THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - THƠ TÌNH - GỬI ĐÀ NẴNG (I)

Lê Minh Quốc - THƠ TÌNH - GỬI ĐÀ NẴNG (I)

Mục lục
Lê Minh Quốc - THƠ TÌNH
ĐÊM SẮP XA
NƠI EM VỀ LÀM DÂU
CHIẾC GUỐC CHIỀU MƯA
KHI EM VẮNG NHÀ
DUYÊN CON GÁI
TƠ TRỜI
THƯ MÙA HẠ
MUỘN MÀNG QUÁ ĐỖI
LÚC CHIA TAY
NGUYÊN NHÂN MẤT EM
ĐỘC THOẠI
TẶNG NGƯỜI TUỔI RẮN
GỬI ĐÀ NẴNG (I)
MỪNG TUỔI NĂM MỚI
CUỐI NĂM VỀ QUÊ CŨ
KHI EM ĐI XA
LỜI CHÀO NĂM MỚI
BUỔI SÁNG
THƠ TRÍCH TRONG SỔ TAY
BUỔI TRƯA
CHUYỆN TÌNH CỦA TÔI
CHIỀU XUỒNG TRÊN KÊNH SÌNH HÙ
MƯA HUẾ
KHI GẦN MƯỜI BẢY TUỔI
CỎ XANH
TỪ SÂN GA HÒA HƯNG ĐẾN ĐÀ NẴNG
XEM TRANH CỦA M
THƠ TÌNH TRONG TRÍ NHỚ
XE ĐẠP
SOI GƯƠNG (I)
LỜI TÌNH NĂM MỚI
PHÉP NHIỆM MẦU CỦA EM
NẾU YÊU NHAU TRONG SÁNG THÁNG GIÊNG
LỜI CẦU CHÚC
KARAOKE ĐÊM
ĐÊM MỘNG DU
ĐÊM ĐẦU TIÊN NGỦ TẠI ĐÀ LẠT
BAO DUNG NHƯ MẸ
NGƯỜI ĐÀN ÔNG RU CON
Tất cả các trang

 

GỬI ĐÀ NẴNG (I)

Tôi không phải Lorka

khi chết được chôn với cây đàn

tôi chỉ ao ước sau khi nhắm mắt

thân thể đốt cháy thành tro than

đem vung vãi khắp con đường Đà Nẵng

ngày mai cây cối sẽ mọc lên

che rợp mát những tà áo trắng

tôi thèm uống hết tiếng chim ngân

thèm rướn người lên ôm lấy trời xanh

thèm hóa thành giọt nước

lẫn chìm vào cội nguồn Thu Bồn

ngày rong chơi Sài Gòn

đêm nằm ngủ thả hồn về Đà Nẵng

tôi mơ thấy Ngũ Hành Sơn

trên đỉnh trời muôn đời nhà sư ngồi gõ mõ

lâu lắm mơ về thành phố cũ

lạc lõng mình tôi

lạ lẫm đất trời

sao trở về quê như người lạ

quê mẹ lại là khách của tôi?

tôi mơ tri kỷ dăm ly rượu

chật chội áo cơm một chỗ nằm

bạn bè đơn độc con mắt trắng

ai cười nhọn hoắt vết dao đâm?

Hoàng ơi! Nhắm mắt là tôi mơ thấy em

những hẹn hò sóng biển lênh đênh

cuộc tình của một thời ngây dại

có còn quay trở lại?

xin đừng quên tôi

hỡi thành phố lạ lùng như huyền thoại:

bất cứ ai hẹn hò trước cổng trường

sẽ đều biết làm thơ để tặng người thương

hỡi Hiền, Chiến, Lâm, Hùng, Vũ, Bảo...

hỡi quán cà phê xin dành chỗ tôi ngồi

em có những đêm mưa ướt áo

lời tự tình còn nóng bỏng trên môi?

xin đừng quên tôi

hỡi biển bờ giữ giùm trên cát trắng

những dấu chân tôi đừng cuốn ra khơi

còn mẹ già đêm nay khóc cười thầm lặng

mỗi giọt lệ cay đắng

mỗi nụ cười yên vui

đang đau nhói tim tôi

hỡi ngôi trường, hỡi kỉ niệm... mà thôi

có Đà Nẵng là tôi bất tử

sống từng ngày

yêu từng đêm

là tôi đang hít thở

với vòm trời Đà Nẵng tận chiêm bao

1990



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson