Họa sĩ SUỐI HOA khai mạc triển lãm tranh ngày 5.12.2015

Mục lục
Họa sĩ SUỐI HOA khai mạc triển lãm tranh ngày 5.12.2015
Vài bài thơ về hội họa của LÊ MINH QUỐC
Tất cả các trang

 

Triển lãm tranh của họa sĩ SUỐI HOA. Khai mạc lúc 18 giờ ngày 5/12/2015 tại Eight gallery, 8 Phùng Khắc Khoan (phường Đa Kao, quận 1, TP.HCM). Kết thúc ngày 25.12.2015.

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-1RbisRSơn dầu CHÈO của họa sĩ Suối Hoa tại triển lãm


trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-12RTừ trái: Chúc mừng họa sĩ SUỐI HOA. Từ trái: Suối Hoa, nhà thơ Trương Nam Hương & Lê Minh Quốc

 

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-1RTừ trái: Họa sĩ Nguyễn Quân, Suối Hoa, nhà thiết kế đồ họaTạ Minh Trãi, nhà sưu tập tranh Trần Hậu Tuấn

 

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-2RTranh sơn dầu của SUỐI HOA

 

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-4R

Từ trái: Nhà thơ Lê Minh Quốc, họa sĩ SUỐI HOA

 

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-5R

Từ trái: Họa sĩ Nguyễn Quân & SUỐI HOA

 

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-11R

Từ trái: Trương Nam Hương. Minh Lê, Suối Hoa, Lê Minh Quốc


trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-13RTừ trái: Nhà thơ Lê Minh Quốc & Trương Nam Hương

 

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-10RTừ trái: Nhà thơ Trương Nam Hương và Lê Minh Quốc

 

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-14RTừ trái: Nhà thơ Trương Nam Hương, nhà báo Việt Nga, Lê Minh Quốc

 

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-8RTừ trái: Trương Nam Hương, Minh Lê, Việt Nga, Lê Minh Quốc

 

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-9RTranh sơn dầu của họa sĩ SUỐI HOA

trienalm-tranhsuoi-hoa-quoc-6R

Tranh sơn dầu của họa sĩ SUỐI HOA

 

trien-lam--suoi-hoa-ngy-5.12-2-anh-nayR

Ảnh: Minh Lê chụp chiều ngày 5.12.2015 - khai mạc triển lãm tranh của họa sĩ SUỐI HOA tại gallery 8 Phùng Khắc Khoan, P.Đa Kao, Q. 1, TP.HCM


Vài bài thơ về hội họa của LÊ MINH QUỐC

 

VẼ EM


Vẽ em một dấu son tươi

Một cây thánh giá biếng lười cầu kinh

Chiều nghiêng mộng mị phiêu linh

Hai chân khép nép dấu tình thơm tho

Bãi bờ lún phún hẹn hò

Cỏ xanh mơn mởn dậy tờ thơ hoa

Vẽ em một chút đàn bà

Vẫn còn líu quíu vén tà áo lên

Đêm dài thăm thẳm là đêm

Bàn tay ve vuốt sương mềm như tơ

Lông mày cong một vần thơ

Nốt ruồi lặng lẽ đôi bờ yến oanh

Vẽ em sữa ngọt dỗ dành

Mùa bông lúa chín không đành phụ nhau

Nhịp nhàng từ trước đến sau

Cắn môi vọng tiếng kinh cầu run run

Đam mê lạc bến xa nguồn

Niềm vui như sóng nỗi buồn đắm mưa

Tan trong chăn gối dấu bùa

Thịt xương ngày nọ mới vừa phục sinh

LÊ MINH QUỐC

 

VẼ TÔI

 

Bây giờ tôi vẽ mặt tôi

Một dòng sông chảy qua môi khô cằn

Đêm qua mơ rụng hết răng

Mặt mày cà chớn giỡn thầm bóng cây

Tôi ôm lấy gương mặt gầy

Chạm râu ria mọc như gai buồn buồn

Vẽ tôi giống hệt con giun

Leo lên sân khấu đóng tuồng trẻ ranh

Ầm ầm tiếng vọng ruồi xanh

Tuyên ngôn sự thật còn tanh miệng mồm

Vẽ tôi lưng cúi như tôm

Cong lên mặt đất chiều hôm máu nhòe

Vẽ tôi tròn mặt bánh xe

Đường xa cát bụi còn nghe oán hờn

Bước qua danh vọng trượt trơn

Mặt mày như một bãi đờm búng ra

Vẽ tôi nhọn mỏ như gà

Tuôn lời gươm giáo phật ma thánh thần

Chân đi bén gót cõi trần

Nửa đời bay nhảy ngoài tầm đạn bay

Vẽ tôi què cụt hai tay

Sớm mai hóa kiếp xác gầy mộng du

Buồn tình cạo trọc đi tu

Chọc hai con mắt cho mù mới vui

Mặt mày sao giống mặt tôi

Tìm đâu cho trọn ngày vui hẹn hò

Bây giờ trái đất buồn xo

Vẽ tôi an phận nằm co mỏi mòn

LÊ MINH QUỐC

(1994)

 

XEM TRANH TRONG RỪNG

 

Vẽ tranh cũng dễ như ăn ốc

Lột áo quần ra da trắng như mây

Sơn màu xanh ngọt lành lên sợi tóc

Người mẫu ngồi mơ cọng cỏ gầy

 

Em cắc cớ cục cằn cùng cau có

Họa sĩ quyền uy như một ông trời

Đặt em lên cỏ non trong tấm vải

Cũng động lòng trắc ẩn kẻ ham chơi

 

Tôi ham hố những phu nhân góa phụ

Được đóng khung chung tĩnh vật chật nhà

Ôi màu sắc mỹ miều kiêu hãnh lạ

Thêm chút đen em sẽ hóa đàn bà

 

Thêm chút trắng tôi sẽ nổi da gà

Trinh trắng quá đã làm tôi rợn óc

Thêm chút son tươi trên núm nhũ hoa

Tôi thèm khát hát lên bằng tiếng khóc

 

Họa sĩ hát lên bằng lời màu sắc

Những tím, đen, vàng, đỏ lướt qua

Sẽ đọng lại người tình muôn mặt

Dục tình đang hấp hối cõi người ta

 

Tôi lạc vào hội họa giữa chiều tà

Đốt điếu thuốc soi lên nền dĩ vãng

Chỉ gặp em mời mọc cánh tay ngà

Dẫn tôi đi vào trong rừng phóng đãng

(1989)

 

VẼ HƯ KHÔNG THÌ KHÔNG GÌ NGOÀI VẼ

 

nàng đã vẽ trong một ngày tốt tươi là nắng

những sắc màu như rượu ngọt tinh khôi

mây vừa bay ngang trời

và gió thổi phía bên ngoài đời sống

nàng đã vẽ giữa muôn trùng tiếng động

xanh trắng đen tím đỏ mắt môi hồng

vẽ hư không thì không gì ngoài vẽ

sắc màu đã  hoài thai

dịu dàng từng bước nhẹ

lướt trên toan êm ái phím dương cầm

nghe vọng về tiếng nói của từ tâm

từ bàn tay đã vẽ

từ tâm linh mỏng manh như lá cỏ

biếc như son

lững thững niềm vui chảy xuống vú mơ ngon

nàng đã cắn sắc màu đang ngủ mớ

nàng đã ăn từng mảng màu rực rỡ

trắng là môi ve vuốt một hình hài

đen là mưa bấu víu lấy men say

tím là nàng dục tình đang mười sáu

xanh là trăng chăn gối

những sắc màu lững thững dẫn nhau đi

đỏ dậy thì trong mùa tình nguyên đán

hồng như thơ là đón gió lấy trầm

vàng một chút là trẻ thơ một chút

đêm ngủ yên trên khung vải ngọt lành

nàng đã vẽ

từng sắc màu sinh nở

một mùa xanh…

LÊ MINH QUỐC

(2012) 


THƠ VIẾT TRÊN TRANH

 

không tin nhắn không check email

không có đêm trút ngập bóng ngày

không thấy em đường dài xa lắc

không mùa tình lọt xuống kẽ tay

không diều bay cánh đồng lặng gió

không là không tẻ nhạt như không

không vẽ tím trên môi đang trắng

không xanh đen một giọt máu đang hồng

không ngồi vẽ lơ mơ ngủ gật

không con đường dưới bước chân đi

không có sóng vỗ trên con mắt

không mây bay chìm đắm bóng trăng quỳ

không nhắm mắt đi về không mở mắt

không tiếng cười rơi ấm trên vai

không vẽ nữa bởi môi ngon son phấn

không tìm đâu ve vuốt cái nốt ruồi

không nắng đến cầm tay góc phố

không ngựa xe sa mạc con đường

không có suối từ mây trút xuống

không ai cười khuôn mặt ẩn sau gương

không sáng nắng lên, không chiều nắng úa

không thời gian chết điếng một người

không có tôi, nhưng không là kẻ khác

không một ngày vẽ được niềm vui

25.XII.2009

LÊ MINH QUỐC

 

VẼ CÁ


1.


Vẽ chân dung em giống như con cá
Đang quẫy đuôi bơi dưới mặt trời
Con cá đỏ đã tượng hình ngọn lửa
Mười năm dài trong ký ức vẫn bơi
Anh vẽ cá bơi trên trời vần vũ
Nhưng lúc này chỉ có bóng mây trôi


2.


Vẽ giấc ngủ em theo đường cá lội
Có rong rêu siêu thoát cõi địa đàng
Anh không thấy gì ngoài bóng tối
Con cá bơi rực rỡ cái đuôi vàng


3.


Cá hóa rồng bay hay rồng lộn
Chẳng biết lòng vui bởi lẽ gì?
Ồ trong dòng mát con cá hát
Giống như em hé nở nụ tường vi
Vén xiêm róc rách trong khuya vắng
Anh vẽ suối nguồn nước chảy đi


4.


Con cá dẫn anh đi lên núi
Chân bước mà sao ngã sóng soài
Cầu cứu những đám mây triết học
Mây cứ bay. Anh lại trợt chân hoài...


5.


Anh vẽ anh nằm trên thiếu nữ
Sao em hóa cá ngã ra ngoài?
Bất lực trong bốn bề ngôn ngữ
Anh trở về tiếp thị bóng trăng soi


6.


Không có trái tim anh đành giữ cá
Đặt bên trong lồng ngực để yêu người
Hình bóng cũ quay về. Sao lạ quá
Người khóc mà nghe giống tiếng cười
Âm thanh ấy đã xô anh ngã ngữa
Xác nằm đây mà hồn đã lên trời

(1993)

LÊ MINH QUỐC



VẼ CHƠI

 

Em vẽ ra một ngôi nhà
Trên trời có giàn thiên lý bay qua
Chiều yên tĩnh tôi ngồi ngủ gật
Đến tầm vũ trụ bước chân ra

Em vẽ một nhánh sông gầy
Con thuyền lơ lửng trôi trên mây
Dưới dòng nước xanh tôi nằm thở
Ngàn năm gương mặt rất con trai

Em vẽ nhà với vẽ sông
Một đời không đạt đến hư không
Không gian chật hẹp như khung vải
Không có ai đi giữa bụi hồng

Em vẽ mơ hồ tiếng suối reo
Bóng tôi lững thững đứng lưng đèo
Ô hay sự vẽ như sự sống
Sắc màu là nước mắt trong veo

LÊ MINH QUỐC


LẠI DẪN ANH ĐI

 

tưởng rằng vẽ chơi
chơi cái quái gì ở đây mà tơ với tưởng?
vẽ là lúc anh phơi bày chân tướng
anh lột trần chính anh để ngắm nghía chính mình
anh thấy anh dâu bể với yêu tinh
với ánh sáng với đêm đen huyền hoặc
chao ơi màu sắc
đã dẫn anh đi đến phía vô cùng
đùa cùng anh lắt léo cõi mê cung
cái chốn nào cũng là anh dò dẫm
sợ quái gì non sâu rừng thẳm
sợ quái gì giông tố chân mây
anh vẽ mặt với mày
mặt mày hiền lành
mặt mày ác quỷ
gương mặt nào cũng như lơ ngơ mộng mị
ngơ ngác giấc mơ vô vọng ở trên đời
tưởng rằng vẽ chơi
nhưng lại cuộc chơi không bắt đầu và không kết thúc
nào ai biết vì sao anh tỉnh giấc
lại loay hoay vẽ tiếng khóc rồi cười?
nào ai biết sắc màu là giọt máu đỏ tươi
lại trong veo như nước mắt?
nào ai biết
nào ai biết từng đêm trên vòm trời có những ngôi sao
hát lẻ loi lời ca vĩnh biệt
lại dẫn anh đi

LÊ MINH QUỐC


ÁNH SÁNG


nếu không gặp suối hoa thì tôi chẳng vẽ tranh
đã suối lại hoa, đã hoa lại phiêu bồng như suối
nàng dạy tôi về sự rụt rè của sắc màu yếu đuối
về sự tươi nguyên khỏe khoắn ở trên đời
tưởng rằng vẽ chơi
đã chơi lại đắm
sắc màu là những giọt mồ hôi
suốt một đời gởi về mây trắng
mây bay qua đời người
tôi vẫn ngồi im lặng
mây bay về hoa, mây bay về suối
tôi vẫn còn rong ruổi
đường xa
có những ngày đi xuống cõi người ta
tôi lại thèm ăn những xanh, vàng, tím, đỏ...
tôi thèm uống những tiếng cười trẻ nhỏ
để giữ cho mình cảm xúc tươi non
đêm nay tôi ngồi vẽ
một bóng đen vây bủa linh hồn
đã hát lên những lời ca ánh sáng

LÊ MINH QUỐC

(24.7.2007)


TẬP VẼ

 

trước khung tranh trắng toát một màu
anh cảm thấy như sắp lao xuống biển
nhưng chẳng biết bơi
vẽ gì đi tôi ơi
biết vẽ gì khi tâm hồn trống rỗng
một màu đen vỡ ra nghìn tiếng động
những lời em đay nghiến cháy bỏng môi
vẽ gì đi tôi ơi
một màu xanh hấp hối
có đủ sức sẻ chia lòng yếu đuối?
sắc màu nào huyền hoặc bóng đêm
anh vẽ bóng hình em
nhan sắc ấy xanh hồng lam trắng đỏ?
chẳng biết nữa bởi anh đang tập vẽ
từng mảng màu cuồn cuộn rủ nhau đi
từng sắc màu dậy sóng
cuốn đêm trôi về phía xuân thì
anh đã trải lòng anh trên khung vải
vẫn một màu hoang dại
trắng như đen
anh vẽ bóng hình em
không là có
đêm đã thơm vườn khuya xanh mướt cỏ
anh đang ngồi tập thở...

LÊ MINH QUỐC


Chia sẻ liên kết này...

trinhduyson