Thơ ĐOÀN THẠCH BIỀN

Trong một trang tùy bút tài hoa, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường có viết một câu mà tôi còn nhớ, đại khái, ông không thể tưởng tượng được, nếu một sớm mai thức dậy ở Huế, lại thấy dòng sông Hương biến mất. Vẫn biết mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng tôi cũng có thể nói rằng, tôi không thể tượng tượng nổi, nếu ngày kia lật lại trang viết của nhà văn Đoàn Thạch Biền mà nhân vật không còn xưng hô “ông” và “em” nữa.

Đó “đặc sản” của văn xuôi Đoàn Thạch Biền.

Doan-thach-bien

Nhà văn Đoàn Thạch Biền qua nét vẽ họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi

Còn thơ?

Nhà văn Đoàn Thạch Biền làm nhiều thể loại thơ. Đủ sức in một tập ra tấm ra miếng. Nhưng đến nay vẫn chưa. Là người em thua anh đúng một con giáp, là người bạn cùng khề khà đối ẩm chừng ba mươi năm nên tôi được đọc khá nhiều thơ anh. Hay nhất vẫn là thơ năm chữ. Loại ngũ ngôn, thoạt đầu tưởng dễ, nhưng tìm chỉ năm chữ đắc địa đứng chung một câu là điều không dễ. Mỗi bài thơ năm chữ của anh đều gọn gàng một tứ thơ. Chỉnh chu. Và Đẹp. Đẹp bởi chi tiết thô ráp của đời sống. Thêm một giọt nữa là thừa. Thiếu một giọt nữa là thiếu. Rót rượu như thế, nhà văn Nguyễn Tuân dùng cụm từ bay bướm “bồng mắt thỏ”, phải là những tay danh tửu hảo hán. Đọc chùm thơ này của nhà văn Đoàn Thạch Biền, tôi liên tưởng đến điều đó dẫu vẫn biết mọi sự so sánh đều khập khễnh.

Chẳng hề gì.

L.M.Q

XI.2012

 

 

GỬI CÁC CHÚ DÔNG Ở PHAN RÍ

(Tặng Sơn, Thạch, Nghĩa, Võ)

 

Năm năm ở Phan Rí

Ta là kẻ không nhà

Cám ơn các chú dông

Giúp ta quên đường xa.

 

Bạn bè quanh bữa nhậu

Rượu uống chay nhạt phèo

Nếu vắng mặt các chú

Lòng ta cũng buồn theo.

 

Xưa ở nơi động cát

Các chú giỡn mặt trời

Còn ta nơi quán trọ

Cũng giỡn bóng mình chơi.

 

Nay chiến tranh đã dứt

Bị đuổi ra khỏi hang

Các chú chạy quanh quẩn

Còn ta đi lang bang.

 

Gặp nhau ngày mưa lạnh

Tình thân vẫn đậm đà

Các chú tuy không nói

Nhưng chắc hiểu bụng ta.

 

Cùng một thân ốm nhách

Giữa đời to lớn này

Ta cũng như các chú

Chỉ là chút mồi cay.

 

Năm năm ở Phan Rí

Tưởng như đây là nhà

Giờ đành phải ly biệt

Lòng ta cũng xót xa.

 

Hẹn mai sau gặp lại

Động cát phơi xương tàn

Ta ở cùng các chú

Hớp những giọt sương tan.

 

1976

 

NGỒI QUÁN

(Tặng Vũ Hữu Định)

 

Đã bao lần ngồi quán

Đâu phải riêng chiều nay

Vậy mà bạn cụng nhẹ

Một ly ta đã say.

 

Hả hê bạn cười lớn

Chê ta chỉ phá mồi

Đời đâu nhiều đồ nhắm

Nên tập nhậu chay thôi.

 

- Còn rượu không chủ quán

- Dạ thưa còn hũ đầy

Nhẩm tính tiền túi hết

Bạn giả đò nói say.

 

Nghĩ mình đang lúc rách

Đành chịu thua người xưa

Không có áo cừu bán

Đãi bạn uống cho bưa.

 

Rượu nhiều khi cũng lạ

Đổi thay theo lòng người

Không hứng làm mười xị

Mặt vẫn như đười ươi.

 

Mấy khi cơn vui bốc

Một ly cho tình nồng

Mai sau gặp uống đã

Nhưng biết cười nổi không?

 

Chiều trên mái tôn thấp

Lả lả bóng tối về

Ta theo bạn rời quán

Nghe trong lòng tê tê…

Đà Nẵng 1976.

 

MƯA TRÊN BẮC CẦN THƠ

 

Nép mình vào góc bắc

Tránh cơn mưa vỡ oà

Mưa trắng bờ. Sông rộng

Như lòng người chia xa.

 

Vuốt mặt dính đầy gió

Phủi cho chút lạnh bay

Sông không dâng đầy mắt

Sao ướt mèm đôi tay?

 

Mưa như em tàn bạo

Quất trí nhớ một người

Sông Hậu ngầu mắt đỏ

Ngóng bờ xanh xa xôi.

 

Mưa nhoè chiều chủ nhật

Qua sông. Thứ hai rồi

Ở vòm trời sáng đó

Mưa cũng vừa quên tôi.

 

1995

 

THÁNG 7, VỀ ĐÀ NẴNG

 

Tôi về không kịp nữa

Mùa hạ vừa qua rồi

Sân trường xanh lá phượng

Không hoa. Chỉ gió thôi.

 

Tôi về không kịp nữa

Tuổi trẻ bỏ đi rồi

Phiến đá hiên nhà cũ

Cũng lạ lẫm chân tôi.

 

Tôi về không kịp nữa

Chuyến phà đã giữa dòng

Tôi làm sao níu được

Tìm chỗ nào qua sông ?

 

Tôi về… hình như sớm

Mùa thu đâm hững hờ

Và mắt ai cũng vậy

Cố cười lên, tôi ơi!

1996

 

HUẾ CỦA MỘT NGƯỜI

 

Đã nhiều lần đến Huế

Vẫn lạ như lần đầu

Sông Hương lơ đãng chảy

Nắng tím vướng chân cầu.

 

Đi dưới tàng cây muối

Không thấy hoa trên cành

Mai này trong trang viết

Muối xanh màu lá xanh.

 

Ngồi đò nghe ca Huế

Cứ tưởng như nghe đài

Lim dim mơ o nớ

Mưa tóc dài qua vai.

 

Ăn vài ly chè hẻm

Ngọt lịm quên đường về

Cũng may quán bún Mệ

Ớt cay như câu thề.

 

Tịnh Tâm sen tàn hết

Lẩn khuất hương cỏ bay

Vẫn chưa hiểu Huế được

Sao lựa lời chia tay?

2000

D.T.B

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson