THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: Nhặt lấy câu thơ

LÊ MINH QUỐC: Nhặt lấy câu thơ

Mục lục
LÊ MINH QUỐC: Nhặt lấy câu thơ
NHẶT LẤY CÂU THƠ
NỐT RUỒI CỦA MỘT NGƯỜI
GỌI TÊN MỘT NGƯỜI
XUÂN VỪA SANG
ĂN GIÓ
GIÓ CÒN THỔI MÃI
CŨNG NHƯ LÀ
DƯỚI MÁI TÌNH TÔI
XUÂN XANH PHƯƠNG THẢO
VÔ TƯ
SINH NHẬT EM
SAU CỦA PHÍA SAU
KÝ HIỆU
TRÌNH BÀY
THƠ CỦA MỘT NGƯỜI
CON MẮT TÔI NHÌN
VÔ NGÔN
THƠ TÌNH THÁNG GIÊNG
NHƯ LÀ HƠI THỞ
Tất cả các trang

 

hinhnay-RRR1

 

HỎI ĐÓA SEN HỒNG

 

nhớ em quá, làm sao đây mỗi sớm mai thức giấc

bàn phím reo lên từng con chữ a, b, c, d... tê điếng linh hồn

như một cậu học trò, tôi ghép lại thành tên gọi của một người gọi cho đỡ nhớ

tôi ghép lại những khoảnh khắc thời gian gặp gỡ

vẽ trong tâm tưởng một gương mặt Việt Nam

răng thì trắng, mắt thì đen và giọng nói thì sắc huyền nặng hỏi ngã

môi lại thơm, áo lụa mỏng trong chiều

những hẹn hò cà phê Ban Mê và khuya về rưng rưng tin nhắn

một góc phố Sài Gòn ngày nắng mới X.O

một chút gió Đà Lạt và giọng cười nép sau áo ấm

em ngoan và kiêu hãnh

“yêu ai, yêu chỉ một người”

quái lạ nhỉ?

tay trong tay môi trên môi tại sao còn phải nhớ?

một giọt nước trong veo

một phiến cỏ vừa dậy thì

em dịu dàng như một tờ giấy mới

ngày ngày bàn phím lại reo lên từng tiếng nói

từng tiếng gọi

đã yêu thì phải gọi

biết gọi làm sao, ăn làm sao, nói làm sao khi mỗi ngày lại nhớ?

tôi nhờ tôi hãy hỏi đóa sen hồng...

LÊ MINH QUỐC

(Báo TN 23.1.2010)



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson