Thơ VẠN LỘC

 

Nhà thơ Vạn Lộc - hội viên Hội Nhà văn Đà Nẵng, đồng hương với tôi. Chị đã in nhiều tập thơ như Chút riêng tư, Vòng tay mẹ, Gió Thổi Từ Đông Yên,  Lá thức... Đọc thơ chị, có lần GS Vũ Khiêu nhận xét: "Lời thơ trong sáng và rất giản dị đã chứa đựng những cảm xúc sâu sắc, những suy tư thầm kín".

vanlocR

Với những bài thơ này, chọn từ bản thảo của chị vừa email đến trang web www.leminhquoc.vn, tôi tin sẽ có nhiều người yêu thơ đồng cảm.

L.M.Q

XII.2012

 

Thường trú

 

Suốt một đời lưu lạc

Tạm trú nơi địa cầu

Rồi đến ngày mãn số

Biết thường trú nơi đâu?

 

Thăm vườn mẹ

 

Con về thăm khu vườn mẹ

Nắng tàn le lói ngọn tre già

Giàn trầu úa, hàng cau chừ đã cỗi

Hoàng hôn đâu dáng mẹ vào ra?

 

Trăng và bóng

 

Dưới dòng sông xanh biếc

Một bóng trăng đơn côi

Trên cao trăng nhìn xuống

Cứ ngỡ mình đủ đôi

 

Chiếc gương soi

 

Chiếc gương ngày ấy có anh

Soi chung, vẻ mặt tươi xinh hồng hào

Anh đi vắng tự hôm nào,

Mình em soi thấy xanh xao cả người.

 

Lời cây nến

 

Hãy cho tôi chút lửa

Trao ánh sáng cho người

Không cháy thành ánh sáng

Ý nghĩa chi cho đời?

 

Tìm  anh không gặp

 

Tìm đến thăm anh mà chẳng gặp

Viết lời thư nhắn, dạ nao nao

Có con chim hót nơi đầu ngõ

Cứ ngỡ anh đang cất tiếng chào.

 

Với bóng

 

Thắp lên ngọn nến nhỏ

Chiếc bóng in trên tường

Nhìn nhau mà chẳng nói

Chợt thấy lòng thương thương.

 

Que diêm

 

Đầu que diêm bật cháy

Đem lửa tặng nhân gian

Thân que tàn vất bỏ

Không một lời kêu than.

 

Ngũ Hành Sơn

 

Ngắm Ngũ Hành Sơn đẹp sững sờ

Thì ra! Tạo hóa cũng làm thơ

Biển ôm triền sóng giao lời ước

Núi kéo chân mây hẹn ý chờ

Non nước tinh hoa châu với ngọc

Sắc màu huyền diệu thực và mơ

Thẹn thùng thạch nhũ khô nguồn sữa

Mới biết người xưa khéo ỡm ờ…

 

V.L

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson