THƠ Suy nghĩ về Thơ LÊ MINH QUỐC: Từ thơ đến thơ

LÊ MINH QUỐC: Từ thơ đến thơ

Mục lục
LÊ MINH QUỐC: Từ thơ đến thơ
Phát biểu về thơ
Nghĩ về thơ
Làm thơ
Chữ và nghĩa
Cái nghề đẽo chữ
Tất cả các trang

tranh-cua-LMQ

Tranh sơn dầu Lê Minh Quốc

Trong tập Tôi chạy theo thơ http://www.leminhquoc.vn/lmq/tho/tap-tho/732-toi-chay-theo-tho.html đã có khá nhiều bài thơ bày tỏ quan niệm về thơ.

Nay, tôi post thêm những bài thơ cùng chủ đề, đã in lai rai tên báo.



 

Phát biểu về thơ

 

1.

Đôi lúc anh ngồi đếm sóng thời gian đang vỗ trong lòng

Nhưng không vọng lên một thanh âm nào cả

Vậy sao có lần nghe trong mơ

Ai đó vỗ về nói từng tiếng nói lạ?

Là lời bể dâu than van trên sỏi đá

Lời của bông hoa đang ứa máu ròng ròng

Lời của hoàng hôn tiếc ngày đã mất

Lời của tình nhân ẩn dụ ở sen hồng

Anh ghi lại…

Rồi giật mình thức dậy

Không thấy gì ngoài mây trắng thong dong

2.

Thấy con cá quẩy dưới ao sen lấp lánh cái đuôi vàng

Anh hào hứng vớt trên tay chiếm hữu

Chỉ riêng anh trong cái cõi nhân gian

Gìn giữ được sắc cầu vồng rực rỡ

Đừng tưởng bở

Ngửa bàn tay, anh thấy chỉ là bùn

3.

Chỉ sen mới là sen, chứ bùn chả là gì

Anh giữ lấy cánh sen, nhụy sen, lá sen và hương sen nữa chứ

Còn bùn ư? Anh giữ để làm gì?

Chả làm gì. Thì cần gì phải giữ?

Nhưng không có bùn thì cũng chả có sen

Trong phút chốc cánh sen hồng héo rủ

4.

Ngắm hoa sen, anh chỉ ngắm sen đang nở

Để thưởng thức đài sen, sắc biếc cái nhụy vàng

Chả dại gì ngắm lúc sen đã úa

Hay hớm chi. Ngắm làm chi cái lúc nó đã tàn?

Nhưng than ôi! Anh chỉ là thằng ngốc

Này thằng ngốc

Sen tàn rồi. Nhưng hương vẫn dịu dàng

Mùi hương ấy mới là sen vĩnh cữu

5.

Biển động những ngày xa em nên tình yêu giông bão

Anh thấy ngoài khơi xa đã lật cánh buồm

Thấy sóng biển điên cuồng đang phẫn nộ

Thấy chung quanh ngầy ngật một nỗi buồn

Anh làm thơ kể những điều đã thấy

Nhưng sao chẳng ai buồn?

Dẫu chỉ là chốc lát

Dẫu trong thơ đầm đìa nước mắt

Dẫu trong thơ ngập đầy tiếng khóc

Lạ không?

Lạ quái gì đâu anh phải hỏi lại lòng

Cái lòng anh có thật lòng đớn đau không đấy chứ?

Tột cùng đớn đau mới bật ra câu chữ

Chữ của tâm linh mới là chữ của ái tình

Anh chả đớn đau mà kể lể những điều đã thấy

Chả ai thấy gì ngoài trang giấy trắng tinh

6.

Biển dữ dội ra sao?

Là sóng cuồng điên thiên hạ nháo nhào?

Là gió ào ào mưa gào sấm sét?

Là gì nữa?

Là gì nữa cũng chả là gì hết

Đó chỉ là biển chết

Có những câu thơ hò hét đến hụt hơi nhưng chỉ là câu thơ chết

Như con cá ném lên thớt

Đang thở ngáp

Khổ chưa?

7.

Nhà thơ lao ra trùng dương thì khác gì kẻ phàm phu tục tử?

Chả khác gì đâu cũng thấy biển thấy trời

Thấy sóng thấy cá thấy rong thấy rêu thấy san hô thấy cả chân trời

Thấy tất tần tật nhưng giữ lại trong đời

Anh sẽ giữ lại cái gì trong muôn ngàn cái thấy?

Anh giữ cái không ai nhìn thấy

Là giọt nước kia đã lặn ở trên môi

Cả đại dương nằm trong giọt nước

Là nhà thơ anh chỉ giữ vậy thôi

Ngàn năm sau liếm môi

Vẫn mặn

8.

Trên đời này có cái gì mặn nhất?

Nước biển ư? Hay là muối của đời?

Đừng nói thế. Chính là nước mắt

Của chúng sinh lao khổ dưới gầm trời

Anh đã viết những câu thơ nhạt thếch

Bởi lòng anh nước mắt đã cạn rồi

9.

Có một ngôi sao băng vừa vút qua

Chỉ trong khoảnh khắc

Làm sao anh nắm bắt

Để giữ lại thiên thu?

Giữ lại thiên thu cái cụ thể ấy để làm gì?

Sao anh không âm mưu nắm giữ

Cái vệt ngang trời vừa lóe sáng bay đi?

(nguồn: tạp chí Nhà văn)

 

LÊ MINH QUỐC


 

Nghĩ về thơ

 

Bấy lâu cửa đóng then cài

Bịt tai nhắm mắt miệt mài với thơ

Tâm không bợn chút bụi mờ

Trí không náo động chín ngờ một nghi

Nhịp đời nhẵn nhụi phẳng lì

Nhịp yêu tròn trịa chu vi rạch ròi

An toàn đến thế thì thôi

Thôi thì thơ cũng cọc còi tong teo

Tâm không vật vã eo sèo

Trí không giông bão cheo leo bụi hồng

Đừng đợi mà cũng đừng mong

Câu thơ khỏe mạnh sống trong cõi người

 

LÊ MINH QUỐC


Làm thơ

 

Chữ san sát chữ như non

Chữ sum vầy chữ tuôn dòng suối reo
Bể dâu giọt lệ trong veo

Hiện lên tâm chữ còn theo con người

2002

LÊ MINH QUỐC


 


Chữ và nghĩa

Từng ngày sa mạc đi hoang

Ngàn cơn mưa đổ điêu tàn xuân xanh

Hoa thơm trái ngọt cây lành

Ham vui chốn nọ thập thành chỗ kia

Sáng khuya chiều tối là bia

Ngất ngư thi pháp chia lìa thi ngôn

Khác nào lấp biển dời non

Mê chữ đến chết chữ còn bám theo

Ngàn cơn mưa đổ cái vèo

Trùng trùng bóng chữ trong veo cái ào

Ngày vui lang chạ qua mau

Dẫu đang thể nghiệm từ câu đến vần

Bây giờ tôi vẫn thanh tân

Bởi trong già cỗi có lần xuân xanh

2003

LÊ MINH QUỐC


Cái nghề đẽo chữ

Thở phào xong một bài thơ

Trống trơn trống rỗng trống trơ linh hồn

Thơ tươi roi rói chưa mòn

Cái nghề đẽo chữ,chữ còn bám theo

Hồn thơ gió cuốn bay vèo

Lấm lem cát bụi lộn lèo bến sông

Tưởng chừng bắt gặp hư không

Tâm thần vắt kiệt từng dòng phun ra

Chập chờn rờn rợn thịt da

Như xuân nữ hóa đàn bà phút giây

Hồn thơ cầm gọn trong tay

Mở ra đã thấy hao gầy nhân duyên

Mỗi bài thơ - một căn duyên

Trăm phút tỉnh, một phút điên nháo nhào

Ngã nghiêng thiên sứ trên cao

Ngẫu nhiên biến hóa nhập vào tâm linh

Mê man mơn mởn một mình

Soi gương lại gặp yêu tinh, thiên thần

Tương lai xa, quá khứ gần

Bóng, hình lẫn lộn bần thần ngó nhau

Thơ đi trước, tôi theo sau

Gặp nhau là lúc xa nhau cuối trời

Tôi đang đi thấy tôi ngồi

Ngỡ ngàng hội ngộ cõi người âm dương

Mỗi bài thơ - một yêu thương

Đoạn trường rơi xuống thiên đường vớt lên

Chưa kịp nhớ đã vội quên

Mưa ướt đất nắng lại lên tuần hoàn

Biển im lặng. Núi âm vang

Hồn thơ ai vọc dọc ngang nhập nhòa?

Từng dòng từng chữ ứa ra

Lành lạnh sau gáy thấy mà như không...

1998

LÊ MINH QUỐC

(nguồn:

http://nhavantphcm.com.vn/le-minh-quoc-deo-chu-va-nghia.html)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson