THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: THƠ TRONG SỔ TAY - Hát về những cánh rừng

LÊ MINH QUỐC: THƠ TRONG SỔ TAY - Hát về những cánh rừng

Mục lục
LÊ MINH QUỐC: THƠ TRONG SỔ TAY
Tự hỏi
Niềm vui của tuyệt vọng
Trên một bàn tay
sinh nhật
Mưa mùa thu
Ảo tưởng
Đợi
Đang vội
Đêm sinh viên
Cảm nhận SINGAPORE
Tết đến sớm
Gương mặt em
Nhớ thi sĩ Phạm Hầu (1920- 1944)
Dạ khúc
Tơ trời
Xa như tình gần
Xanh vẫn sóng
Tỏ tình với mây trời
Cũng như rượu ngọt
Thơ của một người
Hát với đất
Hà Nội vắng em
Tìm lại ngày vui
Bát Tràng
Nhật ký Cần Thơ
Huyền thoại phương Nam của người đi mở đất
Tưởng nhớ cụ Đồ Chiểu
Hiện đại của Huế
Huế, những ngày đợi nắng
Phở Bắc
Ngẫn ngơ Phan Thiết
M.S.DOS
Hát về những cánh rừng
Khát vọng tuổi hai mươi
Dạ hội của cỏ
Cũng kệ
Cỏ dại
Tất cả các trang

Hát về những cánh rừng

(kính tặng H.T. 5A2106 Pleiku - Đoàn 330 chuyển)

Ngủ võng ở rừng

Đêm mưa ngủ võng chông chênh

Võng đưa theo nhịp bồng bênh mưa hoài

Tưởng như một chiếc thuyền trôi

Qua vùng cổ tích như hồi tuổi thơ

Con chim chi cứ ngẩn ngơ

Sập sè cánh mỏng vào nhờ ngủ chung

Mong manh qua gió bão bùng

Là tấm “tăng” mỏng căng vòng bóng mưa

Hồn nhiên theo nhịp võng đưa

Là cánh lính trẻ tuổi vừa đôi mươi

Đâu đây khúc khích tiếng cười

Là đêm ngủ võng chuyện người chuyện ta

Bình yên như ngủ ở nhà

Nghiêng vai nghe tiếng súng xa vọng về…


Lá đổ

 

Cánh rừng, đồng đội và tôi

Đi qua năm tháng trong hồi chiến tranh

Lá còn xanh, tuổi còn xanh

Thủy chung cơm vắt bát canh rau rừng

Rừng chiều nhức nhối rưng rưng

“Là khi đồng đội chưa từng hôn ai

Vào lòng đất vẫn con trai” (1)

Cánh rừng thương nhớ ru hoài tình yêu

Bâng khuâng tím sắc trời chiều

Là khi lá đổ bay vèo cuối năm

Rừng che đồng đội chỗ nằm

Cuối năm rét buốt tím bầm đôi môi.

Tâm tình thương đến một đời

Dành cho rừng cũng như lời yêu em

(1) ý thơ Trần mạnh Hảo


Mùa hè 1979

 

Cái nắng quái như dao xuyên qua họng

Cổ bỏng lên. Ôi! Cơn khác. Ôi! Nắng

Chúng tôi đi rùng rùng bụi đỏ

Hái lá tai voi nhai suốt đoạn đường dài

 

Ba lô đeo vai

Súng và gạo đeo vai

Niềm tin mang trên vai

Chúng tôi hành quân trên quê hương Chùa Tháp

 

Tiểu đội mơ về cây thốt nốt

Uống từng bát ngọt lành từ tay mẹ Khmer

Những giọt mưa ào ào khi trời nổi giận

Hàng quân đi vẫn đi trong im lặng

Giọt mồ hôi rơi sèo trên đất bỏng

Đồng đội tôi khúc khích cười đùa

Khi ai đó hát câu dân ca: "Lạy trời mưa xuống"!

 

Nắng khô ran nên cong môi rát buốt

Như cánh đồng Choams’re nứt nẻ cằn khô

Giày há mõm lùa cát vào cọ sát

Chân sưng lên bọng nước bước đi rời rạc…

Nghỉ giải lao nắng xoáy bỏng da

Đồng đội tôi mơ lu nước sau nhà

Úp mặt xuống dòng sông

Ôi! ước vọng dịu dàng nằm trong cơn khát

 

Chúng tôi hành quân trên quê hương Chùa Tháp

Dù khát đắng môi nhưng cơn khát nào hơn

Em bé Khmer khát đến cháy tâm hồn

Buổi chiều hoa svai - chanti vàng rực đồi non

Thả cánh diều bay lên vòm trời thơ ấu

Cô gái Khmer khát khao bên bờ giậu

Một nụ cười bẽn lẽn trao duyên

Cô gái Khmer mắt sáng dịu hiền

Đội “cà om” ra sông lấy nước

 

Chúng tôi hành quân trên quê hương Chùa Tháp

Suốt một đời đi qua cơn khát...

 

Và rừng

 

Trong rừng nằng nặng tiếng chim

Nắng dìu dịu nắng, chiều tim tím chiều

Với rừng cháy bỏng tình yêu

Với đời xanh mãi bốn chiều thời gian.


TPHCM, 12.1985

(Nguồn: báo Văn Nghệ TP.HCM số 18.4.1985)

Ở Prêchvihia

Đường qua phố dùng dằng bụi đỏ

Cánh lính đi trong câu hát Samaki

Đỏ trong tim là nụ cười của mẹ

Dọc đường hành quân nghe tiếng mẹ thầm thì...

1985

LÊ MINH QUỐC



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson