GẶP MẶT ĐỒNG ĐỘI D 8, E 29, F 307, QK 5

 

bodoi1

bodoi-2

 

ĐOÀN TUẤN: AN-LUNG NĂM 1981


Những dãy núi con đường và vị trí các C

Như đồ vật trong nhà, tôi nhớ

Bao đồng đội thành cây rừng ở đó

Mỗi gương mặt bạn bè một địa chỉ không quên

 

Dũng đi phục mùa mưa xé túi quần hun muỗi

Cởi áo ra mình đắp chóng sáng hơn

Mạc Văn Tướng trèo cây bắn B41

Mười hai giờ đêm ăn cháo khỉ xì xòm

Lính 71 đào hầm, lính 80 nạp đạn

Có điều gì tin cậy chở che nhau

Bên cửa hầm dáng bạn ngồi đan rổ

Lá lồ ô vàng thơm sắc rơm phơi

Mùa khô ấy áo bạc theo suối cạn

Ai nhắc mình vò áo nhẹ tay thôi

 

Mặt chúng tôi gầy như gương mặt núi

Hào phóng như trời xanh

Tính thẳng như nòng súng

Ăn cơm cục

Uống nước đục

Hồn như sông in mây trắng vô tư

Chúng tôi ngủ

Như chim nằm trên lá

Chúng tôi đi

Sông suối ngẩn ngơ nhìn

Tên chúng tôi chỉ cỏ cây nhớ nhất

Mỗi tuổi quân sống gấp mấy tuổi đời

Ôi mảnh đất An-lung không một người dân ở

Đôi dép này nguyện in tiếp hoa văn...

 

Những trận đánh chim không còn chỗ ở

Chúng tôi mấy ai bị đạn thẳng bao giờ

Nhưng vết thương giữa địa hình nhức nhối

Đồng đội tôi ngã xuống chỉ vấp mìn

Địch buộc vào thân cây dây mảnh tơ ngang ngực

Lưng ống chân lá cỏ xùm xòa

Trái mìn vấp nẩy ngang người mới nổ

Hoa sâm cỏ bên đường gục xuống hạt máu khô

Nai bị thương càng giãy mìn càng nổ

Bạn tôi bị nhiễm trùng nhựa hóa học, cao su...

 

Nắng bóc da như thân cây bóc vỏ

Chân dầm mưa sáu tháng tổ ong tàng

Chúng tôi giữ con đường thở cuồn lên bụi đỏ

Ai nghĩ chiếc cần câu để phát hiện dây mìn

Đoàn xe phóng gió vít cong cành lá

Hai ngón tay đưa lên miệng vội vàng

Thương bạn bè mà không dám đỗ

Giữa mịt mùng ném xuống nắm thuốc rê

Hoàng hôn kéo con đường dài hun hút

Nằm mơ màng khói thuốc thảnh thơi bay

Gió mơn man những dấu chân tin cậy

Một dòng sông đâu đó hát trong lòng

 

Ơi con suối Anh-cheng

Giống ngõ nhà mình quá

Những đêm mưa Đồi Đá

Mơ một chỗ nằm thôi

Có buổi hoàng hôn úp mặt vào trảng cỏ

Không dám nhìn đường uốn ngọn khói phum

Đêm gài màn cứ ngoảnh qua ngoảnh lại

Ngỡ mẹ ngồi đập muỗi đâu đây

Chiều qua phum hỏi đùa xin đứa trẻ

Đèo ba lô lên núi sống với mình

Thằng bạn cùng trường

Nhận được tin nó vừa cưới vợ

 

Bao cuộc đời bình thường trên điểm tựa

Chưa mảnh tình vắt vai

Chị xóm giềng khát khao làm mẹ

Em đứng đó một mình mùa xuân đến

Ai dám bảo em xinh hơn trúc bên đình

Càng yêu em

Con đường càng ngắn

Ba lô bớt nặng

Đêm dài như sông

Sự đợi chờ ân nghĩa

Sự đợi chờ máu xương

Anh nguyện sống vẹn nguyên lòng chung thủy

Dẫu bắt đầu hạnh phúc tuổi ba mươi

 

Em gái văn công lên điểm tựa

Như con chim khách

Bay tìm lòng người

Trái thị vàng rơi

Bàn tay mong đợi

Nếu thương mến hóa thành bông hoa đẹp

Cả sư đoàn dành em hái đầu tiên

Đỉnh 600 tháo dép cùng ngồi

Quên băng đạn cắm vào sườn đau nhói

Chúng tôi nghe em hát đêm nay

Dải Ngân hà tràn sao lăn trên má

Ngôi nhà không cửa giả

Trưa mẹ về thoáng qua

Em đạp xe đến trường

Nét mặt người đứng tuổi

Con đường bến sông cơn mưa buổi dạ hội

Nhàn nhạt lung linh nắng thu

Mỗi đứa chúng tôi nhận một trăm phong thư

Đất nước mượt mà giọng hát người con gái

Chiếc nón trắng như cánh buồm gửi lại

Thả neo hoài trong mắt đêm thâu...

Năm 79 phum Giềng hái bông gòn nấu cháo

Các cô gái đánh răng bằng cát

Ruột bí đao vắt lấy bọt giặt quần

Giữa lúc ấy Tỉnh ủy Prếch-vihia gửi chúng tôi phong bì giấy trắng

Người khóc lúc viết thư

Người để nguyên kỷ niệm

Điếu thuốc rê nắm ớt

Em Thíp dúi vào tay

Tấm mụn vá ở vai

Ấm như bàn tay mẹ

Những con suối tan tành trên đá

Về đồng bằng hiền hậu nuôi ta

Người lính bạn hy sinh

Một địa chỉ báo tin không còn nữa

Cả sư đoàn đưa tin về Tổ quốc

Hàng nghìn lá thư theo gió tỏa khắp trời

Suốt đêm múa phum Bê toàn phụ nữ

Cả phum ngủ không màn đất nước mình ơi!

 

Địa chỉ hòm thư con

Đôi mắt bồ câu trắng

Chùm Tua rua trong sân

Riêng điểm tựa An-lung

Không thể hình dung nổi

Mẹ buông rèm chong mắt trông con

Mẹ như cánh buồm

Con thuyền đất nước

Chúng con sống bằng giờ bằng phút

Càng khát khao hạnh phúc lúc trở về

Làm người Khơme lúc đi lúc đứng

Lúc ta nằm về thăm mẹ phút giây

Máu chúng con đổ bên ngoài Tổ quốc

Cho mai sau sông núi thở dịu dàng

Ôi đất nước võng giăng thành biên giới

Con trai nằm gấp khúc dáng đường biên

 

Ôi những tâm hồn như đáy giếng trong veo

Tổ quốc in vào vầng trăng tình nguyện

Có bóng đa như cuộc đời của mẹ

Gửi sang đây những ngọn gió mát lành...

Đoàn Tuấn

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


trinhduyson