THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: Gọi em

LÊ MINH QUỐC: Gọi em

 

em-Thuy

Em Thúy - sơn dầu Trần Văn Cẩn

 

GỌI EM


sáng thức dậy lại nhớ đến lời em đã nói

ngày quạnh hiu và ngày chẳng là ngày

những tin nhắn những khuya về ủ dột

những buồn phiền nặng trĩu trên tay

tôi sợ hãi gương mặt em giận dỗi

trái tim đau không thể thốt thành lời

không thể nói không thể gì cứu rỗi

ngày cũng buồn sám hối chạy trên môi

môi bập bẹ gọi tên người yêu dấu

em tôi ơi xin đừng giận nữa mà

bông hoa trắng và mây trời cũng trắng

từng ngày buồn xin lặng lẽ đi qua

xin cho tôi được nâng ngón chân ngà

và khẽ nói thương yêu màu mận chín

xin cho tôi thức dậy được pha trà

và khẽ nói, một ngày vui đang đến

xin giấc ngủ từ nay thôi chống chếnh

đừng chông chênh sợ em giận và buồn

tôi lơ đễnh bạn bè tôi ngốc dại

những nói năng vô ý rất tầm ruồng

là em giận là tôi đau đớn quá

ngày lại dài ngày lại cứ rông rênh

đời sống ạ, cho tôi xin yên tĩnh

được bình yên và gọi mãi tên em

tôi gọi em như là tôi gọi mẹ

một đức tin vĩnh viễn đó là Đời

xin cho tôi mỗi sớm mai thức dậy

được thấy em ban tặng một môi cười

được nhìn em nõn nà mười bảy tuổi

em tôi à ngày tháng tốt và tươi

tình ái ta bốn mùa tươi tốt nhé

đừng giận tôi đừng một chút nghi ngờ

tôi chẳng biết lấy gì tự vệ

ngoài niềm tin trong trẻo một câu thơ

thơ của Thảo ngày ngày như cỏ mọc

như rêu xanh bền chặt sợi tơ vàng

như con tằm mỗi ngày tôi lại nhớ

xin vỗ về giữ lấy bước chân ngoan

chân em bước và chân tôi cũng bước

từng dấu chân tin cậy rất ân cần

để từ đó mỗi sớm mai thức dậy

tôi được quỳ hôn lấy một bàn chân

tôi cúi xuống bảo rằng em Thảo ạ

van xin em thôi đừng giận nữa mà

từng ngày tháng buồn vui như nến thắp

sợi tơ vàng bền chặt mối tình ta...

 

Lê Minh Quốc

(2009)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson