THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - THƠ TÌNH

Lê Minh Quốc - THƠ TÌNH

Mục lục
Lê Minh Quốc - THƠ TÌNH
ĐÊM SẮP XA
NƠI EM VỀ LÀM DÂU
CHIẾC GUỐC CHIỀU MƯA
KHI EM VẮNG NHÀ
DUYÊN CON GÁI
TƠ TRỜI
THƯ MÙA HẠ
MUỘN MÀNG QUÁ ĐỖI
LÚC CHIA TAY
NGUYÊN NHÂN MẤT EM
ĐỘC THOẠI
TẶNG NGƯỜI TUỔI RẮN
GỬI ĐÀ NẴNG (I)
MỪNG TUỔI NĂM MỚI
CUỐI NĂM VỀ QUÊ CŨ
KHI EM ĐI XA
LỜI CHÀO NĂM MỚI
BUỔI SÁNG
THƠ TRÍCH TRONG SỔ TAY
BUỔI TRƯA
CHUYỆN TÌNH CỦA TÔI
CHIỀU XUỒNG TRÊN KÊNH SÌNH HÙ
MƯA HUẾ
KHI GẦN MƯỜI BẢY TUỔI
CỎ XANH
TỪ SÂN GA HÒA HƯNG ĐẾN ĐÀ NẴNG
XEM TRANH CỦA M
THƠ TÌNH TRONG TRÍ NHỚ
XE ĐẠP
SOI GƯƠNG (I)
LỜI TÌNH NĂM MỚI
PHÉP NHIỆM MẦU CỦA EM
NẾU YÊU NHAU TRONG SÁNG THÁNG GIÊNG
LỜI CẦU CHÚC
KARAOKE ĐÊM
ĐÊM MỘNG DU
ĐÊM ĐẦU TIÊN NGỦ TẠI ĐÀ LẠT
BAO DUNG NHƯ MẸ
NGƯỜI ĐÀN ÔNG RU CON
Tất cả các trang
3

LỜI THƯA,

Tập thơ tình Lê Minh Quốc in xong và nộp lưu chiểu vào tháng 8.1995. Bìa là tranh của họa sĩ Đinh Cường. Anh Nguyễn Hữu Cứ (nay nhà sách Quang Minh) đầu tư toàn bộ. Thơ in khổ bỏ túi.

Năm tháng đó, hầu như tuần nào, tôi, Đoàn Vị Thượng, Trương Nam Hương, nhạc sĩ Vũ Hoàng, Nguyễn Văn Hiên, Nguyễn Ngọc Thiện… và nhiều anh em khác cũng đều có dịp xuống ký túc xá, giảng đường đọc học đọc thơ.

Còn nhớ, tôi có viết tường thuật lại những giao lưu này trên báo Phụ Nữ. Bài bao có chi tiết, sinh viên tập hợp rất đông, thậm chí họ còn leo lên cây để nghe thơ, nhạc...

Lúc này tôi cần có tập thơ nhỏ, gọn để phát hành khi giao lưu với anh em sinh viên ở các trường Đại học. Do đó, tôi chọn những bài thơ phù hợp với đối tượng này, kể cả đôi bài đã in ở những tập thơ trước.

Khi chuẩn bị in tập Thơ tình Lê Minh Quốc, từ A đến Z hỏi: “Trong đó có thơ anh đã tặng em không?”. Trả lời: “Không, vì những bài đó đã in trong tập Trong cõi chiêm bao (1989), Ngày mai còn lại một mình tôi (1990) rồi’. Cãi: “Như vậy là không được. Với tựa khác thì tùy, chứ đã là tập thơ tình của anh thì không thể không có em”. Tặc lưỡi: “Đành vậy”.

Sau này, tập Thơ Tình của Quốc (2010) cũng là những câu hỏi tương tự và cuối cùng, khôn ngoan nhất là chấp nhận yêu cầu của A đến Z.

Nay chỉ chọn những bài thơ không có trong 2 tập thơ trước.

Ôi những cuộc tình học trò, chẳng bao giờ cảm giác thơ dại và  trong trẻo ấy còn  quay trở lại.

25.IV.2012

LÊ MINH QUỐC


 

ĐÊM SẮP XA

(tặng Kim)

Đêm sắp xa có tiếng đàn dương cầm

Bay lên vòm me mùa hạ

Đàn chim rủ về xôn xao vòm lá

Em cũng về nhịp guốc bước thong dong

Đêm sắp xa như bài học vở lòng

Viết đến trang cuối cùng bỗng nhiên nắn nót

Em cầm tay tôi-dường như đột ngột

Đêm sắp xa hạnh phúc đến bất ngờ

7.1977


 

NƠI EM VỀ LÀM DÂU

Con gái Sài Gòn về làm dâu miền Trung

Có lá me rơi trên tà áo mới

Có lý ngựa ô đang theo anh đứng đợi

Đưa em về trong ngày lễ vu quy

Lá me ơi rơi hoài mãi chi

Trong lần đầu bài thơ gặp gỡ

Gió hồ Con Rùa còn xanh nỗi nhớ

Anh thương em tận cổ chí kim

Đất miền Trung không cằn cỗi tiếng chim

Em cứ hồn nhiên ra sông gánhnước

Trên lùm tre tiếng chim gù xanh mướt

Chiều quê anh đằm thắm nụ hôn đầu

Đất miền Trung thương em đến làm dâu

Tháng chín trắng trời cơn giông tầm tã

Mẹ cùng cha còng lưng cấy mạ

Để nuôi anh ăn học ở quê em

Về miền Trung em hiểu anh hơn

Anh yêu em sao cứ run giọng nói

Đất cằn khô hoa xương rồng đỏ chói

Sao mẹ chắt chiu đến cả nụ cười

Anh làm thơ lúc mẹ tuổi năm mươi

Tóc bạc trắng, đắng cay đầy phiền lụy

Cánh cò vẫn bay trong lời ru chung thủy

Nên đi xa anh nhớ mãi quê mình

Em về làm dâu đừng có ngại ngùng

Mẹ sẽ thương em suốt đời nhân hậu

Anh thương em là điều không thể giấu

Căn nhà mình ấm áp nỗi vui chung

Ơi! Con gái Sài Gòn về là dâu miền Trung

1987


 

CHIẾC GUỐC CHIỀU MƯA

Sau cơn mưa trước sân nhà tôi

Chim líu lo giấu mặt đùa trong lá

Một chiếc guốc vừa quen vừa lạ

Từ nơi đâu trôi dạt về đây?

Sau cơn mưa mây trắng nõn mây

Làm sao vô tình khi nhìn chiếc guốc

Tôi nghĩ đến môi cười thân thuộc

Cô Tấm nào trong cổ tích ngày xưa

Đi hội xuân bỗng gặp trời mưa

Vô tình sẩy chân đánh rơi chiếc guốc

Có chàng trai nào hát đùa câu quan họ

Người ơi người ở đừng về

Người ở lại cùng tôi đi tìm chiếc guốc

Dĩ nhiên họ bâng quơ chân bước

Hỏi thì thầm chiếc guốc lạc về đâu?

Riêng tôi cảm ơn cơn mưa đến ào ào

Mất chiếc guốc họ sẽ đi thật chậm

Chàng trai mộng mơ nghĩ về cô Tấm

Lời làm quen có dịp để trao

Chiếc guốc sẽ chìm vào kỷ niệm

Sẻ chia năm tháng ngọt ngào...

1986


 

KHI EM VẮNG NHÀ

Anh dỗ anh ngủ chứ sao!

Em đi vắng nắng ngã nhào mái hiên

Tưởng như nằm ở trên thuyền

Chòng chành chăn gối giường nghiêng đó mà

Mới một ngày em đi xa

Căn phòng hẹp bỗng như là rộng thêm

Anh nằm đơn độc nhìn lên

Thấy nhện giăng sợi tơ mềm lẻ loi

Ngoài sân dăm nụ mồng tơi

Cũng trăn trở nở đơn côi thẫn thờ

Anh dỗ anh ngủ hững hờ

Nhịp cầu khấp khểnh đôi bờ... vắng em

Hoa lay-ơn thức qua đêm

Cùng anh trò chuyện... gập ghềnh tương tư

Anh dỗ anh ngủ hình như

Giọng anh ngọng ngịu lời ru vụng về

Một ngày dài đến lê thê

Anh cầm nỗi nhớ vân vê một ngày

Căn phòng như rộng gấp hai

Em đi mang nửa hình hài của anh

1987


 

DUYÊN CON GÁI

Đôi khi chỉ một dấu son

Như hoa phượng đỏ lúc hôn môi người

Cũng làm ta nhớ suốt đời

Cái màu lửa cháy của thời trẻ trai

Đôi khi một thoáng hương bay

Nằm trong kỷ niệm chẳng phai bao giờ

Chiều chiều ai đứng ngẩn ngơ

Hương tóc con gái hững hờ bay qua

Đôi khi đau buốt tim ta

Con mắt ai liếc như là dao cau

Để tương tư đến ngàn sau

Mở ra trời đất yêu nhau cái nhìn

Đôi khi ta đứng lặng yên

Để cho ai cắn rầt mềm trên vai

Mưa thì ngắn nắng thì dài

Một hàm răng trắng nhớ hoài không quên

Làm duyên con gái là em

Một lần trang điểm là thêm một lần

Tôi vội vã đợi ngoài sân

Kìa em như thể thiên thần bước ra...

1987


 

TƠ TRỜI

(Tặng Khánh)

Tơ trời sao lại vướng trên môi

Tôi ngậm tóc em hay tóc tôi?

Tôi thấy tơ trời mong manh quá

Khi cầm sợi tóc vuốt ve hoài

Đất trời muôn đời đầy sương khói

Là lúc gió thổi tung tóc rối

Những sợi tơ trời bay lênh thênh

Trong trí nhớ tôi là sợi tóc em

1991


 

THƯ MÙA HẠ

Lá thư em trao tôi, nhưng lại giấu dưới một chùm hoa phượng đỏ. Con Ve nhỏ có ghen không? Em dến dịu dàng và Em đi nhẹ hơn cơn gió.

Tôi ngỡ ngàng hết một ngày sau…

Ồ! Bóng mây đầu mùa lang thang ngoài cửa lớp. Tôi đọc thuộc lá thư Em như vừa đọc lần đầu. Em khuất bóng còn để lại dư âm tiếng guốc. Gõ trên trái tim tôi rất nhẹ mà đau.

Tôi cầm lá thư Em như cầm viên xí muội. Ngọt ngào tan êm ái trên môi. Tôi hôn lá thư Em chợt thấy từng con chữ. Cũng nhún nhảy như tôi. Hay em "mến" tôi rồi?

Ngoài cửa lớp trời ơi hoa thắp lửa. Màu đỏ tinh khôi cánh phượng lả lơi bay. Ồ! Tại sao thư em đây mất chữ? Thì ra tôi giữ chiếc lá trong tay…

1985


 

MUỘN MÀNG QUÁ ĐỖI

Tặng em một mối tình

Như cành non lộc biếc

Rồi một sáng bình minh

Tôi ngỏ lời từ biệt

Thương em như con kiến

Leo cành cụt cành đa

Tháng năm dài ngớ ngẩn

Leo vào rồi leo ra

Tình yêu như sợi tóc

Để vướng chân ai về

Chia tay chưa dám nói

Con đường dài lê thê

Nếu hai mươi năm trước

Được gặp em bây giờ

Có ai mà biết được

Trong đời hay trong mơ

Cho tôi làm con đường

Đưa em đi đến lớp

Lá vàng rụng còn thương

Bàn chân ai mang guốc

Cho tôi làm trang vở

Dăm màu mực học trò

Mỗi đêm em chấm điểm

Có môi hôn hẹn hò

Có màu xanh của cỏ

Trên ngọn nắng tình đầu

Dù muộn màng quá đỗi

Tôi vẫn còn... xôn xao

1984


 

LÚC CHIA TAY

Bỗng nhiên em giận rồi sao?

Trăm lời tôi nói ngọt ngào như không!

Lại lắc lư cái bím hồng

Lại chẳng ngoảnh lại đèo bồng lời ai

Cớ sao em đến quắt quay

Giận không ra giận nghiêng vai lắc đầu

Vầng trăng của buổi tình đầu

Đang tròn trịa chẳng nát nhầu đâu em!

Phải là em đã có thêm

Một người mới - đủ để quên một người?

Và tôi đứng đợi môi cười

Sao môi tròn trĩnh biếng lười làm duyên?

Chỉ tôi đáng trách? Tất nhiên!

Em rũ áo trả luỵ phiền cho tôi

Mai kia mốt nọ xa rồi

Có ai đi, đứng, nằm, ngồi trong ai?

1987


 

NGUYÊN NHÂN MẤT EM

Ngày nào ngọc ở trong tay

Bởi ta lơ đễnh ngọc qua tay người

(ca dao)

Em - tiếng đàn dương cầm

Ngọt như cà phê sữa

Trang thơ ngày hôm qua

Tôi thả vào bếp lửa

Hôm qua mưa tầm tã

Tôi sợ lạnh ốm o

Không dám về chung ngõ

Đong đưa lời hẹn hò

Chỉ một lần không dám

Chia cái lạnh của đêm

Tôi về riêng ấm áp

Chính là lúc mất em

2.1987


 

ĐỘC THOẠI

Đó là tiếng em. Những lời huyền bí.

Sống lại trong tôi

(A. Blok)

Loạng choạng vào bờ chếch choáng âm thanh

Biển giận dữ ào ào gào tiếng sóng

Tôi hôn em mà hai môi rét cóng

Tháng ngày xa... Có lẽ, sắp chia xa

Đừng giận tôi. Ngày tháng sắp tận. Chiều tà

Dửng dưng cười như một người cay độc

Ai là biển rú gầm lên tiếng khóc

Cho vơi đi hạnh phúc lúc gần nhau?

Vầng trăng như tờ giấy cháy trên cao

Em xô đuổi làm sao tôi hái được?

Tình yêu đến không một ai biết trước

Sẽ dài lâu. Hay khoảnh khắc đi qua?

Tháng ngày xa... Có lẽ sắp chia xa

tôi hoảng hốt níu lại lời sóng vỗ

Nếu đến với nhau như trò chơi xổ số

Thì hiến dâng là một sự đãi bôi

Khi tôi vừa ghé xuống một làn môi...

29.4.1987


 

TẶNG NGƯỜI TUỔI RẮN

Này em,

ngày xưa rất xa hoặc đêm qua đầy gió

có tôi nằm trên cỏ

tưởng tượng em thơm như viên kẹo tôi cầm

thấy ngọt môi khi reo lên tiếng gọi

em quay về quấn quít tiếng chim ngân

em quay về rất nhẹ mỗi bàn chân

cỏ mượt mà dìu nhau vào mộng mị

trong giấc mơ tôi thấy em trở thành thiếu nữ

đi dạo trong công viên không gặp Mã Giám Sinh

không gặp mẹ mìn dụ dỗ vào mini hotel

em hồn nhiên dẫn tôi đi lên trời

ngôi sao như ngọn nến loé sáng mỉm cười

thắp lên ngọn lửa ấm

em thiên thần như trẻ thơ bé bỏng

trang điểm cuộc đời bằng nhạc Trịnh Công Sơn

biết đặt trên trán tôi nụ hôn

đằm thắm như người mẹ

trong giấc mơ tôi thấy em hoá thành chim sẻ

đứng hót vang ngoài mái hiên xưa

còn tôi nằm tình tự với cơn mưa

đợi giọt sữa từ trên trời rơi xuống đất

tôi thấy em quay về từ khúc ca phủ đầy khói thuốc

để bây giờ thức dậy khóc oà lên

vì cỏ còn non, sương quá ngọt

sao tôi chưa dám nói yêu em?

1993


 

GỬI ĐÀ NẴNG (I)

Tôi không phải Lorka

khi chết được chôn với cây đàn

tôi chỉ ao ước sau khi nhắm mắt

thân thể đốt cháy thành tro than

đem vung vãi khắp con đường Đà Nẵng

ngày mai cây cối sẽ mọc lên

che rợp mát những tà áo trắng

tôi thèm uống hết tiếng chim ngân

thèm rướn người lên ôm lấy trời xanh

thèm hóa thành giọt nước

lẫn chìm vào cội nguồn Thu Bồn

ngày rong chơi Sài Gòn

đêm nằm ngủ thả hồn về Đà Nẵng

tôi mơ thấy Ngũ Hành Sơn

trên đỉnh trời muôn đời nhà sư ngồi gõ mõ

lâu lắm mơ về thành phố cũ

lạc lõng mình tôi

lạ lẫm đất trời

sao trở về quê như người lạ

quê mẹ lại là khách của tôi?

tôi mơ tri kỷ dăm ly rượu

chật chội áo cơm một chỗ nằm

bạn bè đơn độc con mắt trắng

ai cười nhọn hoắt vết dao đâm?

Hoàng ơi! Nhắm mắt là tôi mơ thấy em

những hẹn hò sóng biển lênh đênh

cuộc tình của một thời ngây dại

có còn quay trở lại?

xin đừng quên tôi

hỡi thành phố lạ lùng như huyền thoại:

bất cứ ai hẹn hò trước cổng trường

sẽ đều biết làm thơ để tặng người thương

hỡi Hiền, Chiến, Lâm, Hùng, Vũ, Bảo...

hỡi quán cà phê xin dành chỗ tôi ngồi

em có những đêm mưa ướt áo

lời tự tình còn nóng bỏng trên môi?

xin đừng quên tôi

hỡi biển bờ giữ giùm trên cát trắng

những dấu chân tôi đừng cuốn ra khơi

còn mẹ già đêm nay khóc cười thầm lặng

mỗi giọt lệ cay đắng

mỗi nụ cười yên vui

đang đau nhói tim tôi

hỡi ngôi trường, hỡi kỉ niệm... mà thôi

có Đà Nẵng là tôi bất tử

sống từng ngày

yêu từng đêm

là tôi đang hít thở

với vòm trời Đà Nẵng tận chiêm bao

1990


 

MỪNG TUỔI NĂM MỚI

(Tặng Thục)

Chạy lên đồi cỏ mượt

Nằm ngủ với trăng sao

Thấy dăm con dế gáy

Tôi xin ngả mũ chào

Tôi chào lời chim hót

Đang rót uống cõi đời

Để con người lam lũ

Còn nhớ chốn rong chơi

Tôi chào những niềm vui

Sau một ngày vất vả

Còn biết đặt trên môi

Những lời ru thong thả

Tôi chào từng chiếc lá

Che râm mát chỗ ngồi

Đôi khi cô đơn quá

Xin lá khuất che tôi

Cú ngả lưng trên đồi

Đêm còn yên tĩnh lắm

Dòng sông vẫn còn trôi

Bếp lửa khuya còn ấm

Tôi đứng chào trời nắng

Cho dù lúc bão giông

Trần gian còn độ lượng

Thì cứ sống thong dong

1992


 

CUỐI NĂM VỀ QUÊ CŨ

Cánh diều bay lên vòm trời thơ ấu

Tôi nằm trong cỏ ngát hương chiều

Trở về quê cũ nghe thấy dế gáy

Cuối năm tiếng gáy cũng đìu hiu

Em có còn gánh nước dưới sông

Nhớ đem về giùm tôi vầng trăng

Thả trôi sóng sánh trong thùng nước

Để hẹn hò nhau đêm cuối năm

Cuối năm lửa cháy hoài trong bếp

Nấu bánh chưng xanh đón giao thừa

Tôi nằm nghêu ngao như trẻ nhỏ

Dăm chiếc lá khô rụng cuối mùa

Em còn xoã tóc xuống bờ vai

Thấp thoáng ngoài sân chiếc bóng gầy

Thương em tảo tần như dáng mẹ

Sao tôi để vụt khỏi tầm tay?

1985


 

KHI EM ĐI XA

Em đi giữa lúc trời mưa tạnh

Con mèo ngủ ngon dưới cây đàn

Tôi nâng mỗi phím dương cầm dậy

Mường tượng em về guốc gõ vang

Trước hiên nhà bên khóm tường vy

Tôi ngồi chờ đợi với trăng khuya

Thấy chim xao xác bay trong lá

Cứ tưởng là em mới bước về

Có hương ngọc lan rụng ngoài thềm

Tương tư giấc ngủ cứ lênh đênh

Chập chờn rất nhẹ làn hương mỏng

Giật mình lại nhớ bước chân em

Nửa ngày. Có lẽ nửa ngày xa

Vẫn ngỡ em đi, đứng trong nhà

Thức dậy soi gương tôi chợt thấy

Dáng hình em đã lặn vào da…

1987


 

LỜI CHÀO NĂM MỚI

Ngày tết không chào bằng tiếng nói

Sợ ai nghe chẳng lọt lỗ tai

Và cũng không đưa tay ra bắt

Ai chê cứng nhắc giống như cây!

Không chào bằng cách mời đi phố

Xe đạp hụt hơi chậm hơn rùa

Cô bạn xí xọn đòi xe cúp

Thì chàng lãng tử cũng chào thua

Không chào bằng cách ôm đàn hát

Ai vểnh tai nghe để chọc quê

Mượt mà giọng hát mùi mẫn vậy

Sao chẳng dự thi ka-rao-kê?

Không chào bằng cách mừng tuổi mới

Tiền bạc đem theo để lì xì

Sợ ai nguýt mắt như hỏi nhỏ

Sao nhẹ tênh kia cái phong bì?

Không chào... mà sao còn đứng đó?

Tôi ôm hoa cúc mọc trên tay

Đành im lặng tặng. Chào bằng mắt

Bất chợt ai buông tiếng... thở dài?

1994


 

BUỔI SÁNG

(tặng Sự)

Em ở trên đồi thênh thang gió

Ta muốn gửi thư lại biếng lười

Gửi một chút tình ta lên đó

Biết mình sắp hết tuổi hai mươi

Ta cố gắng dậy cho thật sớm

Soi gương không quên nhắc tên em

Ông trời cảm động làm mưa xuống

Đất lạ bao giờ ta sẽ lên?

Khi ấy, chắc em đang ngồi đợi

Gió lạnh nên cười phải mím môi?

Khi ấy, mây trời nằm trên cỏ

Muôn thuở vẫn còn mới tinh khôi?

Chắc em không nỡ nhìn ta lạnh

Nên sẽ nhen giùm ngọn lửa mềm

Rủi mai mốt nọ ta lên đó

Lơ đễnh một lần quên áo len

Và buổi sáng nay mưa bất chợt

Ta cứ thong dong bước giữa trời

Vì em sẽ gửi chùm nắng đỏ

Từ vệt son hồng trên cánh môi?

1983


 

THƠ TRÍCH TRONG SỔ TAY

GIAO THỪA

Tình nhân mới vỗ về tôi nhắm mắt

Sắp xếp tâm hồn hôn lấy hương trinh

Bỗng người cũ chen ngang vào giấc ngủ

Xốc tung chiêm bao của kẻ phụ tình

VÔ TÌNH

Trên đường đời một lần tôi vấp ngã

Có cánh tay nâng đỡ giúp tôi ngồi

Tôi suýt soa. Quên cám ơn. Là lúc

Ngẩng mặt lên. Người ấy đã đi rồi

HOA HỐNG

Có phải đêm nay tôi sẽ chết

Như gã say lộn cổ xuống dòng sông?

Dù biết vậy. Rướn người lên. Tôi thấy

Vầng trăng kia đã hóa đóa hoa hồng

1989


 

BUỔI TRƯA

Buổi trưa đầy nắng gió

Em về cầm tay tôi

Một người tình bé nhỏ

Bây giờ đã xa xôi

Trăm năm hoa cúc nhạt

Hương thanh khiết đâu rồi?

Tiếng gà trưa gáy lạnh

Dội về đến đau tim

Những con đường bình yên

Vẫn đầy tình nhân đến

Sao tôi vẫn đứng chờ

Thấy đường đi khấp khểnh

Thấy lối về gập ghềnh

Lá me trơ trẽn rụng

Rã rời rơi trong thơ

Những bài thơ mới viết

Chào đời trong xanh xao

Chưa kịp nói từ biệt

Đã vội vàng xa nhau

Chờ nhau trong huyệt lạnh

Chỉ gặp cát bụi rơi

Chờ nhau ngoài quán vắng

Điếu thuốc cháy bỏng môi

Chờ nhau trong dĩ vãng

Gặp một kiếp luân hồi

Bao giờ hoa cúc nở

Ôi mùa hạ qua rồi

Tôi vẫn còn hoảng sợ

Đi về buổi trưa câm

Tiếng gà xao xác rụng

Xuống tận chỗ tôi nằm

Hỡi tình nhân bé bỏng

Sao tôi rét căm căm

Buổi trưa đầy nắng gió

Còn nguyên mọi lỗi lầm

1988


 

CHUYỆN TÌNH CỦA TÔI

(tặng Đoàn Vị Thượng)

ngoài vườn xanh mướt tiếng chim

điệu valse du dương trong gió

mắt em sáng như mây

môi em thơm như cỏ

còn tôi như trẻ nhỏ

ngơ ngác như người câm

xin uống hết tiếng đàn dương cầm

đang vang ngân

theo nhịp chân

em bước

tôi cầm lấy lời chim reo trong lá biếc

dẫn em vào giấc chiêm bao

trong giấc mơ có âm điệu ca dao

gặp người có nhân, có nghĩa tôi muốn chào làm quen

tôi mang theo hương hoàng lan rất thơm

thổi cả mây trời vào trong tóc

tôi sẽ làm thơ tặng riêng cho em đọc

linh hồn bài thơ là sợi tóc em buông

ngày tháng yêu nhau không có nỗi buồn

chỉ giận hờn rồi quên mau trong khoảnh khắc

tôi sẽ cầm bóng hoàng hôn tím ngắt

thả vào trong đôi mắt học trò

để mỗi lúc em cười lúng liếng

tôi tưởng là chim đang hót líu lo

trải chỗ em nằm là những bài thơ

tôi ru vần điệu êm ái

như nhịp sóng để người em thơ dại

thanh thản nằm nghe chim kể chuyện tình

nghe hoa kể về nắng sớm bình minh

có gã con trai hiền như khoai sắn

thường ngồi im lặng

nhìn cô gái đánh đàn dương cầm

và âm thầm

thả lời tự tình bay qua khói thuốc

1987


 

CHIỀU XUỒNG TRÊN KÊNH SÌNH HÙ

Trên trời thăm thẳm sông sâu

Có tôi thức với chiều cao đêm dài

Mái dầm sấp ngửa trong tay

Chiếc xuồng lơ lửng chân mây cuối trời

Dòng kênh lấp lánh tiếng cười

Níu xuồng nghiêng phía chỗ ngồi của em

Tôi đâu dám nói gì thêm

Hương vú sữa rót lênh đênh dịu dàng

Nói gì tôi cũng xin khoan

Vầng trăng còn khuyết. Vội vàng làm sao?

Ỡm ờ em ngó trời cao

Tôi nhìn xuống nước xôn xao cớ gì?

Chiếc xuồng chậm rãi trôi đi

Còn tôi hoá đá ngồi lì tỉnh bơ!

Dối lòng nên lại ngó lơ

Vàng hoa điên điển vật vờ trôi theo

Phải là đêm của tình yêu

Tôi im lặng đến bao nhiêu phút rồi?

Chập chờn hương bưởi lả lơi

Gần trong gang tấc, chỗ ngồi lại xa

Tôi chèo nhịp bảy nhịp ba

Xuồng quay chong chóng... Đó là tại ai?

Con chim nào vút cánh bay

Mái dầm chạm ánh trăng gầy vỡ tan?

1987


 

MƯA HUẾ

(tặng Huỳnh Hùng)

Thơ anh viết tặng em trên bao thuốc lá

Lúc đứng trú mưa êm ả buổi chiều

Tóc và mưa bay vào môi lơi lả

Hay là em san sẻ một tình yêu?

Trời gầm lên như một con sư tử

Mưa lâu chưa hay mới bắt đầu?

Anh cũng rú lên như con mèo ướt

Sợ tạnh mưa rồi sẽ nói gì nhau?

Mưa Huế buồn như con gái Huế

Lăng tẩm triều vua úp mặt với thời gian

Chỉ có em hồn nhiên đến vậy

Xoè bàn tay đón mưa xuống dịu dàng

Anh biết chắc trời mưa rồi sẽ tạnh

Em bước về đôi guốc gõ vang

Trời hiện lên những ngôi sao lấm tấm

Huế sau mưa trăng lại mọc vội vàng

1986


 

 KHI GẦN MƯỜI BẢY TUỔI

mối tình của tôi là nghe con dế gáy

trong buổi sáng tinh khôi

em thức dậy

vừa soi gương nhìn hoa nở trong vườn

tôi đứng yên và rụt rè huýt sáo

tâm hồn thơm như áo mới trong rương

vườn nhà em lá xanh quá

quả ngọt lại thơm

nồng nàn hương tóc nữ sinh

thử hỏi sao tôi không dám nằm xuống đất

để nhớ mình tuổi mười sáu trẻ măng

thử hỏi sao tâm linh tôi choáng ngợp

dòng sông trôi còn chảy ngược lên trời

tôi đặt trái tim tôi trong lòng bàn tay

và ném lên vòm cây

ồ! trái tim tôi đã hoá thành quả ngọt

tôi không thể tưởng tượng được

lúc yêu em mà vắng lời chim hót

bài thơ tình sẽ như cỏ héo dưới chân

thì thử hỏi sao tôi còn dám mượn vở của em

hồi hộp lật từng trang

tập vở mỏng lật hoài không thấy hết

lật từng trang rồi lại lật từng trang

tôi chưa dám một lần trốn học

sao vở em mới lạ đến huy hoàng?

ki bay đi những cơn mưa nữ sinh ướt tóc

mối tình của tôi đang treo trên cây lá ngọt ngào

em có hái thì mời em... nhón gót

tôi đang hỏi mình sắp lớn rồi sao?

1990


 

CỎ XANH

Ta ngồi trên cỏ công viên

Nói yêu em vậy có phiền cỏ không?

Cỏ như một sợi tơ hồng

Ta cắn cỏ nuốt vào lòng tình ơi!

Tình tang ta nhớ một thời

Đàn ghi-ta với chỗ ngồi tương tư

Năm xưa anh gửi trong thư

Một màu cỏ úa hình như cỏ mềm

Còn yêu nên dễ chi quên

Nụ cười lỗi hẹn nằm trên nụ cười

Chỉ ai đang tuổi hai mươi

Hôn cỏ mới chạm mây trời tháng giêng

Ta ngồi trên cỏ công viên

Tình yêu bất chợt hồn nhiên bất ngờ

Cỏ xanh hơn lúc nằm mơ

Sao em vẫn cứ đợi chờ cỏ xanh?

1985


 

TỪ SÂN GA HÒA HƯNG ĐẾN ĐÀ NẴNG

Còi tàu léo nhéo réo vang

Chiều lên trên bóng sóng vàng hoàng hôn

Bàn chân tôi thả đi rong

Trở về quê cũ lại mong giang hồ

Tôi cầm dăm xác ve khô

Nghe vang vọng giọng mơ hồ tiễn đưa

Từng dòng mùa hạ như mưa

Rơi trên mí mắt sao chưa mỉm cười?

Em đừng ném nhánh hoa tươi

Sân ga bụi bặm chân người xéo qua

Sẽ làm đau buốt hồn hoa

Từng đêm réo gọi người xa trở về

Nếu tin xin chớ rủ rê

Nắng nằng nặng lặng bốn bề bấp bênh

Không gian đang ngã vào đêm

Ai cười lỏn lẻn mà quên giã từ?

Đường ray đay nghiến ngất ngư

Toa tàu nghiêng ngửa tựa như phút này

Tôi thèm được nắm bàn tay

Níu em thơ dại lại ngày sắp xa...

1994


 

XEM TRANH CỦA M

nếu không biết ước mơ

trái đất sẽ không thuộc về người đó

nếu không có tâm hồn trẻ nhỏ

ngươi sẽ không vào được nước trời

nàng đứng trong tranh siêu thoát nụ cười

từng mảng da xanh biết

thơm như sương khói chiều sông Seine

trong restaurant có lần tôi ngủ quên

và mớ gọi tên nàng

nàng lặng lẽ dỗ tôi đừng gọi nữa

từng dòng hội họa chảy qua vai

đang hoá thành sông và tôi sẽ

chết đuối ở trong giọt lệ dài

nàng cầm tay tôi như mẹ dắt con trai

đi qua những sơn dầu màu sắc

ôi Paris bây giờ tôi chạm mặt

mộng trùng lai ngày đó đã tương phùng

từ nụ cười trên một bức chân dung

giữa khuya nàng đã vẽ

và tôi như đứa bé

ước mơ ru nàng nằm ngủ trong tranh

1994


 

THƠ TÌNH TRONG TRÍ NHỚ

(tặng Tuấn, em trai)

trong hơi thở của tôi còn mang âm hưởng

dòng sông Hàn biếc xanh

nên mỗi lần cúi xuống hôn em

những nụ hôn sẽ ngọt

nên dù xa quê nhưng lời chim hót

vẫn còn ấm trong giọng nói của tôi

gió núi Sơn Trà là đà trên môi

tôi biết hát trước khi tập nói

tôi biết yêu trong lần nhìn lá mới

của vòm cây đang reo

Đà Nẵng là nguồn nước trong veo

chảy qua từng mạch máu

tôi đi giang hồ từ năm mười sáu

còn quay đầu lại nhìn Ngũ Hành Sơn

còn giữ giữa ngực vết hoàng hôn

của ngày xa Đà Nẵng

còn giữ trong mơ những vùng cát trắng

dù bữa cơm trưa chưa độn sắn, khoai lang

nhưng tôi yêu em như gió núi ngang tàng

chân bước chưa qua mà tình đã hái

môi thâm khô nhưng dịu dàng biết mấy

lúc tự tình với em

sông Hàn còn ru tôi nhịp sóng vỗ từng đêm

trong hư vô mộng mị

nên tôi thành gã làm thơ đãng trí

sống nơi này mà hồn gởi nơi kia

trái tim muôn đời nhịp đập ở nơi kia...

1992


 

XE ĐẠP

người con gái đạp xe chở theo tiếng cười trong suốt

buổi sáng tháng giêng, tôi làm chàng thi sĩ đứng dựa cột đèn

bỗng cao hứng treo sự mộng mơ trên hàng dây điện

không ngụy trang thơ tình cũng đủ sức bon chen

tôi chạy rượt theo vòng bánh xe lăn

sao mọi con đường đều chia dăm bảy ngả?

làm lạc bước nên trái tim tôi rớt nơi nào trên phố xá

em có nhặt được thì xin cất giữ giùm

cẩn thận và nhẹ tay

dễ vỡ vô cùng là nỗi nhớ tôi đây

thong thả nhịp nhàng là nhịp bánh xe quay

em có thể trải trên đường giọng cười trong vắt

để tôi thêm yêu cuốn tiểu thuyết mà mọi nhân vật

lúc hẹn hò nhau chỉ đi xe đạp

trò chuyện bằng lời như chim hót ra thơ

còn biết lòng vui không có bụi mờ

không bụi bặm lúc em đi xe đạp

từng vòng tròn lăn trên những đường dài

dòng đời thở ra không khí ban mai

tâm hồn mở ra từng ngày trong sạch

nhịp điệu làm quen chậm rãi bánh xe quay…

1993


 

SOI GƯƠNG (I)

Lần đầu em biết soi gương

Thấy hai con mắt thất thường ngó ra

Thì mình cũng giống người ta

Môi cười chúm chím vẫn là nữ sinh

Soi gương nhìn thấy bóng mình

Tưởng rằng ai đó rập rình nhìn em

Tóc mai từng sợi lênh đênh

Lả lơi theo gió bồng bềnh trên gương

Môi thơm chưa lấm bụi đường

Đỏ như trái chín sau vườn tháng giêng

Ơ kìa má lúm đồng tiền

Cười ai như muốn làm duyên học trò?

Gương soi con mắt tròn vo

Nhìn em như hỏi âu lo chuyện gì?

Thôi đừng nghĩ chuyện… vu quy

Em còn đang lớn, mùa thi đang gần

Chim chuyền lách chách ngoài sân

Trời cao bóng nắng ngã dần qua vai

Gương soi đang đặt trên tay

Em nhìn như thấy bóng ai nhìn mình

1992


 

LỜI TÌNH NĂM MỚI

(tặng Trần Hữu Bảo và Dung nhân ngày 4.6)

Nhốt hết nỗi buồn lại

Đừng thả nó đi rong

Sáng nay xuân đến sớm

Cây nhú lộc xanh non

Một mình tôi xuống phố

Chim én mới vừa bay

Lá dùng dằng níu lại

Tiếng hót rớt ngang vai

Khi cầm gọn niềm vui

Dịu dàng trong nhịp thở

Tôi thèm đám cưới tôi

Với cỏ cây đường phố

Tôi thèm hoá thành mây

Nằm mơ trên mái ngói

Để lắng nghe chim muông

Tự tình từng tiếng nói

Chao ơi thèm đám cưới

Khi em bước đến rồi

Tôi như tờ lá mới

Chờ hoài vệt son môi


 

PHÉP NHIỆM MẦU CỦA EM

trên một chuyến xe trở về tuổi thơ

con đường không có bướm vàng bay

những ngả phồn hoa đầy bụi bặm

sao chúng mình không cầm lấy ngón tay?

cầm lấy ngón tay sợ ngày mai thất lạc

tôi còn nhớ đường về

nhớ tóc em bay một ngày ngắn ngủi

nhớ em hoá thành viên xí muội

ngậm giấc mơ tan trên môi

môi ơi môi cho tôi xin tiếng cười

khoả lấp những bến bờ ngăn cách

chúng ta trở về tuổi thơ ven sông lau lách

làm cánh chim bay lên trời

rướn cổ hót khàn hơi

những lời tỏ tình tội nghiệp

muôn đời rơi vào hư không

những tách cà phê khi em chưa chồng

không bao giờ thấy đắng

trái tim tôi đã hoá thành chiếc muỗng

chìm đắm trong ly cà phê đen

mời em hãy uống

sự bình yên đã được hòa tan

ôi chuyến xe lang thang

trở về tuổi thơ không có bướm vàng

không có đôi ngựa trắng

chở chúng ta đi trên đồng cỏ xanh

và bây giờ trời hun hút nắng

em đòi tôi dừng xe

uống ly nước mía bên vỉa hè

rồi quay xe hối hả

sao chúng ta trở về vội vã

khi chưa kịp cầm lấy ngón tay?

1991


 

NẾU YÊU NHAU TRONG SÁNG THÁNG GIÊNG

sáng nay, em xuống phố

bềnh bồng trên tóc tiếng chim

giòn tan tiếng cười trong gió

tháng giêng

những cụm mây trời hồn nhiên

quyến rũ hơi thở con gái

tôi đứng ngẩn ngơ nhìn

chập chờn tà áo mới

hồi hộp muốn đau tim

tháng giêng ơi tháng giêng

tôi chạy rượt theo mùa nguyên đán

cớ sao giọng em cười phóng khoáng

trong trẻo như tiếng đàn dương cầm?

em mười ba còn tôi mười lăm

những bàn chân cuống quýt

bước lại gần

tôi bước lại gần nắm bàn tay

xòe ra níu lại chút hương bay

níu buổi sáng này trôi chầm chậm

đừng vội qua mau ngày nắng ấm

rượu hồng tôi rót xuống cỏ cây

đất trời chếnh choáng say

có phải sáng nay, em đã lớn

để tôi hoá kiếp làm bươm bướm

bốn mùa thong thả ngủ trên vai

để tôi ngả lưng trên đồng cỏ rất xanh

ru em bằng những vần thơ cổ tích

đôi mắt em mở tròn như viên bi ngỗ nghịch

lấp lánh mây trắng bay

tháng giêng ơi tháng giêng

tôi bắt đầu một hành trình lặng lẽ

lặng lẽ yêu em, lặng lẽ tỏ tình

như bất cứ ai yêu nhau trong buổi sáng tháng giêng

1992


 

LỜI CẦU CHÚC

(Tặng Tân, em trai)

Không được bỏ bạn trong cơn hoạn nạn

Huống hồ chi em sắp lấy vợ rồi

Anh mỉm cười dặn lòng đừng ngao ngán

Sao thấy buồn như mình sắp lẻ loi

Anh sắp lẻ loi còn em trọn vẹn

Đời sống em cần một bóng hình này

Một bóng mát để trăm năm hò hẹn

Đi bên nhau hết một đoạn đường dài

Anh từng được như em - rồi không rồi có

Từng song đôi rồi lại lẻ đôi

Cầu chúc em một niềm vui nho nhỏ

Không giống anh - khi rượu chạm vào môi

Không giống anh lúc thề non hẹn biển

Non chon von còn sóng biển gầm gừ

Cầu chúc em đàu đời đi cưới vợ

Hai vợ chồng gắn bó giống hệt như

Giống hệt như tình yêu có thật

Ba mẹ yêu nhau để có mặt chúng mình

Hạnh phúc này chính là giọt mật

Đang kết hoa trái ngọt mái gia đình

1990


 

KARAOKE ĐÊM

có còn không chân dung lời hát cũ

vuốt ve trên đôi môi tình phụ?

tôi thả bàn chân đi rong trên phố đêm

âm thanh karaoke bay lên

sao bịn rịn hương cà phê đen

sao tưởng nhớ đến lời chim chóc

sao tiếng đàn vỡ oà như nước mắt

tôi có còn yêu nàng không?

đêm tháng giêng trên đường phố Sài Gòn

tôi tìm kiếm từ chiếc lá thu vàng

một gương mặt nát nhàu như dĩ vãng

tiếng hát bay qua vòm trời lơ đãng

chợt hiện lên chân dung thấp thoáng

goodbye to love

hương tóc nàng thơm như dấu bụi mờ

chìm khuất sau trí nhớ

đêm đã khuya từng cung đàn run lên như cơn gió đẩy tôi chạy mà không kịp thở

tôi chay theo nhan sắc chia xa

để níu lại từng lời hát

nàng ơi đừng thả ngoài không gian

đêm nay tôi thức dậy

mới hay ngày mới nắng vừa sang

1993


 

ĐÊM MỘNG DU

(tặng Hòa)

tôi viết bản chúc thư lên cỏ cây

khi người thiếu nữ mới qua đây

gót chân chưa lấm đất

mở rộng cánh tay

cánh tay dài như một nhánh sông

chảy giữa tâm linh của chốn phiêu bồng

tôi nằm mơ và trở thành thi sĩ

chạy lên đồi cỏ xanh ngả lưng nằm ngủ

những bài thơ nhọc nhằn

chào đời đêm cuối năm

tôi lang thang phố phường Đà Nẵng

tìm kiếm lại thưở yêu em của em

tôi đã đi hết đêm

mặt trời mù không hề cho ánh sáng

rạng rỡ soi chân dung người thiếu nữ

có giọng cười thơm tho như ly rượu

rơi tuột qua tay rớt xuống nền nhà

ôi tiếng vỡ hoá thành nghìn tiếng động

âm vang trong bài thơ lúc yêu em mang theo cơn ác mộng

mơ tưởng ngày mai trên cỏ cây còn giữ lại từng dòng di chúc

ngoài sân nhà tôi lẻ loi chùm hoa cúc

dịu dàng nở hoa

khi người thiếu nữ mới đi qua...

Cuối năm 1991


 

ĐÊM ĐẦU TIÊN NGỦ TẠI ĐÀ LẠT

(Tặng Sự)

Đêm nằm ngủ với dế giun

Sương rơi tôi uống giọt buồn lạnh môi

Tiếng gà khản giọng ven đồi

Tôi đi. Tôi đứng. Tôi ngồi. Mộng du

Bốn bề cây cỏ hoang vu

Tôi nằm ngủ với mùa thu một mình

Chém con mắt liếc đa tình

Hôn Đà Lạt giữa chập chùng sương đêm

Hôn ngọn cỏ mướt chân thềm

Hôn ngôi sao đứng khóc trên đỉnh trời

Và hôn từng giọt trăng rơi

Tôi hôn tôi chạm môi tôi lúc nào?

Đêm nằm ngủ giữa đồi cao

Thơ ghi trên cỏ xin trao tặng người

Khi vừa đến tuổi ba mươi

Tôi gặp Đà Lạt biếng lười phục sinh

1988


 

BAO DUNG NHƯ MẸ

Em ngồi nhặt thóc đăm chiêu

Hạt gạo trắng giữa xiêu xiêu nắng vàng

Mượt mà mười ngón tay ngoan

Cũng như em lúc dạo đàn ghi-ta

Cầm chén cơm gạo trắng ngà

Dẻo thơm muôn hạt biết là cậy em

Làm sao anh có thể quên

Dáng ngồi của mẹ là em bây giờ

Khi anh đắm đuối với thơ

Đêm đêm cắm bút... mộng mơ với đời

Thì em chẳng nói nhiều lời

Chỉ im lặng một chỗ ngồi sau anh

Mắt sâu thẳm vẫn long lanh

Thức cùng trang giấy hoá thành ánh sao

Là tình yêu của em trao

Lặng thầm như mẹ bạc đầu lo toan

Em nghiêng xuống ngọn đèn vàng

Tóc mai sợi ngắn ngổn ngang sợi dài

Thủy chung năm tháng hao gầy

Bao dung như mẹ rót đầy đời anh

1987


 

NGƯỜI ĐÀN ÔNG RU CON

(Tặng Trương Nam Hương )

Đong đưa nhịp võng ru con

Lời tôi chậm rãi khoét mòn bóng đêm

Ông trăng lơ lửng ngoài thềm

Ầu ơ... hương cúc dịu êm đất trời

Ru con chữ đứng chữ ngồi

Nửa quên nửa nhớ mỗi lời ca dao

Võng đưa thấp, võng lên cao

Con cứ khóc. Bố làm sao bây giờ?

Ầu ơ rồi lại ầu ơ

Ru con không lẽ bằng thơ của mình?

Ngoài cửa sổ đoá hoa quỳnh

Cảm thông nên thoảng vô tình hương sang

Con nằm dọc, con nằm ngang

Lời tôi cao thấp mấy hàng so le

Tôi ru là để tôi nghe

Riêng con lại cứ khóc nhè, khóc dai

Sao không là đứa con trai

Con gái của bố khóc hoài... ghét chưa?

Ngoài sân hoa cúc ngày xưa

Sẻ chia cùng bố hương đưa chập chờn

Như là vượt núi trèo non

Ru con - tôi đã già hơn mấy lần

Cảm thông là tiếng chim ngân

Cùng ru con có một vầng trăng kia

Ngủ đi con. Đêm đã khuya...

1990

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson