng lúng túng :

- Nhưng quyển nhật ký này có đúng là của tui hay không ?

Thu An chìa quyển nhật ký cho thằng Kiệt thấy :

- Đây anh Kiệt xem thử có phải là của anh Chánh hay không ?

Thằng Kiệt ngước lên nhìn rồi xuýt xoa :

- Đẹp ghê , quyển nhật ký đẹp ghê . Chữ của thằng Chánh chứ còn của ai nữa.

Thằng Kiệt này đóng kịch tài thật . Đồ ba trợn . Thằng Chánh ngồi im như thóc . Tôi trông thấy hắn mím môi lại , như đang suy nghĩ một điều gì đó . Nhưng cánh con gái không để cho thằng Chánh ngồi im.

- Anh Chánh ơi ! Anh đã gặp má Bích Châu hồi nào mà anh tưởng tượng giỏi quá vậy . "Chắc má không trách anh đâu . Dù anh thấy má nhai trầu dễ thương".

Phong Lan vừa dứt lời thì Thủy Đại đã kê tiếp toa thuốc cho thằng Chánh.

- "Má mời khéo léo làm chi .

Khi anh thi sĩ biết gì xã giao .

Ôi ba giờ có là bao . Anh đớ lưỡi trước dạt dào của em ."

(Thơ Đoàn Vị Thượng) .

Bích Châu ơi ! Mày với anh Chánh tâm sự gì mà đến ba tiếng đồng hồ dữ vậy ?

Hồi nãy đến giờ Bích Châu vẫn im lặng không có ý kiến gì cả . Giữa lúc mọi người chọc quê mình như vậy , thằng Chánh tẽn tò nói :

- Thu An ơi Thu An ! Bọn em cho anh xin lại quyển nhật ký đó nghe . ..

- Không được . Tịch thu để đưa vào viện bảo tàng tình yêu.

Mọi người tán thưởng câu nói đó bằng những tràng pháo tay rôM rả . Thằng Chánh tiếp tục năn nỉ :

- Làm ơn làm phước cho anh xin lại đi Thu An.

- Ai biểu anh đưa cho Ái Linh đọc để cô ta lại gửi cho Bích Châu ? Hay là anh muốn khoe tình yêu với người khác ?

Câu nói chanh chua của Thủy Đại đã làm tan đi bao hy vọng của thằng Chánh . Tôi và thằng Kiệt chỉ biết ngồi cười khì khì . Còn thằng Hương không hiểu gì lắm cho nên chỉ biết ngồi nghe mà thôi . Tôi đoán chắc , sau khi rời phòng này về thế nào thằng Chánh cũng sẽ "bùng nổ" với bọn tôi.

Chương 18

Tiếng ve sầu bắt đầu huyên náo khu giảng đường làm át hẳn tiếng giảng bài của các thầy cô . Tôi chưa thấy cây phượng nào nở hoa . Tiếc thật . Những ngày cuối năm học bao giờ cũng trôi qua nhanh chóng . Mọi người đều muốn níu kéo lại . Tôi đang đểnh đoảng nhìn ra ngoài cửa lớp thì thằng Kiệt nói với tôi :

- Lê ơi ! Mày xem thử tao nên viết chuyện gì đáng nhớ nhất trong sổ Lưu Bút của lớp mình ?

Ở lớp tôi mỗi năm đều có một quyển sổ như vậy . Tất cả bạn bè trong lớp đều dán một tâm ảnh mình ưng ý nhất , rồi viết bất cứ thứ gì mà mình muốn viết , dài ngắn bao nhiêu cũng được . Điều đặc biệt nhất là phần "lời ngỏ" đã hai năm nay tôi đều được lớp ủy nhiệm viết , sau phần lời ngỏ đó thì bạn bè tiếp tục viết những tâm sự buồn vui của mình . Tôi bảo thằng Kiệt :

- Phần lời ngỏ trong Lưu Bút tao chưa viết mà mày định viết tiếp theo là sao ?

- Không , tao để trống vài trang trước cho mày , tao muốn viết sớm để "chuồn" sớm . Thi xong rồi tao muốn tranh thủ về nhà sớm mấy ngày . Nhớ nhà quá.

- Nhưng Thủy Đại đã đưa giấy nghỉ phép cho mày chưa ?

- Nó đưa cho tao rồi , nhưng chưa đóng dấu . Mai mốt tao lên phòng giáo vụ đóng dấu rồi về Long An luôn.

Nghe thằng Kiệt nói vậy , bỗng dưng tôi cũng thấy nhớ nhà như nó vậy :

- Mày định khi nào về , mấy ngày nữa ?

- Khoảng sáng thứ sáu là tao đi , chỉ còn ba ngày nữa thôi.

- Ừ , hay đó . Tối nay tranh thủ không cúp điện tao viết trước phần "lời ngỏ" rồi chuyển cho mày . Nhưng phần mày ghi gì thì ghi chứ đừng nhắc lại chuyện quyển nhật ký của thằng Chánh - Tao sợ lên năm thứ ba nó khó "làm ăn".

- Đồng ý ! Cuộc đời thế mà công bằng mày ạ ! Thằng Chánh suốt ngày lý luận , lý sự về tình yêu nhưng rồi chẳng được mối tình nào cả . Tao cũng vậy . Tình cờ quen nhau rồi cũng tình cờ xa nhau . Có trời mà biết được . Chỉ có mày với thằng Hương là khỏe re . Thằng Hương không tán tỉnh ai , nên nó chẳng đau khổ vì ai . Còn mày là mèo mù vớ cá rán . Từ đó tao thấy yêu người yêu mình bền vững hơn yêu người mình yêu . Có đúng không Lê ?

- Chắc vậy.

Tiết học cuối năm rời rạc trôi qua , những chữ hán , chữ Nôm với bao nét ngang dọc của thầy không còn hấp dẫn chúng tôi nữa . Đêm đó , trở về phòng của mình , tôi nắn nót nằm viết "Lời ngỏ" cho tập "Lưu Bút" năm thứ hai . Khi đưa quyển sổ cho tôi Thủy Đại dặn dò :

- Anh Lê cố gắng viết cho bay bướm một chút nhé . Viết cho hay . Những tập "Lưu Bút" như thế này đều để lại phòng truyền thống của khoa Văn , anh không được viết cà giựt đó nghen !

Tôi biết điều đó . Năm năm sau , mười năm sau khi về trường cũ tìm đọc lại những tập lưu bút này chắc hẳn là một thú vị khó quên . Sau khi uống hết một ly cà phê đậm đặc và hút gần nửa gói thuốc Đà Lạt , tôi bắt đầu viết :

NHỮNG TRÒ CHƠI CỦA KỶ NIỆM

(Lời ngỏ của Tập Lưu Bút sinh viên khoa Văn)

Tháng này ở sân trường Đại học hoa phượng đã

nở đo?

và tiếng ve gào lên những lời yêu thương buồn bã

trong tim bạn bè đã ngập đầy nắng ha.

và tưởng nhớ những trò chơi của tuổi thơ

có những dấu chân chim trên trang giấy mới

có nụ cười giấu sau năm ngón tay

có trái me chua để hộc bàn và những sợi tóc bay

bình yên trong hạnh phúc

thân ái ,

mời bạn bè hãy đi guốc cao gót hoặc mang giày

Adidas hoặc đi chân đất , hoặc đi dép cao su

đừng ngượng ngùng bước vào tập Lưu Bút

như ngày xưa đã có lần chúng mình chơi trò bịt

mắt bắt dê

ở sân trường đầy nắng gió

như ngày xưa chúng mình chơi ô quan cùng những

viên sỏi nho?

ở sau nhà xanh tiếng chim ngân

chẳng có điều chi mà bạn phải ngại ngần

khi lớp mình như ngôi nhà mở tung cửa ngo?

ta đến với nhau từ ngày tuổi nho?

ép lá thuộc bài trong vở Toán , vở Nga văn

chẳng có điều chi mà bạn phải băn khoăn

chúng ta đang chơi những trò chơi kỷ niệm

để hai mươi năm sau gội đầu còn có màu mực tím

từ dòng chữ thân quen của bè bạn học trò

buổi sáng nào thức dậy nghe tiếng chim hót tròn vo

như giọt mưa rơi hoài trên mái tóc

ta sẽ nhớ sẽ yêu những ngày đi học

những Thu An , Thủy Đại , Bùi Tân Sơn ( . . .)

mỗi khuôn mặt bạn bè là một mặt trời con

suốt bốn mùa bùng lên niềm vui mới

thân ái ,

tập Lưu Bút mời bạn bè hãy tới

hãy mang theo những con mắt buồn ngủ buồn nghê

và môi cười lúng liếng

con gái có thể đội nón ra sân đá bóng

cùng con trai chớ ngại ngùng chi

con trai có quyền đi bắt dế , nhảy lò cò hoặc bắt

bướm , bắn bi

hỡi bạn bè vô cùng thân ái

hỡi bạn bè xin đừng có ngại

lớp học chúng mình là sân cỏ tháng giêng

là những căn phòng trong khu ký túc xá sinh viên

mời bạn bè hãy đến

chao ơi ! ve sẽ kêu ve ve ve và chia tay sẽ đến

những con mắt dịu dàng có chút buồn xo ?

chúng mình sẽ làm chim và hát líu lo

khi sân trường đã ngập đầy nắng ha.

tình yêu bạn bè và màu xanh của lá

mãi xanh tươi trong lưu bút học trò

trăm ngả đường đi còn có kỷ niệm hẹn hò . ..

(KTX một đêm không cúp điện)

Khi viết xong không thấy thằng Kiệt đâu , tôi bèn đưa cho thằng Chánh :

- Mày xem qua thử tao viết như thế này bạn bè có đồng ý không ?

Thằng Chánh vừa đứng vừa đọc :

- Thôi được , cũng dễ nghe đó . Bây giờ mày đưa cho tao viết tiếp phần tao.

- Sau đó , mày chuyển qua cho thằng Kiệt . Mấy đứa con gái nôn nóng được viết trước lắm.

- Sao tao thấy buồn buồn Lê à ?

- Buồn cái gì ?

- Sắp chia tay rồi . Năm sau bọn mình đâu có còn học ở trên này nữa.

- Về Saigon có cái vui của Saigon lo gì ?

Thằng Chánh lắc đầu :

- Chắc về đó chỉ còn mày với thằng Kiệt là ở chung trong ký túc xá thôi . Còn tao thì ở nhà bà chị , còn thằng Hương thì nghe đâu nó sẽ ở nhà chú nó ở Bà Chiểu.

- Thì lâu lâu bọn mày kéo nhau vào ngủ chung phòng với bọn tao cũng được . Chứ có gì đâu mà lo xa dữ vậy ?

- Ừ nghe cũng có lý . Mày đưa quyển sổ Lưu Bút cho tao.

Trong lúc thằng Chánh viết tâm sự của mình thì tôi đi ra ngoài . Tôi đi tìm Kim Oanh . Trong khi đến chỗ hẹn với nàng thì tôi suy nghĩ lan man về những năm tháng đã đi qua . Có thể nói , đời sống sinh viên là đời sống gắn chặt với những mối tình . Ai cũng đều trải qua như vậy . Dường như tình yêu đã làm cho những ngày tháng đến trường của họ thêm thi vị , ngọt ngào lẫn chút đắng cay . Với Bích Châu , có thể tôi là người húc đầu vào tường , để rồi thu nhận lại chỉ là một con số không to tướng . Và Bích Châu , với Chánh , có thể là một kẻ đã lạc quan tếu , hay đúng hơn chỉ là một người yêu trong tưởng tượng bằng những lý luận không thực tế của mình . Còn Kim Loan , với thằng Kiệt phải chăng là sự kết hợp hai tâm hồn với nhau chỉ là sự bồng bột ? Là một thoáng trôi qua nên họ dễ dàng cắt đứt ? Đây là "kinh nghiệm" mà thực tế đã dạy bảo cho tôi . Còn với Kim Oanh ? Thoáng thấy tôi nàng đã reo lên :

- Anh thi hết các môn chưa ?

- Xong xuôi hết rồi . Còn em ?

- Cũng vậy . Nhưng anh định bao giờ về quê ?

- Năm ba ngày nữa.

Kim Oanh chợt trầm giọng xuống :

- Anh Lê nè , hay là về quê em chơi vài ngày được không ?

- Về Trà Vinh hả ?

- Ừ về nhà em chứ còn đâu nữa.

- Ba mẹ em có ý kiến gì không ?

- Sao anh lại nói vậy ? Bạn bè với nhau bộ về thăm nhà nhân dịp hè không được sao ? Hơn nữa anh chỉ ở chơi có vài ngày chứ đâu có lâu la gì đâu mà ngại.

- Em để cho anh tính lại chút nữa , anh trả lời sau.

Thật tình tôi nhớ nhà . Những ngày này mỗi đêm nằm ngủ tôi đều mơ thấy những con đường Đà Nẵng và tiếng sóng sông Hàn đã vỗ ì ầm trong giấc mơ của mình . Ôi Đà Nẵng !

- Anh Lê ơi ! Anh nghĩ sao ? Anh cho em biết để em còn nhờ người mua vé nữa.

Trà Vinh là ở đâu ? Tôi chưa mường tượng được những đường nét của thị xã này trong tâm tưởng của mình . Có thể là kênh rạch ? Là đường phố với bóng cây chìm bụi đỏ ?

- Anh về nhà em chơi , anh tha hồ được ăn trái cây , nào là vú sữa , chôm chôm , sa bu chê . . . Em sẽ dắt anh lên thăm rẫy của ba em . Chắc chắn là anh sẽ mê tít ngay.

Tôi phân vân :

- Nghe em kể thì lý thú lắm , nhưng em cho anh rủ thêm thằng Chánh đi luôn cho có bầu có bạn ?

- Liệu anh Chánh có đồng ý đi với bọn mình không ?

- Thì em với anh cùng thuyết phục chứ lo gì.

- Vậy thì tuyệt vời lắm . Anh với anh Chánh không cần phải mang theo đồ đạc nhiều , mang vài ba bộ quần áo là đủ rồi . Vậy em nhờ người ta mua cho ba cái vé xe nhe anh Lê ?

- Bao nhiêu tiền một vé ? Em nói để anh góp thêm.

- Em đủ tiền , ba má em mới gửi cho chút ít . Anh đừng bận tâm gì về chuyện đó.

Chúng tôi đi lang thang với nhau . Tôi muốn dừng lại khắc tên mình vào hàng cây mà chúng tôi đã từng dựa vào đó lúc hò hẹn . Tôi muốn nói như vậy nhưng sợ Kim Oanh cười nên thôi . Còn Kim Oanh thì bảo :

- Tối nay em đưa anh tập lưu bút anh viết cho em vài dòng nhé.

- Để làm gì ?

Tại sao tôi lại hỏi một câu ngu ngốc như vậy ?

- Để nhớ.

Trên trời bóng trăng bắt đầu nhô lên . Đêm đã khuya . Tôi đưa Kim Oanh về . Khi về đến phòng của mình , tôi cảm thấy hối tiếc về một điều dại dột của mình : Tại sao tôi không hôn nàng ? Vừa thấy mặt tôi , bọn thằng Kiệt đã nói :

- Tối nay bọn mình nấu khoai mì liên hoan chia tay.

- Mua chừng mấy ký lô ?

- Hai chục ký ăn mới đã nư.

- Trời đất , mua làm gì dữ vậy ?

Thằng Kiệt khịt khịt mũi :

- Bí mật "xem hồi sau sẽ rõ".

Bí mật gì đây ? Khu ký túc xá của chúng tôi nằm nhô lên giữa bốn bề là khoai mì . Ở đây người dân địa phương đã trồng bạt ngàn khoai mì . Màu xanh ngút tầm mắt . Nghe thằng Kiệt nói vậy , chúng tôi hùn tiền với nhau đi mua khoai mì . Thằng Kiệt với thằng Hương xách giỏ đi mua , còn tôi với thằng Chánh lo chuyện bếp núc . Tôi hỏi :

- Chánh nè , hay bọn mình nấu điện ?

- Lâu chín lắm , hơn nữa ban quản lý sinh viên phát hiện được thì gay lắm.

Tôi giật mình , đây là lần thứ một ngàn lẻ một mà chúng tôi đã vi phạm . Thông thường ngưòi ta sẽ thu bếp điện , bọn tôi phải năn nỉ ỉ ôi người ta mới trả lại . Rồi đâu lại vào đó.

- Thế thì đành nấu bằng cành tràm khô vậy !

Chỉ năm phút sau chúng tôi đã nhóm lên một bếp lửa cháy rực . Đêm sắp tàn của một năm học sao hiu quạnh quá vậy ? Bạn bè đã tản mát đâu hết rồi , đứa thì về Saigon , đứa thì về với gia đình . . . Mười lăm phút sau thì thằng Kiệt với thằng Hương trở về . Chúng nó xách theo một giỏ khoai mì đầy nhóc . Chưa ăn đã thấy nước miếng chảy ứa ra . Chúng tôi nhanh nhẹn cắt , gọt rửa sạch sẽ cho vào nồi . Đừng sốt ruột làm gì , hai mươi phút nữa sẽ có một bữa ăn tuyệt diệu . Thằng Kiệt bảo tôi :

- Mày qua bên dãy B rủ Kim Oanh qua đây chơi cho vui.

- Có rủ thêm Bích Châu , Phong Lan và các bạn nữ phòng 4B không ?

- Tùy mày.

Nghe nói đến tên Bích Châu thì thằng Chánh giật nẩy người như đỉa phải vôi :

- Thôi , chuyện tao với Bích Châu chưa giải quyết xong , tao không muốn . ..

Có lẽ nồi khoai mì đã sắp chín , tôi và thằng Hương đứng dậy đi rủ các bạn gái . Thằng Hương nói với tôi :

- Mày đã gặp em Oanh chưa ?

- Rồi.

- Vậy thì mình đừng rủ Kim Oanh làm gì nữa.

- Tại sao vậy ?

- Mày cứ nghe lời tao một lần bộ không được sao ?

Nghe thằng Hương nói vậy nên tôi gật gù đồn gý . Chúng tôi bước qua phòng 4B.

- Bích Châu có ở trong phòng không ?

Thằng Hương gõ cửa và hỏi trống không như vậy . Người mở cửa cho chúng tôi lại chính Bích Châu . Thoáng trông thấy em , tim tôi đã nhảy lên lồng ngực một cách cuống quýt . Và may mắn thay đó chỉ là cảm xúc bất chợt . . . Xin cám ơn trái tim tôi không đến nỗi da cảm lắm như tôi đã lầm tưởng . ..

- Châu ơi ! Anh Chánh có nấu một nồi khoai mì để chiêu đãi Bích Châu với các bạn phòng 4B qua ăn ngồi tâm sự với nhau.

Thằng Hương sao ăn nói huỵt toẹt vậy ?

- Trong phòng chỉ còn mỗi mình em thôi , qua một mình kỳ cục lắm.

- Kỳ cục gì đâu , bạn bè trong lớp mà Bích Châu rụt rè như thế là không được.

- Mấy anh về trước rồi chút xíu nữa em qua sau.

Thằng Hương gật gù nói nhỏ :

- Em nhớ mang theo quyển nhật ký của anh Chánh nghe . Trả lại cho Chánh chứ mấy em giữ làm gì ?

- Em giữ làm kỷ niệm được không ?

- Kỷ niệm hay là "kỷ luật" Quốc Chánh ?

Bích Châu cười . Chúng tôi bước về và bàn tính cho một trò chơi mới.

- Nè Hương , mày nghĩ là Bích Châu có đem quyển nhật ký trả lại cho thằng Chánh không ?

- Có thể sẽ trả , và chắc chắn sẽ trả chứ giữ để làm gì ?

- Mày nhớ về thông báo tin mừng đó cho thằng Chánh nhé !

Về đến phòng thì chúng tôi đã thấy hai đứa ở nhà quả là đáng khen : Nồi khoai mì thơm ngát đã nấu xong . Và cùng một lúc Bích Châu cũng đến . Chúng tôi ngồi trò chuyện với nhau rất vui vẻ . Thằng Kiệt hỏi :

- Châu ơi ! Châu à ! Em có cầm theo quyển nhật ký của anh Chánh không ?

- Có đây anh Kiệt ơi !

Bích Châu đưa ra một gói nhỏ . Có lẽ quyển sổ đã được gói giấy lại cẩn thận . Ngoài có ghi dòng chữ "Nhờ bạn Phong Lan chuyển lại cho anh Chánh".

- Lẽ ra Phong Lan cầm qua , nhưng nhân tiện em qua đây vậy xin trả lại cho anh Chánh . Mọi chuyện cũ không nên nhắc lại nữa . ..

Thằng Chánh ngồi im chẳng thấy nói gì cả . Thằng Hương có lẽ khoái điều đó.

- Vậy Bích Châu đưa cho anh để anh đưa lại cho anh Chánh . Nhưng năm sau anh Chánh tiếp tục viết như vậy nữa thì Bích Châu đừng có trả lại nữa nhé . Có đúng vậy không anh Chánh ?

- Thôi mà , đừng trêu đùa trên sự buồn bã của người khác nữa !

Tôi nói như vậy vì không muốn kéo dài không khí này nữa . Tôi chuyển sang tiết mục chính của đêm nay : Ăn khoai mì . Trên trời những ngôi sao đã thưa nhạt dần . Những ngọn gió đìu hiu chạy lào xào trên vòm cây . Tôi chợt thấy một điều xa xăm gì đó đang vọng về , có lẽ nhớ ngay nơi mà mình đang ngồi . Ngày mai , ngày mốt chúng tôi sẽ thành một sinh viên năm thứ ba . Lại thêm một tuổi nữa.

- Ăn nhiều đi Bích Châu , mừng bọn mình thêm một tuổi nữa . Lát nữa em nhớ mang một ít về cho các bạn.

- Dạ.

Đây là mẩu đối thoại duy nhất mà thằng Chánh và Bích Châu nói với nhau trong đêm này . Và ánh lửa đã tàn thì chúng tôi chia tay nhau . Bốn thằng bạn ngồi lại giữa sân trường với ngọn lửa sắp tàn , thằng Chánh cầm trên tay một kỷ niệm "thất lạc" đã trở về . Chúng tôi xé tờ giấy bọc bên ngoài , để xem em Bích Châu có viết thêm dòng chữ nào không ? Vượt qua khỏi sức tưởng tượng của chúng tôi vì đây không phải là quyển nhật ký của thằng Chánh . Một quyển sổ mới . Trang đầu tiên đã ghi nắn nót một dòng như sau : "Hy vọng với quyển sổ này anh Chánh sẽ viết lại những gì mà anh Chánh muốn viết . Chúc anh một mùa hè tươi đẹp . Bích Châu" . Thằng Chánh đọc xong tỏ vẻ tư lự . Vậy là mùa hè đã đến . Một mùa hè để chúng tôi về quê nhà , để hẹn hò và tất cả . Còn tôi , mùa hè của tôi đang trôi dạt về Trà Vinh , có đúng vậy không Kim Oanh ? Mùa hè đã đến . Ôi mùa hè đã đến vội vã và hạnh phúc biết chừng nào . ..

Tháng 2/1990

 

LÊ MINH QUỐC

Chia sẻ liên kết này...



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson