THƠ Thơ phổ nhạc LÊ MINH QUỐC: Có phải em đã lớn - NGUYỄN VĂN HIÊN

LÊ MINH QUỐC: Có phải em đã lớn - NGUYỄN VĂN HIÊN

Co-phai-em-da-lon

 NẾU YÊU NHAU TRONG SÁNG THÁNG GIÊNG

 

 

 

sáng nay, em xuống phố

bềnh bồng trên tóc tiếng chim

giòn tan tiếng cười trong gió

tháng giêng

những cụm mây trời hồn nhiên

quyến rũ hơi thở con gái

tôi đứng ngẩn ngơ nhìn

chập chờn tà áo mới

hồi hộp muốn đau tim

tháng giêng ơi tháng giêng

tôi chạy rượt theo mùa nguyên đán

cớ sao giọng em cười phóng khoáng

trong trẻo như tiếng đàn dương cầm?

em mười ba còn tôi mười lăm

những bàn chân cuống quýt

bước lại gần

tôi bước lại gần nắm bàn tay

xòe ra níu lại chút hương bay

níu buổi sáng này trôi chầm chậm

đừng vội qua mau ngày nắng ấm

rượu hồng tôi rót xuống cỏ cây

đất trời chếnh choáng say

có phải sáng nay, em đã lớn

để tôi hóa kiếp làm bươm bướm

bốn mùa thong thả ngủ trên vai

để tôi ngả lưng trên đồng cỏ rất xanh

ru em bằng những vần thơ cổ tích

đôi mắt em mở tròn như viên bi ngỗ nghịch

lấp lánh mây trắng bay

tháng giêng ơi tháng giêng

tôi bắt đầu một hành trình lặng lẽ

lặng lẽ yêu em, lặng lẽ tỏ tình

như bất cứ ai yêu nhau trong buổi sáng tháng giêng

1992

LÊ MINH QUỐC

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson